Ái Nhi nhìn thấy Phong Trần lại lựa chọn thanh kiếm này, nàng đúng là khá bất ngờ. Bởi nàng biết lai lịch của thanh kiếm này, nàng nhìn hắn rồi nói:
-Không có, đương nhiên ngươi có thể chọn.
-Nó đúng là một thanh kiếm tốt, nhưng những người sử dụng nó đều không có kết cục tốt.
Nghe Ái Nhi nói vậy, Phong Trần vẻ mặt sau Ma Diện có vẻ rất hứng thú, hắn lên tiếng hỏi:
-Ồ…, ý nàng là sao? Nói ra ta nghe xem nào?
Cô nàng hầu gái nghe giọng điệu hứng thú của tên nhân loại trước mặt, nàng tuy không ưa tên này cho lắm nhưng hiện tại hắn đang làm việc cho Luyến nữ, “thôi vậy cứ nói cho hắn biết, để sớm đưa ra lựa chọn.”
-Thanh kiếm này tên là Biên Huyết Kiếm, làm từ xác của bốn trăm bốn mươi bốn con Huyết Biên Bức.
-Lưỡi kiếm làm từ răng của bốn trăm bốn mươi ba con Huyết Biên Bức có tu vi U Tông, cán kiếm còn khoa trương hơn, trực tiếp dùng một con Huyết Biên Bức có tu vi U Tông viên mãn tạo thành.
-Trước ngươi cũng có hai vị chọn nó, cả hai đều là chiến thần, cầm kiếm chém lui vạn quân. Nhưng cả hai lại đều có cái kết giống nhau, trước khi chết đều chém ra một kiếm long trời lở đất. Chém xong nhát kiếm đó cả hai đều tan biến chỉ để lại Biên Huyết Kiếm.
-Từ sau hai vị đó không còn ai dám lựa chọn nó nữa. Nếu ngươi đủ can đảm không sợ chết thì cứ việc chọn nó.
Nghe chiến tích của Biên Huyết Kiếm, Phong Trần cũng phải khiếp sợ. “Dám lấy U Tông ra rèn kiếm, một kiếm dẹp vạn quân đây là chiến tích bậc nào chứ. Còn về phần cái chết của hai vị chủ cũ, cái này có lẽ hỏi Tiểu Minh chắc có cách giải quyết. Không cùng lắm không dùng nữa.”
Suy nghĩ xong, Phong Trần đưa kiếm lên nói:
-Ùm…, vậy ta lấy nó.
Ái Nhi trố mắt nhìn Phong Trần, nàng không thể tin nổi sau khi kể ra kết cục của hai chủ nhân cũ, tên này vẫn quyết tâm lấy Biên Huyết Kiếm. Nàng thở dài lên tiếng:
-Được vậy tùy ngươi thôi, muốn chết thì ta cũng không thể cản.
Nói xong nàng định quay lưng đi, đột nhiên tên này lại lên tiếng:
-Được rồi đi thôi, chúng ta đi chọn một cây côn nữa.
Chỉ thấy Phong Trần cất Biên Huyết Kiếm vào nhẫn trữ vật, định dạo bước tiến về nơi để côn bổng. Ái Nhi bị tên này làm cho ngớ người trong giây lát, sau khi bừng tỉnh, nàng nhanh chóng túm lại cổ áo đằng sau, nàng lên tiếng:
-Này, ngươi đang làm cái gì vậy?
Phong Trần giọng điệu nghi hoặc đáp:
-Không phải Luyến nữ bảo nàng đưa ta đi chọn pháp khí sao?
Ái Nhi bị sự vô sỉ của tên này làm cho tức đến bật cười:
-Ngươi không phải vừa rồi đã lấy Biên Huyết Kiếm rồi sao?
Tên này mặt dày, giọng điệu ngây thơ vô số tội nói:
-Đúng rồi, thế nên giờ ta mới đi chọn côn đây!
