Dạ Lung

Chương 88: Kim Huyết Điểu



“Rẹt… đùng…, rẹt… đùng…, rẹt... đùng...” hắc vân cuồn cuộn cuốn vào nhau, huyết lôi từng nhát từng nhát bổ xuống mặt đất. Bên dưới, từng tiếng lôi oanh làm mặt đất xới tung, huyết vụ cũng theo gió mà cuốn lên mù mịt. Giữa thiên không, huyết noãn của Kim Huyết Điểu đang được huyết quang bao quanh, liên tục tỏa ra sóng U huyết lực vẫn một mực không động. Vậy mà giờ đây nó lại rung lắc một cách dữ dội, huyết quang theo nó mà nhấp nháy, sóng U huyết lực càng lúc càng dày đặc, càng lúc càng nồng đậm.

Bên dưới huyết noãn, năm cặp song huyết dị thú vừa kêu gào, vừa run rẩy. Chúng không dám ngước nhìn lấy huyết noãn nhưng dưới sự run rẩy đó là những ánh mắt vô cùng cuồng nhiệt, vô cùng sùng bái và cả sự phục tùng. Ở một bên, Phong Trần nhìn khung cảnh như tận thế này, ý nghĩ bỏ chạy bên trong càng thêm trỗi dậy. Nhưng ý nghĩ này ngay lập tức bị hắn áp chế. Theo tên này, nếu liều mạng nghe theo Tiểu Minh khả năng sống sót sẽ là năm mươi mốt phần trăm. Nếu ở lại, khả năng cao sẽ bị đám huyết thú cấp ba kia sớm muộn cũng tìm đến. Như vậy lựa chọn rời đi lúc này có vẻ khả thi hơn.

Huyết vụ khiến tầm nhìn của Phong Trần bị cản trở, việc hắn dùng nguyên thức để quan sát mặc dù tiêu hao rất lớn nhưng Phong Trần vẫn phải cắn răng sử dụng. Vòng xoáy từ hắc vân và huyết lôi đang bắt đầu từ từ mở rộng, bên dưới huyết noãn bao quanh là huyết quang cũng biến mất. Sóng U huyết lực cũng được nó thu lại, tiếng sấm “gầm gừ…” như một con mãnh thú nhìn chằm chằm vào huyết noãn.

“Răng rắc…” tiếng rạn nứt vang vọng bên tai, khiến nhịp tim Phong Trần bên ngoài vốn đã căng thẳng đổ mồ hôi, nay lại càng đập nhanh hơn. Bên dưới đám song huyết thú lại càng trở nên điên cuồng, chúng gào thét càng lớn, tốc độ bái lạy càng nhanh. Theo tiếng nứt vỡ, quả trứng huyết sắc bên trên xuất hiện những khe nứt. Từ bên trong, huyết quang cũng theo khe nứt này mà lọt ra ngoài, đi cùng là một làn khói huyết sắc vô cùng giống huyết vụ bên ngoài đang vờn quanh. Khác biệt lớn nhất giữa chúng là màu của làn khói huyết sắc này đậm hơn, mùi huyết tinh cũng nồng hơn.

Những vết rạn nứt lần lượt được kéo giãn và mở rộng. “Uỳnh…” bất ngờ một tiếng nổ lớn vang lên, kèm theo đó là huyết quang chói lóa chiếu rọi mọi ngóc ngách. Nó cũng mang theo mùi vị của thiết huyết. Phong Trần dù ở cách trung tâm một khoảng cách tương đối nhưng vẫn cảm nhận được sự lạnh lẽo của kim loại, vị tanh nồng của huyết tinh. Huyết quang tản cùng khói bụi được một luồng cuồng phong đánh tan. Từ đó lộ ra một thân ảnh, thân thể hình người cao tận tám mét, bàn chân là vuốt đại bàng, phần thân trên để trần, cơ bắp như tạc tượng. Bên trên là một chiếc đầu đại bàng, đặc biệt là đôi mắt sắc lạnh như đao. Sau lưng là một đôi huyết dực, bên dưới cũng là huyết vĩ chạm gót. Toàn thân huyết vũ bao trùm, trên thân huyết khí lưu chuyển. Đồng tử huyết hồng mở ra như có như không nhìn về nơi Phong Trần ẩn thân, bất chợt sống lưng hắn trở nên lạnh toát. Mồ hôi lạnh ứa ra như tắm, tim đập lại gia tốc một vòng.

