Dạ Lung

Chương 97: Tụ Ma Lâu



Ma Thân tan biến, hình ảnh chiến đấu cũng ngừng lại, khung cảnh chiến trường cũng theo gió mà tản ra. Cuối cùng tầm mắt Phong Trần lại rơi vào một khoảng không vô định. Dường như hình ảnh vị ma thân khoác hắc kim trọng giáp kia lại đang hiện rõ ra trước mặt, lúc này không còn vạn quân, không có núi thây biển máu. Chỉ còn vị ma tướng đó đang vung côn trước mặt.

Phong Trần bất giác mà làm theo động tác của vị ma tộc đó, ban đầu động tác còn rất vụng về, trên tay cũng không có côn. Một lúc sau, Nhất Vũ đã xuất hiện trong tay Phong Trần, hắn cũng càng đánh càng nhanh. Lại sau một chút nữa, tên này từ đánh côn theo thân ảnh trong giáp, bắt đầu xuất hiện một số động tác sai lệch. Hắn đánh càng nhiều, tốc độ càng nhanh, tốc độ ra đòn càng nhanh, động tác lại càng thể hiện sự khác biệt của hai thân ảnh. Đến cuối cùng cả hai thân ảnh đã vung ra từng côn từng côn hoàn toàn khác biệt.

Nhưng chỉ có Phong Trần mới biết đây mới chính là hình thái hoàn chỉnh của bộ côn pháp này. Đường lối ra côn hoàn toàn không theo bất cứ một quy luật nào. Hắn lại còn nhận ra một điểm nữa mà bộ côn pháp này mang lại, có lẽ đó chính là lý do mà thân ảnh kia quét ra một côn cuối cùng kia. Trên giường, Phong Trần bất chợt mở ra đôi mắt, đưa mắt nhìn xuống viên hắc thạch, trên tay giờ đây chỉ là một viên hắc thạch vỡ vụn.

Phong Trần không biết đã qua bao lâu, mồ hôi trên thân đã ướt nhẹp, hắn đi tới nơi tắm. Nơi đây cũng không được trang trí cầu kỳ, giữa gian là một chiếc bồn tắm lớn, bồn tắm này cũng được làm bằng nguyên liệu giống chiếc giường. Ngoài ra cũng không còn thêm gì nữa, trút bỏ hắc y, Phong Trần thả người vào bên trong. Nhìn nước này thì giống nước bình thường, nhưng nó lại khiến hắn bất ngờ vô cùng, tuy không bốc khói nhưng cảm giác thả người vào trong rất ấm áp, toàn thân chìm trong nước ấm khiến tên này tinh thần thư thái hơn, cảm giác những ý nghĩ tiêu cực cũng đang dần tiêu biến. Ngâm mình trong bồn khoảng một tiếng, tắm xong tinh thần Phong Trần đã cảm thấy đầu óc được thả lỏng rất nhiều, hắn định ra ngoài đi dạo một phen, nhưng không biết đường, ở trong phủ cũng chẳng quen ai ngoài Luyến Hồng U hay Ái Nhi, đã vậy cũng không có thứ gì liên lạc với họ.

Không có đủ đường, dù không phải tù nhân thì cũng chẳng thể nào ra khỏi phủ. Nghĩ đến đây hắn đành quay lại nơi nghỉ ngơi, đang định lấy ra Biên Huyết Kiếm bên ngoài đã có tiếng vọng vào:

-Huyết Dị, Huyết Dị, ngươi có ở trong phòng không?

-Mau ra mở cửa, ta và Luyến nữ đưa ngươi ra ngoài.