Nữ hầu cạn lời với tên nhân loại trước mặt, nàng tức giận nói:
-Cái tên này, ngươi muốn làm ta tức chết sao, ngươi là không hiểu thật hay là cố tình không hiểu.
Phong Trần không lên tiếng, nghe Ái Nhi nói tiếp:
-Luyến nữ bảo ngươi chọn một pháp khí mà ngươi thuận tay, chứ không bảo ngươi chọn những thứ ngươi biết dùng.
-Hiểu chưa tên đáng ghét.
Nhìn gương mặt tức giận và giọng điệu uất ức của nàng hầu gái trước mặt, Phong Trần suýt nữa thì không nhịn được cười, hắn vẫn giọng nói ngây thơ đáp:
-Ồ…, ta hiểu rồi.
“Chút nữa thì lại được một pháp khí hải giai trung cấp rồi. Nhưng không sao, chọc cô nàng này một chút, cứ suốt ngày trưng ra bộ mặt khó ưa, ta nợ tiền nàng sao?”
-Đi.., theo ta đi lấy vũ kỹ.
Tiếng gọi của Ái Nhi cùng tiếng bước chân của nàng đang tiến về phía lối ra vang lên. Phong Trần nhanh chóng theo chân nàng, trên đường đi nàng lại lên tiếng:
-Lần này đi lấy vũ kỹ ngươi chỉ được lấy một cuốn mà thôi, đẳng cấp cao nhất chỉ là hải giai trung cấp.
Nghe vậy Phong Trần đi sau chỉ biết gật đầu.
Cả hai cùng nhau đi tới một khu lâu các. Trước mắt Phong Trần là một lâu các màu hồng, lâu này bao gồm bốn tòa lầu. Giống như Luyến Binh Giới, ở đây cũng có một biển tên, cũng như thế Phong Trần nhìn lên cũng không đọc được, Ái Nhi bên cạnh lại mở miệng:
-Đây là Luyến Tàng Lâu, nơi cất giữ công pháp và vũ kỹ của Luyến Phủ, đi ta đưa ngươi vào chọn công pháp.
Bất chợt sau lưng Phong Trần trở nên lạnh toát, cảm giác bị lột trần và có người nhìn xuyên thấu cả linh hồn. Hắn đưa mắt nhìn quanh, ánh mắt va vào một lão giả đang nằm dài trên ghế tre đọc sách. Thấy tên nhân loại này lại nhìn về phía lão giả đang đọc sách, Ái Nhi khẽ ghé vào tai nói:
-Vị này là Thư lão, người trông coi Luyến Tàng Lâu, tốt nhất đừng làm phiền ông ấy.
Nói xong nàng tiến lên chào hỏi:
-Ái Nhi chào Thư lão.
Lão giả vẫn chăm chú đọc sách, nàng hầu lại tiếp tục:
-Ta theo lệnh Luyến nữ đưa thuộc hạ đến chọn vũ kỹ.
Nàng đưa hai tay dâng lên một lệnh bài, trên đó có một chữ Phong Trần không hiểu. Tuy vậy hắn cũng theo Ái Nhi mà hành lễ, lão giả giọng khàn khàn lên tiếng:
-Ukm…, vào đi!
Được sự đồng ý của lão giả, cả hai tiến vào Luyến Tàng Lâu. Theo chân Ái Nhi bước vào, đập vào mắt là không gian mở rộng, ánh sáng vàng nhuốm màu tri thức bao phủ không gian. Những kệ sách lúc này được bố trí thành hình bát giác chạy dọc theo khung tường của Luyến Tàng Lâu. Không gian này rộng bằng với nhà thi đấu đa năng tiêu chuẩn trong ký ức của hắn. Ở đây hoàn toàn không sử dụng thang để lấy đồ vật, những ma tộc trong này đang lơ lửng trên không, bên dưới chân họ là một tấm ván. Họ đứng trên đó để tìm kiếm vũ kỹ.