Kim Huyết Điểu lại nhìn xuống đám thuộc hạ đang quỳ bái bên dưới, rồi lại ngước mắt nhìn vòng xoáy vân lôi trên đầu. Ánh mắt sắc bén nheo lại không nói gì, miệng nhếch lên nụ cười khinh miệt. Như nhận thấy sự khinh nhờn trước quyền uy, “ầm.., ầm.., ầm…” sấm nổ đì đùng, sét động chớp giật, huyết lôi nhắm thẳng vào nó mà bổ xuống. Nhìn thấy huyết lôi bổ xuống, Kim Huyết Điểu không sợ ngược lại còn nở nụ cười càng đậm. Nó vỗ lấy huyết dực như một huyết tiễn bay vụt lên trên.

Giữa không trung huyết thiểm và huyết tiễn cùng nhau va chạm. “Rẹt…, lẹt đẹt, lẹt đẹt…” huyết lôi bị Kim Huyết Điểu dùng chảo xé toạc, huyết thiểm bị một chảo này đánh tan, trên thân nó vẫn còn lưu lại một vài tia huyết thiểm. Quyền uy bị coi thường, huyết sắc lôi vân lại bổ xuống năm đạo huyết thiểm. Kim Huyết Điểu mặt không biến sắc, huyết dực sau lưng đập nhanh từng hồi. Huyết vụ xung quanh như bị huyết dực lôi kéo vậy mà lại tạo thành liên tiếp năm cái huyết nhận liên tiếp đánh tan năm đạo huyết thiểm này.

Lần này huyết sắc lôi vân ngưng tụ thành mười con lôi huyết xà. Cuối cùng con quái vật này cũng phải nhíu mày. Lôi huyết xà lao đi như thiểm điện xoẹt ngang bầu trời lao về phía Kim Huyết Điểu. Ngay lập tức hai tay nó kết ấn, huyết dực cùng huyết vũ dang rộng bọc lấy toàn thân thành một khối huyết cầu. Lôi huyết xà lao đến một con, hai con.... tất cả đều quấn lấy huyết cầu, chúng há miệng kêu gào những tiếng “xà....” vang lên. Lôi Huyết Xà há ra miệng rộng, gặm lấy huyết cầu. Tất cả liều mạng như muốn đồng quy vu tận cùng nhau. Khối huyết cầu cứng chắc như đá tảng không thể phá vỡ, đột nhiên từ những khe hở của huyết cầu huyết quang bộc phá, “uỳnh…” lôi huyết xà lại một lần nữa bị đánh nổ. Không còn vẻ ung dung như hai lần trước, Kim Huyết Điểu chật vật lộ ra.

Vũ huyết trên thân bị lôi xà làm cho cháy xém. Trên vai đã xuất hiện một vài chỗ ươn ướt. Năm cặp song huyết thú bên dưới chứng kiến cảnh này vẫn không có chút dị động. Chúng chỉ đứng ngửa mặt lên trời xem màn độ kiếp của thủ lĩnh mà thôi. Huyết sắc lôi vân trên cao “ầm ầm..” ngưng tụ, vòng xoáy lôi huyết càng lúc càng mãnh liệt. Màu sắc lôi huyết lúc này cũng đậm hơn ban đầu không ít, Phong Trần bên ngoài chờ đợi tín hiệu của Tiểu Minh mà lưng áo đã ướt đẫm, mỗi lần lôi kiếp giáng xuống là một lần hắn rùng mình. Bên tai giọng của Tiểu Minh vang lên:

-Chuẩn bị đi, thời cơ sắp đến rồi!

Nghe được lời nhắc nhở, Phong Trần âm thầm tích súc U lực chuẩn bị lao vào. Dưới trận thế của huyết sắc lôi vân, Kim Huyết Điểu cũng không yếu thế. Khí thế trên thân bùng nổ, U huyết lực phá thể mà ra, ánh mắt sắc bén, hai tay chắp trước ngực, bất ngờ cất tiếng:

-Kim Huyết Điểu Thần Thông, Vạn Vũ Huyết Sát Đao!

Hai tay buông thẳng, huyết dực dang rộng. Hàng vạn chiếc lông từ huyết dực bay ra phía sau Kim Huyết Điểu. Vũ điểu ngập trời xuất hiện, tất cả đều hóa thành huyết đao. Bên trên huyết sắc lôi vân, năm mươi Huyết Lôi Xà xuất hiện trên bầu trời, tất cả quấn chặt lấy nhau “ầm ầm…” từ từ dung hợp.

