Đa Phùng Thu

Chương 10



Đi ngang qua một nơi kẹp giữa hai ngọn núi, vượn gầm lên và gió thổi dữ dội.



Ông lão cất tiếng hát, lại thêm vài phần thê lương.



Ta dần dần đi xa, không dám quay đầu nhìn lại.

Ta không ngờ, một người có đạo đức tốt như phu t.ử, hậu duệ lại gầy yếu hốc hác, nghiện c.ờ b.ạ.c đến vậy.



Tên là Hoài Ngọc, nhưng lại không ra dáng một quân t.ử.



Ta đã học được một bài học, lần này ta cố tình biến thành một đại nương tốt bụng, giặt giũ quần áo cho người khác để kiếm sống, nhiều lần giúp đỡ hắn và dạy dỗ hắn.



Chỉ là việc cai nghiện cũng giống như nhổ cỏ tận gốc.



Lúc hắn phát tác lên thì giống như a/c quy?, một con hổ xổng chuồng, khó cản, sau khi tỉnh lại thì liên tục tự tát mình cho đến khi hai má sưng tấy, vẫn khó sửa như cũ.



Ta cảm thấy bế tắc, không biết phải làm sao.



Nhưng hắn cũng là người dám xông vào đám cháy để tìm ta.



Ta thì không sao nhưng hắn bị ngạt khói hôn mê hai ngày, chân trái cũng bị thọt.



Ta lập tức ý thức được, hắn không phải là hoàn toàn hết t.h.u.ố.c chữa…



Hắn là con bạc, là lưu manh.



Nhưng không bắt nạt người già yếu, không chơi ky~ nư~, không trộm cắp.



Vạn vật trên thế gian luôn có khuyết điểm, trong đó con người là phức tạp nhất, mong muốn càng nhiều, càng khó khống chế thất tình lục d.ụ.c.



Hắn còn trẻ, còn có rất nhiều cơ hội.



Vì vậy, ta trở nên quả quyết tàn nhẫn hơn, trói hắn vào mật thất tối tăm, bịt miệng hắn, cho nhịn đói ba ngày.



Khi hắn sắp c.hết vì kiệt sức, thì hỏi lại: "Có muốn đ.á.n.h bạc nữa không?"



Nếu hắn dám tỏ ra ham muốn, sẽ bị nhét vào miệng hai miếng cơm rồi lại trói lại.



Không đến một tháng, hắn đã mấy lần bước vào quy? mo^n quan, nhưng cuối cùng cũng từ bỏ c.ờ b.ạ.c.



Hắn không hề oán hận ta, mà ngược lại còn rất biết ơn ta, ta lấy ra tiền tiết kiệm để dành, để mở cho hắn một quán đậu phụ.



Hắn nhận ta làm mẹ nuôi, rồi cưới một cô nương, sinh ra một đôi hài t.ử mập mạp.



Đôi hài t.ử mập mạp chậm rãi lớn lên, giống như tiểu bối Hồ tộc của ta, thông minh đáng yêu, chọc người khác thương tiếc, thường quấn lấy đầu gối của ta, làm náo nhiệt hơn rất nhiều.



Trong thoáng chốc, ta gần như tưởng rằng cuộc sống của mình trước kia là giả, ta vốn nên là người, vốn nên dần dần già đi như thế này, ngậm kẹo trêu đùa cùng những đứa cháu.



Tuy nhiên, hiện thực giống như một lời cảnh tỉnh. Vài thập niên đối với ta chẳng qua chỉ là một cái b.úng tay, Hoài Ngọc cùng với thê t.ử của hắn đều đã đi trước ta.



Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây: “Nương, nương à, con đã sớm nhận ra nương không phải là phàm nhân. Cảm ơn người. Nếu có kiếp sau, con muốn làm con ruột của người.”



Những ngọn nến đỏ rơi lệ, đôi mắt hắn vẩn đục cũng chảy xuôi như nước suối.



Trong lòng ta hiểu rõ:



Sợ là vô duyên.



Sợ là không thể như ý nguyện.



Trong thoại bản, con người đều có kiếp sau, nhưng nếu đó là sự thật thì người ta muốn giúp đỡ không phải là ngươi, cũng không phải Đỗ Xuyến.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lần đầu tiên trong đời từ lúc sinh ra ta đã nói dối, ta nói “được”.



Ta kể cho hắn nghe rất nhiều chuyện xưa, về quá khứ của chúng ta.



Cũng đã tạo ra nhiều tương lai tươi sáng.



Hắn lặng lẽ chìm vào bóng tối, rồi sau đó trước giường bệnh, người thân, bạn bè hắn bật khóc.

 

Ta có một giấc mơ.



Đầu tiên, ta mơ thấy Đỗ Xuyến, trong ánh nắng ấm áp của mùa xuân, hắn nhẹ nhàng chắp hai tay lại bảo ta đoán xem bên trong có gì.



Ta không đoán được.



Hắn mở tay ra, một con bướm xinh đẹp nhẹ nhàng nhảy múa.



Thật là đẹp đẽ.



Ta đuổi theo con bướm, trong nháy mắt nó biến thành một con yến, một con yến biết đọc thơ.



Ta không cảm thấy có gì không ổn nên tiếp tục đi theo. Đột nhiên, trời tối sầm, ta mới phát hiện ra, mình đã ở Kỳ Hề.



Kỳ Hề ngày thường không có gió, nhưng giờ phút này gió lại quay cuồng.



Xà Tiên đang ngồi uống rượu trên mép vách đá, hắn lặp lại: "Ta sai rồi, ta sai rồi."



Sau đó hắn thả người nhảy xuống, bị quái ngư nuốt chửng.



Ta lao tới theo bản năng, lại chỉ chạm vào góc áo.



Ta muốn hét lên nhưng đột nhiên có người vỗ vào vai ta. Ta quay lại thì đó là sư phụ.



Ông ấy đã trở thành một bộ xương khô mục nát, nhưng ta biết rằng đây chính là sư phụ của ta.



Ông ấy hỏi: “Sao con lại khóc?”



Ta có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói, nhưng cổ họng lại như bị vật lạ chặn lại.



Ta đưa tay vào miệng, thế mà lại lôi ra một con thỏ chảy ma/u đầm đìa!



Nó còn chưa c.hết, đôi mắt đỏ ngầu gắt gao nhìn ta chằm chằm.



Ta sợ đến mức buông con thỏ ra, nó rơi xuống đất, biến thành một đứa bé con người, có hai b.í.m tóc nhỏ, rồi ngày càng lớn hơn, mặc bộ quần áo rách rưới, cầm một cái bát: “Hồ ly nhỏ, mày đừng sợ. Tao sẽ đi xin t.h.u.ố.c để cứu mày đây."



Sau đó, một tiếng sấm vang rền, nó chạy vào cơn mưa rào.



Không, không phải mưa, mà là đậu.



Đậu ở khắp mọi nơi.



Rơi xuống đập vào người làm ta đau quá.



Đột nhiên có tiếng đếm đậu: “Một, hai, ba.”



Là đồ đệ nhỏ của ta.



Ta ngập ngừng tiến lại gần, nó lại phát ra giọng nữ, là a tỷ của ta: “Tiểu muội, muội đã thành tiên chưa?”



Ta lắc đầu theo bản năng, tỷ ấy lập tức nhe răng nanh: "Tại sao? Tại sao còn chưa thành tiên? Phế vật! Muội là đồ phế vật!"