“Bịch…, bịch...., bịch…” như một túi đồ cũ từ trong khe nứt không gian rơi ra. Lộ ra một thân ảnh trên người toàn máu, da thịt lở loét cháy xém. Nơi đây ma khí ngập trời, không gian u tối, mặt đất bao chùm là hắc sắc tố. Xung quanh là thảm thực vật thẫm màu, đủ các loại cây có hình thù đặc biệt, nhưng điểm chung của chúng đều ẩn chứa lượng ma khí rất cao.
-Luyến nữ, hôm nay người lại không đi gặp Dục công tử sao?
Chỉ thấy đây là một thân ảnh nữ tử thân cao hai mét, mái tóc đen tuyền như thác, khuôn mặt thon gọn. Mị nhãn như hồ, mũi ngọc cao thẳng cộng thêm đôi môi mềm mại đỏ mang theo hương vị của sự u buồn. Trên thân khoác hồng y ô sắc, ngọc phong đầy đặn, chân ngọc thon dài như ẩn lộ cùng vân phong.
Ma khí theo chân ngọc dạo bước mà vờn quanh, người hầu gái bên cạnh cúi đầu mà đi theo, nàng lên tiếng:
-Không gặp!
Hầu gái đi bên cạnh nhìn chủ tử ngắm cây cỏ trong vườn, tùy ý đáp, nàng này như thói quen lại hỏi tiếp:
-Vì sao lại không muốn gặp ạ?
-Thị thấy Dục công tử đối với ngài rất tốt mà.
Vị Luyến nữ này khóe môi hơi nhếch lên, hỏi ngược lại hầu gái:
-Tốt sao?
-Vậy ngươi nói cho ta biết tốt chỗ nào?
Hầu gái vẫn bước theo sau, len lén ngẩng đầu lên nhìn, nàng này đáp:
-Dục công tử theo đuổi ngài suốt hai mươi năm, trong hai mươi năm đã đến bái phỏng Luyến phủ rất nhiều lần, mỗi lần bái phỏng đều mang theo lễ vật Hải Giai.
-Thị còn nghe bên ngoài nói Dục công tử có thể vì ngài mà dâng hiến cả tính mạng.
Luyến nữ càng nghe hầu gái nói, ý cười trên miệng của nàng càng thêm vài phần mỉa mai.
-Dâng hiến cả tính mạng? Lễ vật cao cấp? Hai mươi năm?
-Ái Nhi à, ta hỏi ngươi nếu chờ đợi hai mươi năm để trồng một cái cây, ngày nào cũng chăm nó, tỉa cành, tỉa hoa cho nó.
-Sau đó ngươi có thể hưởng dụng quả ngọt từ nó để tăng tu vi, thậm chí còn có thể giữ mạng trong thời khắc then chốt.
-Liệu ngươi có chịu bỏ tài nguyên, bỏ công sức, bỏ thời gian để vun trồng nó hay không?
Hầu gái tên Ái Nhi bên cạnh hơi chút suy nghĩ sau đó trả lời:
-Với tuổi thọ của chúng ta, bỏ ra hai mươi năm để trồng một gốc thần thụ như vậy, đương nhiên là thị làm rồi.
-Ai ngốc mới không làm!
Thiếu nữ hồng y ô sắc đi trước gật đầu tán thưởng:
-Ngươi đúng là thông minh.
Dường như Ái Nhi đã hiểu được ý tứ của chủ tử, nàng giật mình lên tiếng:
-A, ý của ngài là…
Hầu gái đang định nói ra, một ngón tay ngọc đưa lên môi của nàng chặn lại lời định nói, Luyến nữ lên tiếng:
-Có những điều ngươi chỉ cần hiểu là được, không cần phải nói ra.
Nói xong cả hai cứ vậy mà đi dạo, không ai còn lên tiếng. Đi một hồi, Ái Nhi lên tiếng:
-Luyến nữ, thị nghe nói trong Luyến Uyển này có một thứ gọi là Ma Tinh Thụ.
