Dạ Lung

Chương 89: Rời Đi



U Huyết lực nổ tung bao chùm toàn bộ diện tích độ kiếp, huyết lôi long bị vụ nổ nhấn chìm, Kim Huyết Điểu cùng thuộc hạ cũng chung số phận, khe nứt không gian cuốn theo lượng lớn năng lượng của vụ nổ đi. Từ đó những vết rạn nứt trên bầu trời cũng dần khôi phục. Hắc vân cùng huyết lôi cũng vì thế mà biến mất. Lôi vân biến mất, một tiếng “khiếu…” từ bên dưới vọng lên. Một thân cao tám mét, sau lưng khoác lấy huyết dực, huyết vĩ bên dưới phần phật theo gió mà bay. Trên thân U Huyết lực cuồn cuộn từ bốn phương tám hướng mà tụ về. Bên trên lộ ra là khuôn mặt nam tử, đôi mắt đồng tử xích hồng. Đôi tai tinh linh vót nhọn, cộng thêm mái tóc huyết sắc nhìn vô cùng ấn tượng.

Tên này dang ra đôi cánh mười mét, một vỗ U Huyết lực và huyết lôi đang tán loạn trong không trung vậy mà toàn bộ tản đi. Đưa đôi mắt xích hồng nhìn xuống bên dưới, mặt đất bằng phẳng giờ đây đã hóa thành tử vực trăm trượng. Nhìn xong nó lại nhìn về nơi mà tên nhân loại bị khe nứt không gian nuốt chửng. Kim Huyết Điểu thu lại U Huyết lực, cũng thu lại huyết dực. Cảnh giới cũng được thu liễm, phẩy tay một cái mười con huyết thú nằm đè lên nhau như một đống xác chết đè lên nhau. Chỉ thấy Kim Huyết Điểu lóe lên rồi biến mất, cuối cùng để lại một tiếng “hừ…”

Không gian tối đen, ánh sáng và âm thanh như bị nuốt chửng. Hàn khí thấu xương len lỏi vào mọi ngóc ngách, cái nơi không sự sống này vậy mà xuất hiện một thân ảnh nam tử đang trôi dạt vô định. Nhìn lại thì đây là một tên thiếu niên, quanh người tỏa ra cổ khí vàng nhạt. Bỗng một khe nứt hé mở, vừa vặn tên này bị cuốn vào.

“Tí tách, tí tách, tí tách…” lửa cháy thiêu rụi tất cả, xác chết vạn thây rải rác, máu huyết vương vãi đọng thành vũng. Kiến trúc nhà cửa tan hoang, U lực theo gió mà tán loạn, mùi máu tanh thịt cháy làm mũi gay gay. Bên trên Ngũ Linh Thuyền, Linh Đao cùng toàn bộ các đệ tử trở về đứng như chết lặng. Đại môn ba chữ Tiên Sư Môn bên trên chỉ còn một nửa, nửa còn lại vỡ tan bên dưới. Tượng rồng bằng đá uy nghi hai đầu bị một đao cắt gọt.

Sau những giây phút bàng hoàng, Linh Đao cùng các đệ tử nhảy xuống, thu lại thuyền. Có những người như phát điên mà lao vào biển lửa, những người như không chịu được mà trực tiếp ngất đi. Còn có những người lựa chọn đứng yên tại chỗ, ánh mắt trở nên trống rỗng. Linh Đao mặt trầm như nước, bước từng bước từng bước nặng nề đi vào. Đập vào mắt là nhà cửa ruộng vườn, tất cả đều bị phá hủy, ngục dân không thể tu luyện không còn một bóng. Tiến về phía trước, máu chảy thành sông, thây chất thành núi, các đệ tử ngoại môn cùng nội môn đều không còn ai.

Các ngọn sơn phong cũng không thoát khỏi cảnh hủy diệt, Khí Phong, Hình Phong hay Họa Phong không một phong nào còn nguyên vẹn. Y Phong và Linh Phong còn tồi tệ hơn, dường như ở đây đã xảy ra một cuộc chiến vô cùng ác liệt, Y Phong toàn bộ dược liệu đều biến mất, cả hai đều bị một chém bổ đôi, Đấu Trường sụp đổ hoàn toàn. Thê thảm nhất chắc là Chủ Phong, cả một ngọn sơn phong cao vạn trượng, vậy mà giờ đây chỉ còn lại một đống đất đá.