-Ngay lúc này, lên!

Lập tức Phong Trần hành động, Bách Bộ Phục Sinh thi triển cực hạn, Dung Thức triển khai, Ám Tốc Diệp gia trì hắc điệp theo bước chạy mà lưu lại. Bên dưới năm đôi song huyết thú thấy có một tên nhân loại dám làm ảnh hưởng đến việc độ kiếp của thủ lĩnh. Chỉ thấy mười con huyết thú “rít gào…” một tiếng rồi lao thẳng về phía Phong Trần. Hai con huyết xà dài năm mét, cổ vươn bành ra, miệng rộng há ra, U huyết lực tụ lại trước miệng. “Phì…” hai cột huyết quang theo đó mà phóng ra, chúng xoay tròn xoắn vào nhau hướng về phía trước mà đi.

Huyết lang ngửa cổ lên trời tru dài một tiếng “ẩu....”, sau đó huyết khí ngùn ngụt bốc lên, tam chân nhanh như cắt hóa thành huyết thiểm cứ vậy mà lao đến. Huyết sư cũng gầm lên “gào…” lông bờm huyết sắc theo gió mà quấn lên cuồn cuộn, hai con huyết sư hống lớn về phía Phong Trần, tiếng hống khiến mặt đất rung chuyển dữ dội. Huyết Viên bên cạnh bốn cánh tay vung lên đập vào hai bộ ngực lớn, ngửa đầu hú hét. Khí thế đại thịnh, tứ quyền từ trên không nện mạnh xuống đất. Từ tứ quyền, bốn khe nứt theo đó mà tách ra hướng về phía Phong Trần đang chạy mà xé đất. Trên không huyết ưng “khiếu…” lên một tiếng, huyết trảo trên không khí thế không thua huyết sư, tứ trảo thay nhau quét về phía tên nhân loại đang chạy bên dưới.

Dưới một loạt thế công mãnh liệt đến từ mười vị U sư viên mãn, Phong Trần sắc mặt vô cùng khó coi, hắn cắn răng vẫn tiếp tục lao về phía trước. Trên tay phải, động ý niệm Hắc Kiếm đã hiện ra, kiếm mang chớp động. Phong Trần vung lên hắc kiếm, Dung Thức lại tiếp tục thi triển, quanh thân hắn một luồng huyết sắc bốc lên, khí tức mang theo sự ăn mòn khuếch tán. U huyết lực bạo phát mà ra, trên thân Hắc Kiếm huyết khí cũng vờn quanh. Kiếm khí huyết sắc cũng được hắn chém ra.

Chưa dừng lại ở đó, do Phong Trần lao vào trong phạm vi độ kiếp của Kim Huyết Điểu, huyết sắc lôi vân một lần nữa “ầm ầm…” mở rộng, màu sắc huyết hồng của lôi kiếp cũng tăng thêm vài phần. Huyết xà đang ầm ầm dung hợp cũng to hơn gấp rưỡi, tình cảnh này làm cho cả Kim Huyết Điểu và Phong Trần càng thêm biến sắc. Kim Huyết Điểu đang thi triển thần thông, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía tên nhân loại hèn kém. Chỉ một cái liếc mắt, máu trong cơ thể Phong Trần như muốn đóng băng ngay lập tức, linh hồn như rơi vào hồ băng.

Cảm giác lạnh lẽo linh hồn này làm cho hắn càng thêm tỉnh táo, lôi kiếp phủ xuống muốn tiêu diệt kẻ quấy rối. Phong Trần vừa tránh được một kích rẽ đất, trên đầu lại bị huyết lôi bổ xuống, Hắc Kiếm lại vung lên xẻ đôi huyết lôi, chưa kịp vui mừng song xà huyết quang vụt ngay tới mặt. Hai chân dậm mạnh xuống dưới đất, như huyết tiễn bắn thẳng lên trời thoát khỏi một kích trí mạng. Không kịp nghỉ ngơi, huyết trảo từ đâu như điên mà vồ tới. Nhìn huyết trảo đang phóng đại trong mắt, Phong Trần không kịp suy nghĩ đưa Hắc Kiếm ra trước người mà chống đỡ. “Đùng đùng đùng đùng” bốn tiếng nổ vang lên, cùng lúc “phốc phốc phốc” ba tiếng phun máu cũng được kêu lên. “Rầm…”, “sẹt....” cơ thể cùng mặt đất va chạm, một vệt dài còn lưu trên đất. Kéo dài hơn mười mét mới ngừng lại, chưa biết chuyện gì đã xảy ra, tiếng hống từ song huyết sư đã phá không mà đến. “Khiếu…” khói bụi chưa tan biến, một tiếng long ngâm từ đó vọng ra, long ngâm cùng sư hống đối đầu. Khói bụi tan đi, Phong Trần đầu tóc rũ rượi, mồm miệng thổ huyết, quần áo huyết sắc loang lổ trên thân. Chỉ mất một giây, tên này tung người về phía trước, vừa chạy vừa gầm lên:

