Con người quả thật kỳ diệu giống như lời tỷ tỷ nói.
Toàn thân bọn họ trụi lủi nhẵn thín, chẳng có lông lá gì, còn biết quấn thứ này thứ nọ lên người để tránh rét.
Tổ của bọn họ được đắp từ đất đá hoặc cỏ tranh, thức ăn bọn họ ăn đều được nấu chính, bọn họ còn biết dùng những thứ tròn xoe được gọi là tiền đồng để trao đổi đồ đạc.
Ta có chút sợ hãi bọn họ, chỉ dám trốn ở nơi tối tăm âm u, đợi đến đêm mới dám ra ngoài tìm thức ăn.
Trên núi của chúng ta có gà, bọn chúng rất lanh lợi, chạy rất nhanh, rất khó bắt.
Nhưng những con gà được con người sử dụng những tấm ván gỗ vây thành vòng để chăn nuôi lại rất ngốc, hơn nữa còn béo tốt mập mạp, chẳng cần tốn mấy sức lực cũng có thể dễ dàng bắt được.