Những đệ tử nam như Đỗ Đạt, Chu Khanh, Ngô Tuấn… ánh mắt trở nên đỏ ngầu, trong lòng vừa phẫn nộ vừa bất lực. Họ phẫn nộ khi môn phái gặp nạn vậy mà lại vắng mặt, bất lực khi lý trí mách bảo nếu có ở lại cũng chẳng thể cứu giúp. Còn những nữ đệ tử sớm đã không kìm được mà rơi nước mắt như Phục Linh, Lam Thủy hay Thanh Thảo. Còn những người như Nhược Hoa và Băng Tâm, các nàng không hề rơi nước mắt, gương mặt vẫn lạnh lùng vô cảm như ngày thường.

Sau khi nhìn thấy thảm trạng của Tiên Sư Môn, Linh Đao nhìn về phía Đỗ Đạt rồi lên tiếng:

-Đỗ Đạt, ngươi tập trung tất cả các đệ tử lại đây.

Nghe Linh Đao ra lệnh, Đỗ Đạt dù đôi mắt đã đỏ ngầu, tâm trạng như chìm xuống đáy cốc, hắn vẫn cắn răng truyền lệnh xuống. Lệnh được truyền đi, tất cả đều tập trung lại, một bầu không khí u buồn và tang thương bao chùm lên tất cả, Linh Đao đứng trên quảng trường lạnh giọng nói:

-Ta biết mọi người đang rơi vào trạng thái gì, ta cũng giống như vậy.

-Chuyện cần làm ngay hiện tại không phải là đứng đây đau buồn một cách vô ích.

-Bây giờ chúng ta cần lấy lại tinh thần, làm những gì cần làm. Để tìm ra kẻ nào đã làm ra những chuyện này.

Hít một hơi thật sâu Linh Đao lớn tiếng nói:

-Chúng ta hãy xây dựng lại Tiên Sư Môn sau đó tìm ra kẻ thù, trả thù cho các đồng môn!

-Các ngươi thấy có được không!

Bầu không khí tang tóc, khung cảnh tan hoang đổ nát khiến cõi lòng tất cả mọi người tan nát. Qua những lời nói của Linh Đao lại một lần nữa sinh ra sức sống, đạp lên đống đổ nát và nỗi bi thương, để hóa thành lòng bi tráng và ý chí quyết tâm tìm ra hung thủ và báo thù. Được lời kêu gọi của Linh Phong chủ, chúng đệ tử đồng thanh hô vang.

-Xây dựng lại tông môn, quyết tâm trả mối thù!

-Xây dựng lại tông môn, quyết tâm trả mối thù!

-Xây dựng lại tông môn, quyết tâm trả mối thù!

Linh Đao ra hiệu tất cả ngừng lại, hắn tiếp tục:

-Đỗ Đạt, phân phó cho mọi người tìm xem còn người sống không?

-Kiểm kê số người thương vong, một tiếng sau quay lại đây báo cáo.

-Rõ!

Mọi người theo phân công của Đỗ Đạt mà rời đi, Linh Đao gọi những đệ tử chân truyền lại dặn dò:

-Các ngươi hãy tìm cách liên lạc với các vị phong chủ khác xem có ai liên lạc được không, nếu có hãy thông báo cho ta.

Các đệ tử chân truyền đều gật đầu đồng ý, mọi người tản đi làm việc của mình. Còn Linh Đao đứng nhìn khung cảnh trước mắt, đầu óc cũng theo đó mà rơi vào suy nghĩ. “Rốt cuộc là thế lực nào muốn diệt Tiên Sư Môn? Tại sao chúng lại muốn diệt? Tại sao lại là lúc toàn bộ chân truyền đi mới diệt? Cuối cùng tại sao lại không diệt nốt những đám người còn lại?” những câu hỏi liên miên không có hồi dứt đang hiện ra trong đầu. Dù như vậy nó cũng không có ai giải đáp cho hắn, sự trầm tư này cứ vậy mà kéo dài đến một tiếng, Đỗ Đạt lên tiếng:

-Linh Phong chủ, đệ tử báo cáo.

