Dạ Lung

Chương 96: Ma Côn Loạn Vũ



Tất cả đều lọt vào mắt của Ái Nhi, vậy mà trên cao nàng không hề nhíu mày một chút. Gương mặt hơi lộ ra chút vẻ kinh ngạc, nàng đưa tay vào ô bên cạnh, lấy ra một viên đá màu đen. Lấy xong Ái Nhi từ từ hạ độ cao xuống chỗ tên nhân loại đang nằm trên đất, tiến lại gần nàng lên tiếng:

-Ngươi không sao chứ?

Thân ảnh mặc hắc y đang nằm dưới đất lồm cồm mà bò dậy. Giờ đây toàn thân Phong Trần đều trở nên đau nhức, có cảm giác như đã gãy mất vài cái xương. Đằng sau mặt nạ là khóe miệng rỉ máu, mồ hôi đổ đầy đầu. Nghe Ái Nhi hỏi, hắn bực mình đáp:

-Hừ, cô cứ bị như ta thử xem, lúc đó xem có sao không.

-Có mà sao đầy đầu chứ không chừng.

Nghe tên này vẫn còn nói được những lời này với mình, Ái Nhi nghiến răng nói:

-Vẫn còn sức chọc tức ta, xem ra vẫn chưa chết được.

Nói xong nàng đưa cho hắn một viên đá màu đen, rồi lên tiếng:

-Xem ra đây là thứ ngươi cần rồi!

Phong Trần nhìn nàng, sau đó cầm lấy viên đá trong tay Ái Nhi, hắn gật đầu mà không nói gì. Thấy vậy Ái Nhi đi về phía lối ra.

-Đi về thôi, về mà trị thương đi, chuẩn bị lên đường rồi!

Hắn đi theo nàng ra ngoài, Phong Trần chậm rãi bước đi. Ra bên ngoài, hắn thấy trên ghế tre chỉ còn một quyển cổ thư còn lão giả tên Thư Lão đã không thấy đâu cả. Ngay sau khi cả hai vừa bước ra khỏi Luyến Tàng Lâu, Thư Lão ngay lập tức xuất hiện bên trong thư lâu, đứng trước tờ giấy cổ đã làm cho Phong Trần bị ăn hành ngập mồm, lão giả lên tiếng:

-Lão bằng hữu à, thật không ngờ, ý chí của ông lại bị một tên nhân loại kế thừa.

Nói xong Thư Lão phất tay, cuộn giấy đang phát ra quang mang lại trở về bình thường. Hộc bên cạnh cũng được bổ sung một viên đá giống với viên đá mà Ái Nhi đưa cho Phong Trần. Làm tất cả xong, lão giả lại quay sang nơi để của hai môn kiếm kỹ. Nhìn thấy tình trạng của hai cuốn trục, lão giả nhướn mày. Lão tiến đến cầm lấy hai cuốn trục, cả hai đều bị gãy thành hai. Trong lòng Thư lão lúc này như kinh đào hải lãng. Từ lúc Ái Nhi và tên nhân loại kia vào Luyến Tàng Lâu, nhất cử nhất động của cả hai đều nằm trong tầm kiểm soát của lão.

Lúc Phong Trần đến chọn kiếm kỹ, lão đã biết chuyện hai môn kiếm kỹ sẽ tuôn ra kiếm ý để khảo nghiệm. Nhưng điều kỳ lạ, đang lúc khảo nghiệm, bất chợt cả hai đợt khảo nghiệm đều đột ngột kết thúc. Lúc đó lão nghĩ ý chí còn sót lại trong cuốn trục tự động kết thúc bởi tên nhân loại này không phù hợp. Điều này cũng thường xảy ra đối với đám tộc trong phủ. Hiện tại mới biết, hóa ra sự biến mất đó là bị người ta phá hủy. “Chuyện này không đơn giản, xem ra tên nhân loại kia vẫn còn bí mật nào đó.” Xác định được nguyên nhân, Thư Lão cùng hai cuốn trục bị gãy biến mất khỏi Luyến Tàng Lâu.

