Dạ Lung

Chương 87: Thú Triều



Đứng trước cánh rừng tràn đầy huyết vụ, Phong Trần hít một hơi thật sâu. Hắn đạp Bách Bộ Phục Sinh tiến vào sâu bên trong, một dặm, năm dặm, mười dặm. Đi được mười dặm đường vậy mà ngay cả một con huyết thú cấp hai Phong Trần cũng không hề đụng phải. Bất chợt lồng ngực bên trái của Phong Trần trở nên đau dữ dội, đang chạy như bay hắn cứ vậy mà ngã lăn xuống đất. Tạo thành một vệt dài, tên này nằm trên mặt đất ôm lấy ngực mà quằn quại. Hơi thở trở nên khó nhọc, đường thở như có người thắt lại.

Tình trạng này kéo dài trong vài phút. Phong Trần tựa vào một gốc cây, gương mặt tái mét. Thở từng nhụm lớn, cơn đau từ tim lại vô thanh vô tức biến mất. Nó đến không chào hỏi, đi không cáo biệt. Một nỗi bi thương trong lòng Phong Trần dâng lên. Một giọt nước mắt tự động nhỏ xuống mu bàn tay đang ôm lấy lồng ngực.

Phong Trần không biết tại sao hắn lại bị như thế này. Chờ cho ổn định, Phong Trần một lần nữa thi triển Y Hồn Thuật trên người chính mình. Sau một lúc kiểm tra, tên này lại thấy căn bản cơ thể không bị làm sao.

Đang lúc suy nghĩ, “rít, gào, gầm, rú…” tiếng thú hoảng loạn như hướng về nơi này mà tới. Phong Trần mặc kệ cơ thể có bị làm sao hay không, hắn nhanh chóng thi triển Ẩn Tàng hòa vào môi trường. “Ầm ầm ầm…” dưới chân Phong Trần đang trở nên run rẩy. Những viên đá, những nhành cây đều như đang run lên. Tiếng bước chân dồn dập và hỗn loạn như thác lũ đổ về tai Phong Trần. Với những dự cảm không lành, cộng thêm những sắc thái không đúng của Huyết Lâm, Phong Trần ngay lập tức tỏa ra nguyên thức. Đã không dùng nguyên thức quan sát thì thôi, lúc này nguyên thức bao trọn bán kính hai mươi dặm của Huyết Lâm, sống lưng Phong Trần trở nên lạnh toát, đôi đồng tử màu xám tro cũng theo tầm nhìn mà co rụt.

Trong tâm cảm ứng, hắn thấy hàng vạn con huyết thú như đang phát điên lao từ phía trung tâm ra bên ngoài. Chúng như một cơn sóng cuốn hết dấu vết mà con người để lại trên cát. Thú triều không quan tâm cái gì đang cản đường chúng, tất cả những thứ cản trước mặt chúng đều bị phá hủy. Chúng như những chiếc xe không phanh, không quan tâm đứng trước là gì, chúng đều bị loại bỏ, đều bị đánh bay, đều bị nghiền nát. Những con nào tốc độ chậm, thực lực yếu đều bị loạn cước dẫm dưới chân.

Số lượng mà Phong Trần cảm nhận được chúng vẫn còn tăng nữa. Sau một lúc sững người, mặt đất đã rung chuyển dữ dội, cây cối đổ rạp trong tầm mắt, hắn như điên mà lao về hướng còn lại. Bách Bộ Phục Sinh triển khai, Dung Thức cũng được hỗ trợ, Phong Trần như một vệt đen chói mắt vẽ lên một bức tranh toàn huyết sắc. Trên trời dưới đất chỗ nào cũng thấy huyết thú như điên loạn tháo chạy, dựa vào ưu thế tốc độ và sự chính xác từ tầm nhìn của nguyên thức mà Phong Trần có, tên này dù có hơi vất vả nhưng cũng vẫn tránh né được huyết thú mà tiến vào trong.

Đang chạy trên lưng của những huyết thú đang bỏ chạy, “vung, vung, vung…” một làn sóng năng lượng màu huyết sắc ập thẳng vào mặt Phong Trần. Điều này suýt nữa đã làm tên này mất đà mà ngã xuống. Không chỉ có vậy, sóng năng lượng huyết sắc này như một liều thuốc kích thích, khiến đám huyết thú vốn đã đang điên cuồng giờ đây lại càng thêm hoảng sợ, tốc độ và sự hung bạo càng thêm mãnh liệt. Với tình trạng điên loạn, số lượng khổng lồ cộng thêm tu vi huyết thú từ cấp hai đến cấp ba của đám huyết thú này, chưa đến mười phút toàn bộ Tiên Sư Môn hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của thế gian và chìm vào trong dòng sông lịch sử.

