Đa Phùng Thu

Chương 13



“Chỉ là quá trình này quá khó khăn, con rắn đã phải mất hơn mười năm mới khiến đứa trẻ đó trở nên hiền lành và giàu lòng thương hại.”



"Rắn muốn truyền những phẩm chất này cho các dị tộc khác, nhưng tư tưởng của họ cứng rắn như bàn thạch, chúng nó ghét rắn, và cũng vì mảnh đất bị tàn phá bởi mưa axit và dị hỏa, chúng vĩnh viễn căm thù Thiên Đạo."



"Chúng nó muốn g.iê/t con rắn, nhưng con rắn không thể trốn thoát. Nó lo lắng và đau đớn, lòng như lửa đốt."



“Đó là tham sống sợ c.hết, sợ không thể đắc đạo.”



“Thấy nguy hiểm cận kề, đứa trẻ đã ra mặt bảo vệ nó, nói muốn thành hôn với nó.”



"Con rắn lúc này mới ý thức được rằng đứa bé đã không phải là đứa bé nữa. nó đã thầm thương trộm nhớ nó từ lâu, vì vậy nó mới sẵn sàng nghe lời, sẵn sàng hiền lành, sẵn sàng giàu lòng thương hại."



"Con rắn cảm thấy bất lực, nó cũng không hiểu về tình yêu, nhưng nó gật đầu đồng ý."



"Lấy thân làm mồi, mục đích của nó chỉ đơn giản là con đường tu tiên rộng mở."



"Sau khi kết hôn, rắn và thê t.ử sống một cuộc sống ngọt ngào."



"Cùng nhau đến nhân giới, hóa thành hình người, chèo thuyền trên hồ, đi hội chợ, ngắm pháo hoa, quả là xứng với câu “một cặp trời sinh”.”



"Con rắn không quên mục đích của mình, nhưng đôi khi, nó cũng khó tránh khỏi việc sa ngã.”



"Lại mấy chục năm sau, dị tộc cuối cùng cũng chấp nhận con rắn, nó cũng được như ý nguyện, tìm ra điểm yếu của dị tộc."

"Con rắn đã diệt trừ dị tộc như ý muốn, nhưng khi thanh kiếm chĩa vào thê t.ử, lại run rẩy không ngừng."



"Cuối cùng, quỳ xuống cầu Thiên Đạo, chỉ thu hồi tu vi của nàng, giữ lại mạng sống cho nàng."



“Thiên Đạo thương xót, dung thứ cho hành động này, nhưng cái giá phải trả là con rắn phải chịu hình phạt ngàn roi da.”



"Con rắn được thành tiên như ý nguyện, nhưng lòng phàm vẫn không dứt, xao động bất an."



"Thiên Đạo đành giam giữ nó ở Kỳ Hề. Miếu thờ mà hoàng đế con người xây dựng trở thành cửa ra vào duy nhất. Con rắn không thể ra ngoài quá một dặm."



"Từ đó, con rắn trở thành người lái đò, độ những người có duyên, giúp cân bằng thiện ác."



"Nó gặp được một con hồ ly. Điều thú vị là con hồ ly này là đệ t.ử của tên đạo sĩ l.ừ.a đ.ả.o kia."



"Nơi hoang dã này, làm sao lại có ăn mày? Đó chỉ là do con rắn dùng phép thuật biến hóa thành, vậy mà nó lại dễ dàng dụ dỗ được con hồ ly. Con rắn ngạc nhiên vì tên đạo sĩ đó lại có thể dạy dỗ ra một đồ đệ ngây thơ, hồn nhiên như vậy."



"Giúp đỡ hồ ly là do ý trời, nhưng con rắn lại có tư tâm.”



“Khi con hồ ly cáo biệt, con rắn đã âm thầm để lại một tia khí tức trên người con hồ ly, quả nhiên đã dụ được thê t.ử của nó, bắt cóc con hồ ly đến đây.”



"Từ xưa đến nay, nhân quả luân hồi, báo ứng không sai."



"Con rắn đã trải qua vô số khoảnh khắc khó khăn, cuối cùng cũng được giải thoát."



“Được rồi, ta đã kể xong chuyện xưa của mình.”



Ta chỉ cảm thấy uy nghiêm nhẹ bớt, nhìn thấy hắn nắm lấy tay Hội Ý đặt lên n.g.ự.c mình.



Hội Ý sớm đã nước mắt rơi đầy mặt, giọng nói khàn khàn khó nghe: "Ta không tin ngươi, ngươi rất xảo quyệt, chắc chắn lại là một âm mưu khác."



Xà Tiên mỉm cười dịu dàng, trong mắt nổi lên gợn sóng.



Ta chỉ biết ngơ ngác nhìn, không biết phải làm gì.



Cảm giác như đầu óc ta bị nhồi nhét, giống như một mớ sợi chỉ rối tung, rối rắm khó gỡ ra.



Và khi một vệt ma/u xuất hiện, ta lao lên theo bản năng, nhưng lại va phải bức tường vô hình, bị hất văng ra xa cả trăm mét.