-CÚT HẾT RA CHO TA…!

Bên trên thiên không, huyết lôi xà đã dung hợp thành một con huyết lôi long dài gần hai mươi mét, như ẩn như hiện vần vũ trong mây. Huyết lôi long gầm gừ, rồi quay đầu về phía Kim Huyết Điểu mà gào thét “gào…”. Kim Huyết Điểu cũng hót lên một tiếng khiếu thiên, trên thân cả huyết khí và huyết quang đều thi nhau bùng cháy. Huyết dực cùng huyết vĩ cũng được tỏa ra hết cỡ. Sau lưng hư ảnh một con huyết điểu lớn chừng hai mươi mét cũng hiện ra. Ánh mắt hư ảnh cùng ánh mắt Kim Huyết Điểu nhìn về phía huyết lôi long như một thú săn nhìn con mồi, ánh mắt đầy thèm thuồng và khao khát.

Một bên là quyền uy bất khả xâm phạm đến từ huyết lôi long, một bên khinh rẻ quyền uy đến từ Kim Huyết Điểu. Huyết lôi long lao đến như muốn trừng phạt kẻ tội đồ khinh nhờn thiên uy, Kim Huyết Điểu ánh mắt đầy khinh miệt nâng lên tay phải chỉ về phía huyết lôi long, giọng nói trầm ổn vang lên:

-Diệt!

Vạn huyết vũ sắc bén như đao cùng hư ảnh huyết điểu sau lưng cùng lúc lao lên nghênh chiến. Thiên địa biến sắc, đất trời rung chuyển, phong vân vần vũ. Phong Trần như điên đang lao đi, trong đầu một tiếng vọng lên:

-NHẢY!

Cùng lúc đó, hồn lực ầm ầm mà ra hai mươi trận đồ công kích đồng loạt khai hỏa. Huyết lôi long cùng Vạn Vũ Huyết Sát Đao “uỳnh uỳnh…” cùng nhau va chạm, trên bầu trời tiếng “răng rắc…” vang lên, bầu trời huyết vụ như một tấm kính xuất hiện vô vàn vết rạn. “Oành…” một tiếng nổ lớn vang lên, cùng lúc đó hỏa lực từ trận đồ cũng dội hết lên đầu năm đôi song huyết thú, Phong Trần như thiêu thân bất chấp vụ nổ lao thẳng vào vụ va chạm. “Rẹt…” màn kính xé mở, một vùng trời đen tối mở ra, sóng xung kích từ vụ nổ quét ngang toàn trường. Ánh mắt Phong Trần bị lôi huyết sắc che phủ, màng nhĩ trong lỗ tai xé toạc, âm thanh từ vụ nổ tự nhiên tắt ngấm. Cơ thể gánh chịu vô số vết thương đau như cầm đao cùn mà lóc thịt, lúc này cũng trở nên tê dại. Đầu óc cũng trở nên mụ mị, nhưng trên tay trái lại xuất hiện một cái vỏ kiếm. Hắn dùng chút tỉnh táo cuối cùng đưa tay trái lên trước mặt, động lấy ý niệm, U huyết lực cuồng bạo bị vỏ kiếm trực tiếp thu vào. Cứ vậy tạo thành một vệt chỉ nhỏ xuyên qua vụ nổ, Phong Trần như viên đá được ném qua biển lửa vô tận mà chìm vào khe nứt sâu thẳm. Lọt qua khe nứt tối tăm, ý thức đã chìm vào tĩnh lặng, vụ nổ ở phía sau từ từ khép lại.