Đang buồn ngủ thì gặp chiếu manh, nghe đã biết là Ái Nhi gọi, Phong Trần lại cất đi Biên Huyết Kiếm, bước ra mở cửa. Lần này không đeo ma diện, vừa mới được tắm gội xong, gương mặt thanh tú cộng thêm hắc y, cả hai lại tạo ra một khí chất huyền bí của một bậc nam nhân ẩn mình. Vừa thấy Phong Trần cả Luyến Hồng U và Ái Nhi cũng hơi kinh ngạc một phen, vài giây sau cả hai mới từ ngẩn người trở về bình thường, Ái Nhi lên tiếng:

-Oa, nhìn ngươi không đeo Ma Diện, rất giống nữ ma của bọn ta nha. Cũng quá xinh đẹp rồi!

Phong Trần nghe nàng nói hắn chỉ biết câm nín, sở dĩ Ái Nhi nói vậy cũng không sai. Ma tộc có thể chất rất mạnh, ma tộc bình thường nữ ma đã cao tới hai mét, nam ma còn cao hơn, có ma tộc còn đạt tới hai mét rưỡi. Ma tộc có tu vi càng cao, thân hình càng thêm to lớn. Như Ái Nhi, nàng này đã cao đến hơn hai mét, Phong Trần đứng chỉ đến vòng một của nàng mà thôi. Vậy mà Luyến Hồng U còn cao hơn cả Ái Nhi một đỉnh đầu. Theo góc nhìn của hai nàng, khuôn mặt thanh tú cộng thêm chiều cao khiêm tốn, tên nhân loại này không khác gì một nữ Ma tộc màn hình phẳng. Nghe Ái Nhi trêu chọc, Luyến Hồng U không nhịn được sau mạng che mặt khẽ cười, nàng lên tiếng:

-Ngươi đến Luyến Phủ đã vài ngày, hôm nay đưa ngươi đi xem sự phồn hoa của Lục Thành.

Nghe vậy Phong Trần lại càng thêm mong chờ, hắn từ khi thức tỉnh, thứ thấy nhiều nhất là xác chết, nếu không thì là bóng tối. Trong Tiên Sư Môn hắn cũng không đi đâu, nghĩ lại đúng là hắn chẳng đi đâu cả. Hôm nay cũng phải xem nơi của chủng tộc khác có gì đặc biệt. Phong Trần gật đầu tỏ vẻ đồng ý:

-Ừm..., vậy làm phiền hai vị rồi!

Nói xong lấy ra Ma Diện đeo lên, khép lại cửa phòng. Theo bước chân của Luyến Hồng U và Ái Nhi, bên trong Luyến Phủ cả ba mất một tiếng đồng hồ mới ra khỏi cửa phủ. Phong Trần bên dưới mặt nạ đã há hốc miệng, thật sự không ngờ một phủ đệ mà có thể mất nhiều thời gian như vậy để ra ngoài. Tiện miệng cũng mắng chửi ai thiết kế ra cái phủ này vài câu, “mẹ kiếp, không có xe đưa đón làm ra phủ lớn như vậy làm gì chứ?”. Cửa phủ mở ra, Phong Trần lại càng thêm choáng ngợp.

Trước mắt hắn tại đây giống như một châu Âu thời kỳ trung cổ vậy, con đường được làm từ đá tảng ghép lại nhìn rất bằng phẳng, hai bên đường thì cửa hàng mọc ra như nấm. Trên đường Ma tộc qua lại vô cùng nhộn nhịp, Ma tộc có muôn hình vạn dạng, thi thoảng lại có cả những chiếc xe kéo nhìn rất xa hoa. Bị cảnh tượng trước mắt làm cho hơi đứng hình một chút, bất chợt bên tai vang lên giọng nói nhẹ nhàng của Luyến Hồng U:

-Nào, chúng ta đi thôi!