-Quả của nó có thể giúp ma tộc nâng cao độ tinh khiết của ma khí trong cơ thể.
-Ngài có thể đưa thị đi xem được không?
Luyến nữ nghe xong nàng quay lại nhìn hầu gái một cái, bị nhìn Ái Nhi cảm thấy mất tự nhiên, nàng lên tiếng:
-Nếu không được, vậy chúng ta không đi nữa!
Nào ngờ vị Luyến nữ kia lại khẽ bật cười một tiếng, nói:
-Ngươi chưa từng thấy nó sao?
Ái Nhi lắc đầu đáp:
-Dạ chưa, bởi thân phận của thị là thấp kém, nên đến quả của nó thị cũng chưa được nhìn thấy chứ nói gì đến cây.
Nghe Ái Nhi nói, Luyến nữ mới nhớ, ở Luyến Uyển ai không có phận sự thì không được vào. Từ trước đến nay Ma Tinh Quả đều được đưa trực tiếp đến chỗ nàng. Ái Nhi chưa nhìn thấy cũng là chuyện thường. Hôm nay vì trốn không gặp tên kia nên nàng đưa Ái Nhi vào đây cùng. Luyến nữ tiếp tục:
-Được, hôm nay ta sẽ cho ngươi mở rộng tầm mắt.
-Đi theo ta.
Ái Nhi theo chân Luyến nữ tiến sâu vào bên trong Luyến Uyển, đi chừng một tiếng. Trước mắt hai người đã lộ ra một tán đại thụ. Ngước lên tán lá bao trùm cả một khoảng rộng lớn, tiến tới gần mới thấy sự to lớn của Ma Tinh Thụ này. Hiện ra trước mắt Ái Nhi là một thân cây lớn, đường kính phải lên đến mười lăm mét. Toàn thân ánh lên hắc sắc, cành lá vươn ra tán rộng, lá có hình dạng như một chiếc quạt ba tiêu màu đen. Đặc biệt ở chỗ Ma Tinh Thụ này hoàn toàn trơn mịn, vỏ ngoài như có ai bóc lột mà ra. Đặc biệt hơn là trên cây mọc ra Ma Tinh Quả, hình dạng rất đặc biệt, nó như một khối tinh thể màu đen huyền bí mọc ra. Trên quả luồng ma khí màu hắc sắc đang vờn quanh.
Diện kiến Ma Tinh Thụ, Ái Nhi như mở ra một chân trời mới, đôi mắt từ tò mò chuyển sang choáng ngợp, hai tay che lấy miệng nhỏ đang há ra vì ngạc nhiên. Nàng với tay chụp vào vạt y của Luyến nữ rồi nói:
-Woa.... đây là Ma Tinh Thụ sao?
-Thật hùng vĩ quá, tráng lệ quá.
-Ngài nhìn kia, Ma Tinh Quả ma khí thật tinh thuần.
-Thật không hổ là chí bảo của ma tộc.
Ái Nhi tiến đến gần, nàng đưa tay chạm vào thân cây, từ thân cây một luồng ma khí xâm nhập vào trong cơ thể của nàng. Luồng ma khí này làm cho Ái Nhi cảm thấy ở vị trí bụng dưới trở nên căng tức, nàng nhanh chóng rút lại tay, nhìn về phía chủ tử. Luyến nữ không trách móc, nàng chỉ nhẹ nhàng lên tiếng:
-Đừng lo, ngươi ngồi xuống luyện hóa lượng ma khí đó đi.
Không hỏi nhiều, Ái Nhi ngay lập tức ngồi xuống mà luyện hóa. Chỉ thấy nữ tử mặc hồng y ô sắc lại nói:
-Tuy ma khí từ Ma Tinh Thụ rất tinh thuần và nồng đậm, nhưng đạo lý thuốc bổ cũng có ba phần độc là không thể tránh khỏi.