Bên trong khuê phòng của Luyến Hồng U, nàng cầm ly nước, đằng sau là Ái Nhi đang đứng nói:

-Luyến nữ, thị đã đưa Huyết Dị đi lấy đồ xong.

-Tên kia lấy hai thứ, một là Biên Huyết Kiếm, hai là Ma Côn Loạn Vũ.

Nghe Ái Nhi báo cáo, Luyến Hồng U vẻ mặt có chút hứng thú, nàng lên tiếng:

-Hửm..., có chút thú vị, lại chọn hai thứ không liên quan đến nhau.

-Đã vậy cả hai thứ hắn chọn lại không phải ai cũng có thể động vào.

Nghe chủ tử lại đánh giá cao tên nhân loại như vậy, Ái Nhi hậm hực nói:

-Hừ..., theo ta thấy hắn chọn Biên Huyết Kiếm thì còn được một chút, nhưng tên này chọn nó liệu có phát huy được một nửa uy lực của kiếm hay không.

-Có khi chưa đánh đã bị Biên Huyết Kiếm phản phệ mà chết cũng nên.

-Còn cả cái gì mà Ma Côn Loạn Vũ, côn pháp đó cất ở Luyến Tàng Lâu không biết bao lâu rồi mà không ai thèm ngó, vậy mà hôm nay tên kia suýt nữa bị uy áp chấn cho còn nửa cái mạng.

-Vậy mà ngài còn nói hắn là thú vị, theo thị thấy tên này chỉ muốn ra vẻ rồi lừa ngài thôi.

Luyến Hồng U cứ vậy ngồi nghe hết lời của Ái Nhi nói, nàng cầm lên ly nước, trên môi chỉ nở một nụ cười như có như không. Nhấp lấy ngụm nước, nàng lên tiếng:

-Ngươi thấy Huyết Dị vô dụng vậy sao!

Ái Nhi đằng sau gật đầu liên tục, nàng đáp:

-Vâng, thị thấy tên này chỉ giỏi ra vẻ thôi.

Nghe xong vị Luyến nữ này ra hiệu cho cô nàng hầu gái lui ra ngoài. Ái Nhi nhận lệnh, ra ngoài đóng lại cửa. Luyến Hồng U buông xuống ly nước, tiến về giường ngọc, vào tư thế tĩnh tọa. Ánh mắt xa xăm nhìn về phía khoảng không vô định, ít lâu sau nàng nhắm lại đôi mắt, lắc đầu nói:

-Kẻ có thể cầm được Biên Huyết Kiếm, kẻ có thể được Ma Côn Loạn Vũ thừa nhận, há là vật phàm sao?

Đây là khi nàng chưa biết Phong Trần còn làm gãy hai cuốn đấu kỹ hải giai trung cấp. Nếu biết, Luyến Hồng U không chỉ đánh giá một câu “há là vật phàm sao?” đơn giản như vậy đâu.

Rời khỏi khuê phòng Luyến nữ, tiếng nói của Thư Lão lại vang lên:

-Đại nhân, thuộc hạ có việc muốn báo lại cho ngài.

Vẫn là khung cảnh quen thuộc, vẫn là nam tử trung niên nọ. Hắn nhìn lão giả đang đứng phía dưới, tay đang cầm ly nước, nam tử trung niên bình tĩnh nói:

-Sao vậy Thư Lão, có gì mà làm ông phải tự đến tìm ta?

Thư Lão từ trong tay đưa ra hai cuốn trục lên trước mặt trung niên nam tử, lão nói:

-Ngài xem cái này!

Nhìn thấy hai cuốn trục trên tay lão giả, hắn hơi cau mày, lại nghe Thư Lão nói tiếp:

-Đây là hai cuốn kiếm kỹ là Ma Kiếm Đoạn Tình và Quy Khư Trảm.

Hắn lại nhìn về phía lão giả, lên tiếng:

-Hai môn kiếm kỹ này rất tốt, tại sao lão lại mang đến đây?