-Linh Phong chủ…, Linh Phong…

-À…ừ…

Đỗ Đạt đến báo cáo, thấy Linh Đao vậy mà đang ngẩn người ra, hắn gọi thêm vài tiếng, cuối cùng cũng được đáp lại:

-Ừm…, báo cáo đi.

Nhận được sự đồng ý, Đỗ Đạt bắt đầu nói:

-Chủ Phong, hai người còn sống, Môn chủ mất liên lạc.

-Họa Phong, một người còn sống, mười người mất tích, phong chủ mất liên lạc.

-Hình Phong, mười người còn sống, năm người mất tích, phong chủ mất liên lạc.

-Linh Phong, mười lăm người còn sống, năm người mất tích.

-Khí Phong, bảy người còn sống, ba người mất tích, phong chủ mất liên lạc.

-Cuối cùng là Y Phong một người còn sống, bốn người mất tích, phong chủ mất liên lạc.

Báo cáo vừa xong, tất cả đều hít một ngụm khí lạnh. Tất cả những người còn sống đều là đệ tử trở về từ di tích, phong chủ các phong khác ngoài Linh Phong đều không thể liên lạc. Có lẽ đây là tin vui nhất trong phần báo cáo này. Ánh mắt Linh Đao vẫn bình tĩnh, hắn hơi cau mày rồi nói:

-Các ngươi trong lúc kiểm tra, có tìm thêm được dấu vết gì khác thường không?

Nghe được câu hỏi, tất cả đệ tử bên dưới đều nhìn nhau lắc đầu. Quả thật điều này cũng khiến cho Linh Đao không biết phải bắt đầu từ đâu. Thông thường với quy mô diệt toàn bộ tông môn như thế này, dấu vết và đầu mối của hung thủ là rất nhiều. Theo lý không thể xóa sạch như vậy, khí tức không, thủ đoạn không, tất cả cứ như toàn bộ tông môn tự giết lẫn nhau vậy. Linh Đao cũng đã xem qua những vết thương của các đệ tử, độ nông độ sâu, U lực, chiêu thức, hoàn toàn là vũ kỹ của Tiên Sư Môn.

Manh mối lớn nhất bây giờ là Chủ Phong đã bị san phẳng, muốn biết sự thật, ít nhất phải tìm được người mất tích. Nghĩ đến đây Linh Đao lên tiếng:

-Chỗ này không thể ở lại, chúng ta cần nhanh chóng rời đi.

-Bây giờ ta cho các ngươi quyền lựa chọn, cứ đi nơi nào các ngươi muốn.

-Ta tuyệt đối không cản!

Lời vừa ra, mọi người đều xôn xao.

-Cái này, Linh Phong chủ có ý là gì chứ?

-Không phải ngài ấy nói sẽ xây dựng lại Tiên Sư Môn sao?

-Đúng vậy, sao giờ lại muốn chúng ta tự mình cánh sinh.

Những tiếng thắc mắc không ngừng vang lên, tất cả đầy sự khó hiểu nhìn về phía Linh Đao. Nhưng hắn dường như không muốn giải thích, hắn chỉ để tự các đệ tử quyết định. Tất cả các đệ tử chân truyền nhìn nhau, như ngầm hiểu ý, Đỗ Đạt đứng ra ôm quyền về phía Linh Đao lên tiếng:

-Đầu tiên đệ tử cảm ơn Linh Phong chủ đã tôn trọng ý kiến của mọi người.

-Mọi người đều có cách riêng để hoàn thành mục tiêu của mình, đệ tử ở đây sẽ là người tiên phong ra đi.

-Sinh là người của Tiên Sư Môn, chết làm đất của Tiên Sư Môn.

-Vậy nên đệ tử sẽ không tham gia cùng mọi người trên chặng đường sắp tới.