-Do ma khí quá tinh thuần nên khi mới hấp thu cơ thể chưa thể kịp chuyển hóa, do đó sẽ gây ra hiện tượng quá tải.
-Nhẹ thì đan điền bị trướng, nặng thì trực tiếp nổ vỡ đan điền bị phế hoặc chết.
Một lát sau Ái Nhi luyện hóa xong lượng ma khí, nàng vui mừng quay sang nói:
-A. Luyến nữ, tu vi của ta, ma lực của ta.
-Chỉ luyện hóa một chút do Ma Tinh Thụ xâm nhập vào cơ thể vậy mà lại tăng tiến được tu vi không ít.
Cả hai đang nói chuyện, “rục rịch…” một tiếng động khẽ vang lên từ sau thân cây. Ái Nhi tự động vào tư thế phòng thủ, nàng quát:
-Là ai....?
Nàng nhìn xung quanh, không có ai lên tiếng. Hồn lực từ người phô thiên cái địa mà ra, sau Ma Tinh Thụ nàng cảm nhận được một cỗ khí tức vô cùng yếu ớt. Ái Nhi kéo chủ tử về phía sau, thủ thế trước người. Một hồi vẫn không thấy có ai đứng ra, nàng lên tiếng:
-Ta biết người đang ở đâu, mau ra đây nếu không ta đừng trách ta ra tay.
Vậy mà cả hai nàng vẫn chờ đợi được là một sự im lặng. Ái Nhi để lại Luyến nữ, nàng từ từ tiến về phía sau Ma Tinh Thụ. Một thân ảnh quấn trong lớp vải bố dần lộ diện ra trước mắt. Nàng cảnh giác tiến lại, cảm thấy sinh cơ của thân ảnh này như ngọn đèn trước gió, đưa tay muốn lật cơ thể trở lại. Ở phía còn lại, thấy Ái Nhi vẫn không có phản hồi, Luyến nữ sốt ruột mà lên tiếng:
-Ái Nhi, có chuyện gì vậy?
Đang định lật người trở lại, nghe tiếng chủ tử gọi, nàng giật mình co tay lại, nàng hô lên một tiếng:
-A, Luyến nữ, ở đây có một nhân loại đang nằm bất tỉnh.
Nghe vậy nàng hơi nhíu mày, sau đó vẫn quyết định đi xem thử. Chỉ thấy thứ Ái Nhi lật ra lại là một tên nhân loại bị trọng thương. Tên này trên người vẫn còn vương vấn mùi của thú tộc rất nặng, cả mùi tanh nồng của máu. Hầu gái nhìn về chủ tử xin ý kiến, Luyến nữ hiểu ý gật đầu. Ái Nhi đưa thân ảnh này đến cạnh một gốc ma thụ gần đó, đặt hắn dựa vào, Luyến nữ lên tiếng:
-Để ta xem.
Nàng tiến lên nhìn, chỉ thấy đây là dáng vẻ của một nam nhân, đầu tóc rối bù, quần áo tơi tả, khuôn mặt dường như bị biến dạng do U lực tàn phá. Dung nhan gần như bị hủy, bên trên vết thương vẫn còn sót lại một ít U huyết lực và U lôi lực. Luyến nữ dùng hồn lực quét qua toàn bộ thân thể, toàn thân hầu hết là những vết thương do U huyết lực và U lôi lực gây ra, đan điền gần như không còn U lực. Hầu gái bên cạnh nhìn thấy thảm trạng của nam nhân trước mặt, nàng lên tiếng:
-Tên nhân loại này mạng thật cũng thật cứng.
-Với đan điền khô kiệt, toàn thân đều bị thương, xương cốt cũng gãy mất mấy cái.
-Vậy mà hắn vẫn còn sống đến bây giờ.
Nghe nữ hầu bên cạnh nói, thiếu nữ hồng y ô sắc cũng gật đầu đồng ý.
-Ừm… Hắn đúng là mạng cứng, ước chừng hắn đã ở đây một thời gian không ngắn.