Thư Lão vẻ mặt đầy bất đắc dĩ đáp:

-Cả hai đều bị nứt làm đôi rồi.

Với vẻ mặt khó hiểu, sau khi nghe hai cuốn trục bị nứt làm đôi, lông mày nam tử trung niên nhíu lại một vòng. Hắn vươn tay trái ra, cả hai cuốn trục đều bay về trong tay. Trung niên nam tử dùng ma lực quét qua hai cuốn trục, đúng như Thư Lão nói, chúng đều bị nứt đôi. Với Luyến Phủ, hai kiếm kỹ hải giai trung cấp cũng là tài sản khá quý giá, vậy mà giờ đây vì một lý do nào đó cả hai kiếm kỹ đều bị hủy. Điều này khiến trung niên nam tử cảm thấy không vui, hắn nhìn về phía Thư Lão mà lên tiếng:

-Là kẻ nào dám làm ra chuyện này?

Nhìn thấy sắc mặt khó coi của chủ tử, Thư Lão rất nhanh chóng nói lại sự kiện vừa xảy ra, và đưa ra suy đoán:

-Theo thuộc hạ thấy, khả năng việc này liên quan trực tiếp đến tên nhân loại kia.

Nghe được lời suy đoán của Thư Lão, trung niên nam tử gật đầu tỏ vẻ cũng suy nghĩ. Lão giả đứng dưới lại tiếp tục nói:

-Đại nhân vừa quét qua hai cuốn trục có cảm nhận được điều gì không?

Nam tử trung niên ngón cái xoa xoa lên hai cuốn trục và trả lời:

-Lão cũng cảm nhận được sao?

Thư lão gật đầu, lão nói:

-Đúng vậy, ngoài hai cỗ kiếm ý cũ, thuộc hạ còn cảm nhận được một luồng kiếm ý khác, cho dù luồng kiếm ý đó rất nhạt.

-Kiếm ý này lại không cho thuộc hạ cảm nhận được bất kỳ sự sắc bén nào. Nhưng sự xuyên phá của nó lại rất mạnh, giống y hệt một ngọn lao vậy.

Gương mặt của trung niên nam tử rơi vào trầm ngâm, đặt cuốn trục xuống, từ từ cầm ly nước uống, cuối cùng hắn ra một mệnh lệnh:

-Cử ra một Ảnh Ma theo dõi nhất cử nhất động của tên này.

Nhận được chỉ thị, Thư Lão không dị nghị, cúi chào đi sắp xếp. Ánh mắt của trung niên nam tử nhìn vào hai cuốn trục kiếm kỹ, sau một lúc lại nhắm lại.

Quay về phòng, Phong Trần vào chỗ nghỉ ngơi, ngồi xuống dùng Y Hồn Thuật tự kiểm tra lại cơ thể. Cũng may cơ thể không bị làm sao, dùng U lực điều hòa là ổn. Sau khi trị thương xong, hắn lấy ra hai thứ vừa mới nhận được, Biên Huyết Kiếm cùng viên đá chứa Ma Côn Loạn Vũ. Nhìn cả hai trong tay, Phong Trần quyết định luyện côn pháp trước. Biên Huyết Kiếm là một pháp bảo khá mạnh, cộng thêm sát khí mà hắn cảm nhận được, tạm thời cứ để nó lại.

Cất Biên Huyết Kiếm đi, trước mặt là một viên hắc thạch. “Đây chắc là thứ dùng để chứa thông tin truyền thừa, mặc kệ cứ nhỏ máu lên đã.” Quả nhiên Phong Trần cắt tay, nhỏ máu lên hắc thạch. Một luồng hắc quang từ hắc thạch theo mi tâm mà đi vào trong đầu hắn, theo luồng hắc quang đi vào, tầm mắt của Phong Trần cũng chìm vào trong bóng tối.