Ta đứng dậy và tiếp tục chạy, nhưng không tiến được dù chỉ một bước.



Đừng mà!



Chuyện đã đến nước này rồi, còn có gì mà không hiểu nữa!



Xà Tiên từng nói muốn ta báo đáp hắn, cách báo đáp chính là đưa người hắn yêu về với hắn!



Hắn muốn lấy mạng để đền đáp, bù đắp cho sự hổ thẹn trong lòng!

Hóa ra khi tiên c.hết đi, sẽ nở rộ ra hàng vạn con bướm.



Đôi cánh đầy màu sắc, dường như chiếu sáng bầu trời tối tăm của Kỳ Hề.



Nó đọng lại trên ch.óp mũi một lúc rồi nổ tung thành bụi bạc, văng tung tóe không dấu vết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Ta không thể bắt được.



Cơn ác mộng lấy một loại hình thức vặn vẹo khác biến thành hiện thực.



Đau quá, đau quá.



Tim ta đau quá.



Đau như bị một bàn tay siết thật c.h.ặ.t lấy.



Vừa rồi ta có thể thấy rõ ràng, Xà Tiên đã c.hết trong đau đớn như vậy với nụ cười trên môi.



Ta phun ra một ngụm ma/u, nhẹ nhàng ngã xuống đất.



Kỳ Hề không có gió, nhưng đột nhiên lá bạc bay cuồng loạn, sóng nước lay động.



Là Hội Ý - người đã báo được đại thù, lại gào khóc, linh lực bạo động.



Bụi đen thổi quét đầy đất, lọt vào mũi ta.



Khi ta tỉnh dậy lần nữa, Hội Ý đã biến mất.



Ngũ tạng của ta vỡ nát, linh lực của ta chỉ còn lại một chút ít ỏi.



Ta lại một lần nữa chứng kiến ​​sự kém cỏi của chính mình, khi đối mặt với kết quả đã định, ta vẫn tan tác trước sau như một.



Ta càng thêm mê mang về ý nghĩa của việc tu tiên, không ngừng tính toán được và mất trên đường đi này. Tất cả những sự việc của ngày hôm qua hiện ra trước mắt ta như cưỡi ngựa xem hoa, ta chỉ cảm thấy thật nực cười, giống như một giấc mộng hoàng lương. (giấc mộng viển vông, không có thật)



Vì vậy, Đạo tâm của ta vỡ nát.



Mệt mỏi đè nặng lên vai, ta chợt nhớ quê hương.



Ta thực sự muốn xóa đi ký ức của mình, làm một con hồ ly bình thường.



Ta từ từ đứng dậy, đi xuống núi.



"Ngươi phải đi sao?"



Là quái ngư kia, không biết đã âm thầm xem náo nhiệt bao lâu.



Thịt cũ của nó lại bắt đầu thối rữa mưng mủ và tróc ra, lộ ra những chiếc xương trắng bệch. Khi nó vẫy đuôi, nước nhuốm đỏ một mảng.



Ta gật đầu.



"Được rồi, đi cẩn thận." Nó nói: "Nếu có duyên thì sẽ gặp lại."



Sau đó vừa quay người, trở lại đáy nước.



Ta đã từng rất hứng thú đến quá khứ của nó, bí mật của nó và lời nguyền mà tộc của nó phải mang, nhưng giờ đây, biết rằng chúng ta về sau sẽ không bao giờ gặp lại, nên ta không có ý định hỏi.



Khi ta rời khỏi Kỳ Hề, mới thấy miếu Xà Tiên đã bị phá hủy.



Ta quỳ xuống dập đầu ba cái.



Quay người lại dứt khoát, không dám do dự hay nhìn lại.



Quê ta cách xa hàng ngàn dặm, vì bị thương, nên ta càng đi càng chậm.



Lúc đó đang là giữa hè, ánh nắng khiến ta mất nước và kiệt sức.



Cuối cùng sau khi vất vả tìm được sông Thanh Hà, ta đã uống rất nhiều nước, rồi sau đó biến thành hình người, đắm mình trong làn nước mát lạnh, chỉ để tận hưởng sự mát mẻ nhất thời.



Chợt nghe tiếng v.ũ k.h.í sắc bén xé gió, sau đó một con hươu lao vọt qua, khiến chim ch.óc bay tán loạn, nó đang cố gắng trốn thoát khỏi sự truy đuổi.



Theo bản năng, ta bay lên bờ, vung tay một cái, mũi tên vỡ tan thành bụi.



Vài bóng người cưỡi ngựa bước ra từ bụi cây, không giống những thợ săn bình thường, mà trang bị tinh xảo và được huấn luyện bài bản.



Nam t.ử dẫn đầu càng thêm oai phong lẫm liệt, đôi mắt sắc như ưng.



"Ngươi là ai? Mà lại biết phép thuật?" Hắn rút thanh kiếm dài, chĩa vào trán ta: “Là... yêu? Hay là tiên?"



(Hết.)