Nghe vậy Ái Nhi lại lên tiếng:
-Nhưng tại sao hắn lại có thể vào Luyến Uyển được?
Lời của Ái Nhi cũng làm cho Luyến nữ không khỏi nghi hoặc.
-Đúng vậy, địa phương trọng yếu như Luyến Uyển được canh phòng rất cẩn thận.
-Nếu không có lệnh bài, tuyệt đối không thể vào được.
-Nhưng hôm nay, tên nhân loại này như từ dưới đất mọc lên vậy, cứ thế lại xuất hiện tại đây!
Hai nàng nhìn chăm chú vào thân ảnh trước mắt, Luyến nữ lên tiếng:
-Luyến Uyển là nơi quan trọng, không cho người ngoài vào.
-Trước hết cứ mang tên nhân loại này ra ngoài, giam hắn vào ngục, chờ hắn tỉnh lại rồi tra hỏi sau.
Nhận được chỉ thị, Ái Nhi vác theo Phong Trần rời khỏi Luyến Uyển. Cả hai ra khỏi Luyến Uyển còn vác thêm một tên nhân loại, lính canh bên ngoài thấy vậy suýt nữa nhảy ngược lên. Chỉ thấy nàng gọi lại lính canh phân phó:
-Đưa tên nhân loại này vào Luyến Ngục, giam hắn riêng ra một buồng.
-Nhớ đừng làm hắn chết, mỗi ngày sẽ có hạ ma đến kiểm tra. Được rồi đưa hắn đi đi.
Tên lính canh nghe xong, âm thầm toát mồ hôi lạnh. Cứ nghĩ lần này tiêu rồi, cũng may không phải, hắn hô lớn:
-Vâng, thuộc hạ đã rõ!
Nói xong tên lính canh tiếp nhận Phong Trần, một đường đưa hắn vào trong lao ngục. Luyến nữ cùng Ái Nhi cùng nhau về lại nơi ở. Rời khỏi Luyến Uyển, vừa về đến khuê phòng. Bước vào trong, trên bàn đã xuất hiện một thân ảnh, lưng hùm vai gấu. Đây là một nam tử trung niên, đường nét trên khuôn mặt có ba phần giống với Luyến nữ. Nhìn thấy vị này, nàng đã lên tiếng:
-Phụ thân, ngài đến đây tìm con có chuyện gì sao?
Nhìn thiếu nữ hồng y ô sắc bước vào, khuôn mặt cau có nhìn vào nàng, gương mặt nghiêm nghị, giọng nói nghiêm khắc.
-Hừ, ta đây không phải vì chuyện của con mà đến hay sao?
Khuôn mặt và giọng nói nghiêm khắc của nam tử trung niên không làm nàng lo lắng, nàng vẫn bình thản tiến đến ngồi cạnh. Ghé tay cầm lấy bình nước, rót một ly nước cho hắn rồi nói:
-Việc của nữ nhi, có vấn đề gì ạ?
Khi nàng vừa nói ra, khuôn mặt và giọng nói lập tức biến thành gương mặt tươi cười nịnh bợ. Cầm lấy ly nước vừa uống vừa nói:
-Hì hì hì…, chẳng phải là chuyện của cái tên Dục Tinh kia lại đến hay sao?
Đặt mạnh ly nước xuống, nam tử trung niên bực dọc nói:
-Hai mươi năm dòng dã, cứ mỗi tháng một lần đến bái phỏng.
-Lần nào cũng vậy, liên tục từ chối đến nỗi lão tử phát phiền.
-Nếu không phải là hậu duệ của Dục phủ ta đã sớm vả chết tên này rồi.
-Giám đánh ý đồ lên đầu bảo bối của ta, đúng là đồ không tự lượng sức.
Ngồi nghe phụ thân tức giận mà nói, thiếu nữ hồng y ô sắc vẫn không lên tiếng mà chỉ khẽ cười.