Sóng năng lượng mang theo U huyết lực từng vòng từng vòng khuếch tán mà ra. Phong Trần chạy mất một tiếng mới qua được cơn thú triều, nhìn lại tên này, vết thương chằng chịt, đầu tóc rối bời. Tuy nói hắn có thể tránh né được sự va chạm hiểm yếu trong thú triều, nhưng với tu vi U Sư sơ kỳ, với một tu sĩ bình thường làm như thế này, sớm đã thành thịt vụn. Phong Trần chật vật đứng ở đây, điều này cho thấy thực lực mà tên này sở hữu phải gọi là kinh khủng. Huyết Thực khi nhìn Phong Trần cứ vậy mà dùng nhục thân lao vào thú triều, tim nàng như nâng đến tận cổ, nàng nghĩ: “Người bình thường, nếu gặp chuyện này chỉ có ba lựa chọn. Một là chạy, hai là chạy, ba vẫn là chạy. Nhưng với con người này thì ra bài không hề theo lẽ thường, ta thấy cái gì, thấy một tên điên lao trực diện vào thú triều. Nhưng lại không có cảnh nghiền nát xảy ra như dự đoán. Mà ngược lại, hắn như một con cá chép ngược dòng vượt thác. Thác chảy càng xiết, cá chép quẫy đuôi càng mạnh.”. Tuy nàng không biết mục đích của Phong Trần muốn lao vào vị trí trung tâm Huyết Lâm làm gì, nhưng nàng thấy sự quyết tâm trong ánh mắt tro tàn đó, sự quyết đoán trong từng bước chạy và cả sự điên cuồng khi hắn bị thương mà vẫn lao về phía trước.

Điều này khiến trái tim chưa từng biết rung động là gì của nàng nay lại lỡ quên đi một nhịp. Phong Trần tuy đã bị thương nhưng cũng chỉ hơi chút chật vật, hắn ngay lập tức ngồi xuống khôi phục. Không có đan dược trị thương nên thời gian trị thương cũng bị kéo dài, hắn tuy bị thương nhưng cũng cần nửa ngày để hồi phục xong. Trong khi trị thương, sóng U huyết lực cũng liên tục được khuếch đại. Chúng khuếch đại với tốc độ càng lúc càng nhanh, sức mạnh chấn động cũng càng lúc càng lớn.

Di chuyển suốt một tiếng, với tốc độ của Phong Trần, hắn cũng phải di chuyển được quãng đường hàng trăm dặm. Nhưng dựa vào cảm ứng dao động U lực, hắn cảm thấy còn phải mất một khoảng cách khá xa nữa mới tới được nơi khởi nguồn. Phong Trần tiếp tục đạp thân pháp tiến về phía trung tâm, dường như đợt thú triều đã kết thúc. Trên đường đã không còn bóng dáng của huyết thú nữa. Trong phạm vi nguyên thức cũng không cảm nhận được bất kỳ sinh vật sống nào. Điều đặc biệt hơn, hôm nay đặt chân vào Huyết Lâm, Phong Trần không còn cảm giác có người nhìn chằm chằm vào mình nữa.

Cái này không làm cho hắn trở nên đỡ lo, ngược lại còn làm Phong Trần càng thêm phần cảnh giác. Đã không còn sự cản trở từ thú triều, tên này cứ nghĩ tốc độ di chuyển sẽ được tăng lên đáng kể. Ai mà ngờ được càng tiến sâu, Phong Trần càng di chuyển chậm lại. Mỗi lần sóng U lực đánh tới, nó đều đẩy hắn về sau. Tên này cứ tiến lên được mười bước thì khi va chạm với sóng năng lượng hắn sẽ bị đẩy lùi ba bước. Cứ vậy theo bước tiến khoảng cách di chuyển và khoảng cách bị đẩy lùi càng kéo gần nhau.

Từ phía trung tâm Huyết Lâm, một quả trứng màu đỏ đang ngự trị trên thiên không. Huyết quang chiếu lên trên trời, huyết vụ tạo thành một vòng xoáy. Bên trong vòng xoáy những tiếng “ầm ầm…” thoát ra, huyết lôi như ẩn như hiện trực chờ phủ xuống. Bên dưới quả trứng huyết sắc, mười con dị thú cúi đầu như thuần phục quanh nó. Mười con dị thú này trên người khí thế tỏa ra bức người, tu vi đều đạt đến cấp ba viên mãn.

Với tu vi này ở trong Tiên Sư Môn đã làm Phong Chủ rồi, vậy mà nhìn đám huyết thú này không những phục thị dưới quả trứng màu huyết sắc, mà cơ thể còn đang run lên. Phong Trần chạy đến nhìn thấy tình cảnh trước mắt, hắn nhất thời cũng chưa biết phải làm gì. Tìm một góc nào đó, quan sát tình hình. Trước mắt Phong Trần là một khoảng đất trống, rộng chừng một dặm vuông. Ngay khi bước vào tầm cảm ứng của hắn, Phong Trần đã cảm nhận được mười một cỗ khí tức vô cùng cường đại. Nhìn thấy tận mắt vậy mà hiện ra là năm đôi huyết thú, chúng lần lượt là Song Huyết Lang, Song Huyết Viên, Song Huyết Sư, Song Huyết Ưng, Song Huyết Xà. Khí thế mà chúng tỏa ra khiến Phong Trần cảm thấy mình như đang cõng một tảng đá nặng vạn cân trên người, khiến Phong Trần dần trở nên khó thở.