Nhìn thấy cảnh này đằng sau mặt nạ, Phong Trần đã mắt chữ O miệng chữ A mà cảm thán. Bên cạnh lại một lần nữa thấy sự thất thố của tên nhân loại này, Ái Nhi lập tức cảm thấy vui vẻ.
-Sao rồi, ngươi thấy có tuyệt vời không!
Phong Trần chỉ gật gật đầu, một lát sau như nhớ ra điều gì đó, hắn quay sang nhìn cô hầu gái bên cạnh, lên tiếng:
-Ùm…, tuyệt vời thì tuyệt vời thật, nhưng thứ quan trọng là ta hoàn toàn không hiểu được Ma tự của các ngươi.
-Giờ phải làm sao?
Nghe Phong Trần thắc mắc, Ái Nhi cười như không cười nhìn hắn, nàng đáp:
-Về vấn đề này, ngươi không cần phải lo. Luyến nữ đã lường trước chuyện này.
-Ở đây mỗi bản vũ kỹ đều có hai bản truyền thừa, một là dùng Ma tự và truyền thừa ký ức.
-Trong quá trình chọn, ta sẽ cùng ngươi chọn.
“Miếng bánh này xem ra cũng khó nuốt quá!” trong lòng Phong Trần lại một lần nữa cảm thán thủ đoạn của vị Luyến nữ này.
Ái Nhi phất tay một cái, tự động có hai tấm ván bay đến gần chân, nàng tự nhiên mà nhảy lên trên. Thấy tên này chưa nhảy lên nàng lên tiếng:
-Ngươi mau nhảy lên để còn chọn đồ.
Chờ một lúc Ái Nhi vẫn không thấy tên này lên, nàng ngay lập tức bắt được mấu chốt, nàng lên tiếng trêu chọc:
-Không phải chứ, ngươi một đại nam nhân lẽ nào sợ độ cao sao?
Cũng may Phong Trần hiện tại đang đeo mặt nạ, bằng không Ái Nhi mà nhìn thấy gương mặt đỏ lự của hắn chắc nàng cười chết mất. Nhưng cái tôi của nam tử không cho phép hắn được lui bước, Phong Trần vẫn rất cứng miệng:
-Hừ…, ta mà sợ sao?
-Ha ha ha, thật buồn cười.
Miệng thì cứng nhưng cơ thể thì rất thành thật, hắn nhảy lên tấm ván đang lơ lửng, cảm giác như đang đứng thăng bằng trên một chiếc xích đu vậy. Nhìn tên này có bộ dạng như sắp ngã của hắn, Ái Nhi không nhịn được cười mà che miệng cười khúc khích.
Phong Trần loay hoay làm quen vài phút, khả năng cân bằng đã tự làm chủ, hắn từ từ di chuyển lên xuống, trái phải. Không sai biệt lắm, hắn quay sang nói với cô nàng hầu gái:
-Nàng đưa ta đến xem chỗ vũ kỹ phẩm giai cao nhất mà ta có thể lấy.
-À phải rồi, tới chỗ kiếm kỹ nhé.
Nghe xong Ái Nhi lè lưỡi một cái rồi đưa hắn bay lên khu vực tầng hai. Nàng chủ động đi về phía bên phải, rồi lên tiếng:
-Đây chính là thứ ngươi cần tìm, tại đây có hai bộ kiếm kỹ hải giai trung cấp.
-Một là Ma Kiếm Đoạn Tình, cái thứ hai tên Quy Khư Trảm.
Vừa nghe Ái Nhi giới thiệu về hai kiếm kỹ này, Phong Trần vừa tiến đến, ngay lập tức hắn cảm giác được sự sắc bén phát ra từ hai cuốn trục.
Nhìn về phía cuốn trục được Ái Nhi gọi là Ma Kiếm Đoạn Tình. Đúng như cái tên của nó, hắn cảm nhận trong lòng bây giờ vô cùng trống rỗng, những mối liên kết với Nhược Hoa, Thanh Thảo dường như đã bị cắt đứt, điều này khiến Phong Trần cảm giác lồng ngực như bị đè nén suốt trăm năm, không thể buông bỏ.