-Đệ tử muốn rời đi!

Nghe Đỗ Đạt nói, các đệ tử nội môn đều ngạc nhiên. Trong tiềm thức của họ, đại sư huynh cần đứng ra gánh vác và gắn kết mọi người. Nhưng Đỗ Đạt lại lựa chọn rời đi ngay lúc này, tâm trạng của họ đã bi thương khi toàn môn bị diệt, giờ đây lại càng thêm rệu rã. Linh Phong chủ vẫn đứng trên nghe hết lời Đỗ Đạt nói, hắn không hề tức giận, ngược lại nói:

-Được. Không hổ là đại sư huynh.

-Cứ đi làm những gì ngươi muốn, nếu cảm thấy việc gì khó giải quyết, cứ tìm đến ta.

-Cảm ơn Linh Phong chủ.

Đỗ Đạt đã đứng ra, tất cả những đệ tử chân truyền đều đứng ra nói:

-Chúng đệ tử cũng nguyện ý rời đi!

Nhìn thấy ý chí trong ánh mắt của những đệ tử đứng dưới, Linh Đao vô cùng hài lòng, hắn cười lớn:

-Ha ha ha ha ha…

-Được! Vậy các ngươi hãy đi đi.

-Đều đi và tạo lập một chân trời mới.

-Hãy để tên của các ngươi vang danh khắp U Hỏa Tinh này.

-Để kẻ thù nghe danh các ngươi mà khiếp sợ, mà run rẩy, mà quỳ rạp....

Những lời này đánh thẳng vào linh hồn của những người bên dưới. Khiến linh hồn run rẩy, khiến nhịp tim đập cuồng loạn, khiến khí huyết thiếu niên phải sôi trào. Tất cả đều im lặng, vẫn là tiếng tí tách của lửa, vẫn là vị tanh nồng của máu, cùng sự tan hoang của cảnh vật. Một ngọn lửa vĩnh hằng đang nhen nhóm cháy trong tâm khảm của mỗi người đứng tại nơi này.

Tất cả đệ tử chân truyền hành lễ với Linh Đao, cáo biệt với đồng môn, rời bước về sơn môn mà đi. Linh Phong chủ quay lưng hướng về đại môn, mặt ngẩng lên, mắt nhắm lại, tay chắp sau lưng. Đệ tử chân truyền rời đi, trên sân còn lại những đệ tử nội môn và bóng lưng cô độc của Linh Đao. Đám người Đỗ Đạt rời đi, vị Linh Phong chủ này quay lại, nhìn xuống đệ tử còn lại, hắn nói:

-Các ngươi đây sao không đi?

Nghe được câu hỏi, thiếu niên mặc hắc y, tay cầm song nguyệt đao đứng ra nói:

-Đệ tử nguyện ý đi theo sư phụ.

Thấy vậy tất cả người còn lại cũng hành lễ, đồng loạt nói:

-Chúng đệ tử nguyện ý đi theo người!

Ý chí của những đệ tử này trong mắt không thua gì đám Đỗ Đạt, nhưng Linh Đao biết họ không thể hoạt động độc lập như đám đệ tử chân truyền, thiên phú cũng không cao bằng. Bản thân những đệ tử này cũng hiểu điều đó, nên lựa chọn của họ là đi cùng với Linh Đao, ít nhất họ cũng có một người để làm chỗ dựa. Nhưng có hai trường hợp đặc biệt là người cầm song nguyệt đao và Ngô Tuấn, với thực lực và thiên phú của cả hai, việc hoạt động độc lập là chuyện bình thường, nhưng sư phụ của họ vẫn còn nên họ không cần bôn ba giống những người kia.

Dù bái sư chưa được mấy ngày nhưng đạo lý “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” hắn hiểu, nên cuối cùng lựa chọn ở lại. Trong đám người rời đi trong đó còn có một người đặc biệt, đó là Thanh Thảo, nàng là đệ tử nội môn duy nhất rời đi. Mục đích là gì chắc chỉ có nàng và hai người nữa biết được. Nhóm người Linh Đao cũng rời đi ngay sau đó không lâu.