Vậy mà khí trường của những song huyết dị thú này vẫn chưa là gì so với khí thế mà quả trứng đó tạo ra. Chỉ riêng huyết lôi tụ trên đầu đã khiến Phong Trần toát mồ hôi. Theo ước tính của tên này, huyết lôi mà bổ xuống đủ để phá hủy cả một ngọn đồi nhỏ. “Bọn này định làm gì thế? Đột phá sao?” nghĩ đến cảnh mình bị đám huyết lôi kia giáng lên người, Phong Trần lại rùng mình một cái. Hắn nghĩ: “Mẹ kiếp, ở chỗ này quá nguy hiểm, thôi quay về chờ đến lượt mở di tích lần sau vậy. Mạng chỉ có một, trò lỗ vốn này ai chơi là đồ ngốc.”

Ngay khi hắn định rời đi, từ trong nguyên thức tiếng Tiểu Minh lại vọng ra.

-Tên ngốc, ngươi đừng đi.

-Có lẽ có một cơ hội để ngươi thoát khỏi đây.

Phong Trần bất ngờ khi nghe thấy tiếng của Tiểu Minh, hắn hỏi:

-Tiểu Minh, ngươi nói gì? có thật không?

-Ngươi nói ta có thể ra khỏi đây sao?

Tiếng từ trong mảnh gốm lại tiếp tục:

-Ừm…, nếu ngươi chờ con chim nướng kia đột phá, trong lúc đột phá có thể ra tay mà rời đi.

Nghe hai từ đột phá, Phong Trần sửng sốt.

-Hả…, quả trứng kia là đang đột phá sao?

Tiểu Minh nhìn tên ngốc rồi trả lời:

-Kia là trứng của Kim Huyết Điểu, là loại thú tộc biến dị cấp thấp của Kim Sí Điểu.

-Loại này có lông vừa cứng vừa sắc bén như lưỡi dao. Ngoài ra còn tinh thông một chút huyễn thuật, dù không quá mạnh nhưng kết hợp với sự nhanh nhẹn và công kích sắc bén từ thân thể thì cũng là một rắc rối lớn.

Nghe Tiểu Minh giới thiệu về Kim Huyết Điểu, Phong Trần hít vào một ngụm khí lạnh. Chỉ nghe Tiểu Minh nói tiếp:

-Đúng là con chim nướng này đối với ngươi đúng là quá sức. Nhưng ngươi cũng không phải lo, ngươi sợi sao?

Gương mặt Phong Trần biểu cảm ra vẻ “đương nhiên rồi!” Tiểu Minh không để ý mà tiếp tục:

-Khi con chim kia đột phá, huyết lôi đánh xuống, lúc đó chính là lúc nó yếu nhất, cũng là lúc ngươi thoát khỏi Hấp Huyết Quỷ Tông này.

-Đến lúc đó ngươi cứ theo ta mà hành động.

-Còn mười đống rác bên dưới thì ngươi tự nghĩ cách giải quyết đi.

Suy nghĩ một lúc, Phong Trần lấy ra Trận Bút và U Hỏa Đồng. Hắn ngay tại chỗ lắp U Hỏa Đồng vào Trận Bút, trực tiếp vẽ liền năm trận đồ Tiểu Công Kích Hỏa Trận. Mỗi trận đồ Phong Trần dùng hết một U Hỏa Đồng, hắn lại tiếp tục chạy xung quanh bán kính một dặm vẽ ra đủ hai mươi cái trận đồ. Hắn trực tiếp tiêu tốn hết một trăm U Hỏa Đồng, điều này khiến Phong Trần đau lòng vô cùng, như bị cắt mất một miếng thịt trên người. Với hai mươi trận đồ, mỗi trận đồ bao gồm năm Tiểu Công Kích Hỏa Trận, trọn vẹn quanh đây một trăm họng pháo chiếu thẳng vào trung tâm.

Phong Trần mất tròn một tiếng để vẽ hết chỗ trận phù này. Sau đó hắn kiên nhẫn ngồi đợi, tất cả đã sẵn sàng chỉ chờ có gió đông. Không biết qua bao lâu, hắn nhìn chằm chằm vào nơi quả trứng đang ngự trị, bỗng những tiếng “ầm ầm ầm…” từ trong vòng xoáy đầy huyết vụ và huyết lôi trên trời phát ra. Bên dưới mặt đất năm cặp song huyết thú cũng bắt đầu quỳ lạy, những tiếng “gầm..., hú…, khiếu…, hù..., xà…” ở dưới vọng lên thiên không, huyết quang trên thân trứng rực cháy huyết sắc, như cộng minh cùng thiên địa.