Nhìn về phía còn lại, hắn lại thấy được sự hoang tàn thực sự, một kiếm trảm ra ngay cả chính mình cũng hóa thành cát bụi, dấu vết cũng theo đó mà xóa sạch.
Bên trong nguyên thức, tiểu kiếm đang lơ lửng dường như cảm nhận được sự khinh thường quyền uy. Toàn thân lay động, phong quang tản ra, trực tiếp nhắm thẳng vào hai cuốn trục mà tới.
“Răng rắc…”
Cuốn trục đang tỏa ra kiếm khí trong thoáng chốc đã bị gãy thành đôi. Theo cuốn trục bị gãy, cảm giác khó chịu bị đè nén cùng cảm giác hoang tàn cũng nhau biến mất.
Sau lưng Phong Trần mồ hôi đã ướt đẫm, sắc mặt sau lớp mặt nạ đã không còn vẻ tái nhợt.
Bên cạnh dường như Ái Nhi không hề nhận ra điều gì, tiếng “răng rắc…” cũng làm nàng có chút nghi hoặc. Quay sang vẫn thấy tên nhân loại đứng yên, nàng gãi gãi đầu khó hiểu lên tiếng:
-Ngươi có nghe thấy tiếng gì không?
Phong Trần vẫn giọng điệu như thường, tỉnh bơ đáp:
-Hửm…, có tiếng động sao?
Ái Nhi vẫn giữ vẻ mặt nghi hoặc, nàng lắc lắc đầu nhỏ, nói:
-Nếu không có thì thôi, ngươi có chọn một trong hai kiếm kỹ này không?
Tên này không do dự mà lắc đầu từ chối:
-Ta thấy cả hai đều không phù hợp với phong cách chiến đấu của ta, có lẽ ta vô duyên với chúng.
Nghe vậy Ái Nhi bĩu môi, cất tiếng:
-Hừ, thiên phú không ra sao lại đổ cho không có duyên.
-Vậy chúng ta qua chỗ khác.
-Ngươi dùng côn đúng không.
Phong Trần gật đầu, Ái Nhi lại tiến về một góc rồi nói:
-Xem ra ngươi rất may mắn a.
-Trong Luyến Tàng Lâu này chỉ có duy nhất một bộ côn pháp này thôi.
-Hải giai sơ cấp, Ma Côn Loạn Vũ.
Nàng dẫn tên này đến trước mặt một tờ giấy, ngay lập tức Phong Trần bị một luồng khí thế áp thẳng lên người. Người đang đứng trên ván gỗ, lảo đảo suýt chút rơi thẳng xuống dưới.
Hắn như một hầu tử mới tập đi cố gắng đứng dậy, nhưng lại tiếp tục bị uy áp như hồng thủy dồn thẳng lên vai. Bên trong mặt nạ, trên trán mồ hôi đã nhỏ thành dòng.
Uy áp như vạn côn tề minh nện thẳng lên người Phong Trần, vạn côn cùng đập, xương cốt hắn kêu lên răng rắc.
Cuối cùng không trụ được.
“Đùng…”
Một tiếng, từ trên cao Phong Trần rơi thẳng xuống dưới.
“Ầm ầm ầm…”
Khói bụi tản đi, thân ảnh hắc y mặt đeo Ma Diện đang khom lưng gánh chịu uy áp phủ xuống.
Lý trí mách bảo:
“Nhất định chân này không được khuỵu xuống, nhất định phải trụ vững.”
Một lần nữa uy áp như thác lũ đổ xuống, Phong Trần không nhịn được mà gầm lên:
-A a a....
Toàn bộ cảnh tượng chấn áp này kéo dài vài phút. Đột nhiên uy áp biến mất một cách thần bí, uy áp biến mất, áp lực giải phóng, thân ảnh hắc y ngã gục xuống sàn.