“Keng keng keng....”, “ầm ầm ầm…” những tiếng binh khí va chạm chát chúa, tiếng rầm rập của bước chân. Bóng tối tan đi, đập vào mắt là chiến lửa ngập trời, ma lực hỗn loạn, hắc huyết chảy thành sông, thây xác chết la liệt. Từ phía xa một đội quân ma tộc với số ma binh lên đến hàng vạn, thân khoác lục giáp, tay cầm chiến mâu. Dưới chân loạn cước dẫm lên thi thể của các ma tộc mặc hắc giáp mà tiến. Khí thế của ma quân lục giáp như một cơn cuồng phong.

“A a a, giết…”

Tiếng gào thét chấn nhiếp linh hồn.

Phong Trần vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy ma quân khí thế như hồng lao về một phía. Tại phía đối lập, một thân ảnh thân khoác hắc kim trọng giáp, trên thân huyết dịch nhỏ tong tỏng hòa cùng huyết hà dưới chân. Hắc huyết thấm đẫm áo choàng rủ xuống bóng lưng cô độc. Tóc dài cũng bị huyết dịch thấm đẫm, bết dính như hồ. Trên tay phải sừng sững chống một thanh hắc côn, thân côn trơn bóng, huyết dịch nhuộm đen.

Nhìn đại quân vạn ma trước mặt, thân ảnh không run, ánh mắt càng trở nên lạnh lùng, ma đồng nhìn chằm chằm vào từng kẻ địch. Bất ngờ gai lưng Phong Trần lạnh toát, hàn khí như muốn đóng băng linh hồn. Từ trên thân ảnh khoác hắc kim trọng giáp từng luồng từng luồng hắc phong được hình thành. Ma lực cũng theo hắc phong mà trở nên bạo động, sát khí cũng theo đó mà tăng theo cấp số nhân.

Dần dần quanh thân cuồng phong bắt đầu loạn vũ, cuồng phong cuộn lên áo choàng thấm đẫm máu tươi, huyết hắc theo áo choàng bị gió cuốn văng tạo ra những tiếng “phần phật…”. Mái tóc bết dính cũng được cuồng phong làm cho rối tung, cuồng loạn theo gió.

Ma khí và sát khí bùng nổ mà ra, hắc côn cũng theo đó mà rung lên bần bật. Cuồng phong cũng lan rộng ra khắp chiến trường, tiếng gió rít gào, khói lửa ngập trời cũng bị làm cho chập chờn hiu hắt. Bỗng một tiếng cười dài cất lên cùng tiếng nói vang vọng đất trời:

-Ha ha ha ha ha ha ha....

-Nhất Ma Nhất Côn, cùng nhau loạn vũ.

Thân ảnh hắc kim trọng giáp ngửa đầu lên cười, tiếng nói vừa tắt, từ một thân trọng giáp ba mét, dần dần phóng đại, mười mét, hai mươi mét, ba mươi mét. Hắc côn cũng theo đó mà lớn lên, khí thế đại thịnh, ma khí, sát khí cuồn cuộn trào ra, một tiếng quát vang lên:

-Phá....

Như một ngọn núi lao thẳng vào giữa vạn quân, hắc côn tung ra, một côn trăm mạng. Ma khí loạn vũ, vạn quân khó cầm, thân ảnh hắc kim trọng giáp tả xung hữu đột, càng chiến càng hăng, khí thế càng lúc càng tăng.

Nhưng cùng với đó lục ma quân cũng như sóng biển liên miên không ngừng không dứt. Bất ngờ một tiếng gầm phát ra từ thân ảnh khoác hắc kim trọng giáp:

-A a a a a....

Ma thân như cuồng bạo ngửa đầu lên gào, bất ngờ cầm hắc côn vung ra một hắc luân. Hắc luân vừa ra, sóng xung kích màu đen cuồn cuộn mà ra. Lục ma quân cũng theo sóng xung kích mà hóa thành bọt máu, tất cả trong bán kính một dặm đều biến thành biển máu.

Ma thân cuối cùng hóa thành cát bụi mà tan biến giữa thiên địa.