Nói xong nàng cùng Ái Nhi tiến thẳng về phía trước, thấy vậy Phong Trần cũng đuổi theo sau. Trên đường đi, tên này liên tục ngắm nghía vẻ đẹp của Lục Thành này, theo quan sát của hắn, sinh hoạt của Ma tộc hầu như rất giống với Nhân tộc nếu không muốn nói là y như đúc. Ở đây có kinh doanh quán rượu, nhà hàng,… hai bên đường vẫn có vài sạp hàng bán những sản phẩm họ tự kiếm được khi hành tẩu bên ngoài. Phong Trần nhìn các họ giao dịch, cũng qua hai phương thức, vật đổi vật hoặc trao trả bằng một loại có tên là Ma đồng, hắn hỏi Ái Nhi về thứ gọi là Ma đồng. Nó cũng giống với U đồng nhưng ẩn chứa lượng ma tố lớn hơn nhiều so với U đồng. Phong Trần hỏi:

-Ở Lục Thành này có nơi nào nổi danh không?

Nghe tên này hỏi, Ái Nhi bên cạnh lên tiếng giải đáp:

-Tại Lục Thành có câu nói, muốn đồ tốt đến Bảo Thương Hội, muốn mua tin tức hãy đến Thính Vũ Các, muốn xem quần anh tụ hội thì đến Tụ Ma Lâu.

-Ồ, nghe rất thú vị nha!

Được lời giải đáp của Ái Nhi, Phong Trần lại càng thêm tò mò. Không biết ba cái địa danh này rốt cuộc như thế nào, hắn quay sang cô nàng hầu gái nói:

-Vậy ba nơi đó cụ thể thế nào?

Chỉ nghe Ái Nhi tiếp tục đáp:

-Bảo Thương Hội là một thế lực kinh doanh rất lớn, hầu hết tất cả các kỳ trân dị bảo gì ở đây cũng đều có. Thậm chí còn có cả pháp khí Địa Giai.

-Không chỉ buôn bán pháp khí mà còn cả thuốc và dược liệu, mọi thứ đều có thể giao dịch, ngay cả tin tức.

-Nhưng nếu nói đến tin tức phải nói đến Thính Vũ Các, thế lực này chuyên buôn bán tin tức. Không gì là không hay, không gì là không biết, chỉ có kim chủ ra giá chưa đủ chứ không có tin tức không biết.

-Thính Vũ Các này còn có cung cấp cả các dịch vụ ngầm khác, nhận tiền chắc chắn làm việc.

-Tụ Ma Lâu là nơi mà các thiên kiêu của Lục Thành tới tụ hội và giao lưu. Tụ Ma Lâu còn có lập ra một bảng xếp hạng gọi là Ma Kiêu Bảng.

Phong Trần nghe Ái Nhi nói về ba thế lực trong thành, trong lòng hắn cũng có chút đánh giá riêng. Tên này vẫn muốn nghe thêm một chút về ba nơi này, hắn dùng giọng điệu tò mò hỏi:

-Vậy Ma Kiêu Bảng đó là cái gì?

Nghe Phong Trần tò mò, Luyến Hồng U đi trước lại lên tiếng:

-Nếu Huyết công tử đã tò mò, không bằng chúng ta đến Tụ Ma Lâu xem thử thế nào!

Thấy vậy hắn hơi suy nghĩ một chút, đi đằng sau lên tiếng:

-Vậy cũng được, ta cũng muốn đến xem thực lực của thiên kiêu Ma tộc các vị!

Nói xong cả ba tiến về phía Tụ Ma Lâu, tòa lâu cao nhất và lớn nhất đang tọa lạc tại nơi này. Trên đường đi Phong Trần thấy tất cả người xuất hiện ở đây đều là tu sĩ, tuy tu vi của họ không quá cao nhưng hắn không hề thấy một Ngục dân nào trên đường. Mất một khoảng thời gian, cuối cùng cả ba cũng dừng lại. Hiện ra trước mắt là một tòa hắc sắc lâu các, kiến trúc của lâu các này được thiết kế theo một khối trụ mười sáu cạnh. Nhìn từ bên ngoài chu vi phải bằng một sân bóng đá trong ký ức của hắn, lâu các này được chia thành sáu tầng lầu rõ ràng, cả Tụ Ma Lâu cao đến hơn sáu mươi mét.

Nhìn từ xa đã thấy nơi này vô cùng to lớn, ấy vậy tới gần mới cảm nhận được sự to lớn đó đến nhường nào. Đứng trước cửa là hai tên ma tộc, vóc dáng lực lưỡng, gương mặt dữ tợn, trên thân khoác hắc y ô sắc. Theo Phong Trần cảm nhận, hai tên này vậy mà có tu vi U Sư trung kỳ, “thật không ngờ, Tụ Ma Lâu này đội hình còn xa hoa hơn cả Luyến Phủ”. Luyến Hồng U vừa tới, một giọng nói vũ mị đã vang lên:

-Ai za za..., ngọn gió nào hôm nay lại đưa Luyến nữ tới nơi này của chúng ta vậy?

Tiếng nói vừa dứt, từ đại môn một mỹ phụ từ trong bước ra. Chỉ thấy trên thân khoác lục y ô sắc. Nàng này tươi cười khoác lấy cánh tay của Luyến Hồng U, bên cạnh Phong Trần lại ngửi được một mùi rất thơm. Mùi này phát ra từ trên thân của nữ ma lục y ô sắc. Đưa mắt nhìn nữ tử lục y một lần nữa, hắn lại thấy nàng này có một thứ gì đó khiến hắn muốn chạm vào nàng. Luyến Hồng U thấy vậy tiện tay phất tay, ngay lập tức cảm giác kỳ lạ đó biến mất, sau đó nàng lên tiếng:

-Đã lâu không gặp Lục tỷ tỷ.

Nói xong cả hai cùng nhau bước vào, Ái Nhi nhìn sang Phong Trần, “hừ...” một cái nàng cũng nói:

-Vào thôi...

Phong Trần đổ cả mồ hôi hột, cảm giác lúc nãy nếu không có Luyến Hồng U chỉ sợ hắn đã bị câu mất hồn lúc nào không hay. Tên này theo bước tiến vào Tụ Ma Lâu, vừa vào lại là một khung cảnh khác với bên ngoài. Ở đây còn náo nhiệt hơn cả ở bên ngoài, những bàn rượu thịt được bày bố khắp nơi, những tiếng nói cười sang sảng vang vọng khắp gian lâu. Theo nữ tử lục y ô sắc dẫn đường, cả ba dường như tiến về lầu hai, vừa bước đi lên lầu nữ tử lục y ô sắc vừa hỏi:

-Luyến muội hôm nay dẫn hầu gái mới đi trải nghiệm sao?

Nghe nữ tử này nói, Luyến Hồng U còn chưa kịp nói gì, nàng này lại tiếp tục:

-Dù sao người ta cũng là phái nữ, sao muội lại chọn cho nàng một chiếc mặt nạ xấu như vậy chứ.

-Sao lại không để lộ ra như Ái Nhi. Hay là....

Luyến Hồng U nghe nữ tử dẫn đường nói vậy, nàng không nhịn được mà ngoái đầu nhìn về sau một cái. Ái Nhi bên cạnh sớm đã bụm miệng cười khúc khích, gương mặt Phong Trần sau lớp mặt nạ cũng đen hết cả vào. Vị Luyến nữ này cũng theo ý của nữ tử dẫn đường mà nói:

-Lục Hương tỷ nói đúng, nữ hầu này của muội đúng là tư sắc có chút đặc biệt, vậy nên....

Vị nữ tử Lục Hương này là một trong những quản lý của Tụ Ma Lâu, vị này cùng với Luyến Hồng U qua lại không cạn nên khá thân thiết. Lục Hương nghe vậy nhìn về phía Phong Trần bằng vẻ thương hại, nàng tỏ ra mình đã hiểu vấn đề. Ái Nhi nghe chủ tử mình cũng nói theo Lục Hương, nàng mặt đỏ tía tai vì nhịn cười, đến lúc không được nàng cười phá lên. Lúc này một đám khách của Tụ Ma Lâu nhìn sang, nàng thu lại nụ cười, Lục Hương không hiểu chuyện gì, chỉ cho Ái Nhi một ánh mắt đầy quỷ dị.