Đa Phùng Thu

Chương 8



Nó lớn tiếng nói: “Hậu bối muốn đi theo người, xin tiền bối đồng ý, dẫn dắt ta thành tiên!”



Làm sao ta có bản lĩnh đó?



Bản thân ta còn chưa học được đâu!



Chỉ là, nhìn vào đôi mắt sáng ngời ấy, dường như ta đã nhìn thấy chính mình ngày xưa, ngập ngừng rất lâu, nhưng cuối cùng lại không nói ra được một lời từ chối.



Ta không từ chối, cũng không dám gật đầu.



Nhưng nó lại cố chấp bám theo ta, đeo bám ta cả ngày.



Hai năm đã trôi qua.



Nó là một con hồ ly đực, cả ngày như vậy, lập tức có hồ ly nói nó ái mộ ta. Nó cũng không giải thích, ta lại càng không biết phải nói thế nào, chỉ có thể ngầm hiểu rõ trong lòng để bảo vệ bí mật chung.



Nó ám ta liên tục nhiều lần, đáy mắt thường xuyên hiện lên sự khao khát.



Ta biết ta không thể không đáp ứng nó.



Ta dạy nó đếm đậu.



"Một, hai, ba..."



"Mười, mười một, mười hai..."



"Hai mươi, hai mươi mốt, hai mươi hai..."



Nó thông minh hơn ta rất nhiều, càng kiên nhẫn hơn ta.



Ta đột nhiên trở thành thầy, vai trò bị đảo ngược, ta không thể thích ứng được lại cảm thấy cảm khái.



Ta nghĩ: Năm đó khi sư phụ dạy dỗ ta, cảm thấy như thế nào?



Chỉ là ta không nấu được cháo đặc thơm ngọt nên đã nhường đậu cho chim.



Ký ức sâu sắc nhất chính là một con yến.



Ta có thể cảm nhận được hơi thở của nàng ấy có gì đó khác lạ, hẳn là hơi thở của yêu tinh. Khi mổ đậu trên tay ta, không nhanh cũng không chậm, tư thế nhẹ nhàng duyên dáng.



Nàng ấy tên là Khứ Khứ (có nghĩa là đi đi).



Vì bản tính di cư vào Nam khi trời lạnh khó sửa nên nàng ấy rất nhớ người yêu, thường xuyên đau khổ, khó yên.



Trên đời có một loại lý luận gọi là nói mát.



Ví dụ chữ “phúc” dán ngược trên cửa lúc Tết có nghĩa là “phúc đảo” (đến rồi).



Lấy đây làm mẫu, đặt cho nàng ấy cái tên này.



Ngược lại của "Khứ Khứ (đi đi)" chính là "Lai Lai (đến đây)".



Chim yến mùa thu đã bay đi nhưng tình yêu đã trở về trong hơi ấm của mùa xuân.



Ta nói tên ta là Tiểu Hoàn, nàng ấy nói là một cái tên hay.



Nàng ấy đã từng đọc sách, bật thốt ra một câu thơ tặng ta. Mặc dù ta đã đi theo sư phụ và Xà Tiên học chữ, nhưng ta lại không hiểu được ý nghĩa phức tạp này, chỉ biết cười ngây ngô.



Chúng ta ước định sẽ gặp lại nhau khi tuyết tan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Nàng ấy nói nàng ấy sẽ mang những loài hoa độc đáo của miền Nam về.



Ta tán thưởng liên tục.



Giữa vạn vật đang héo úa, dường như có thể thoáng thấy được sức sống dạt dào.

Chỉ là vạn sự đều không thể đoán trước được.



Chợt sinh dị biến, mùa đông lại có tiếng sấm cuồn cuộn, kèm theo gió thét cùng với mưa to. Hoá ra là có một con đại yêu đang trốn trời phạt, lại vào nhầm hang hồ ly, g.iê/t ch.óc và gặm thịt!



Ta không ngăn được nó!



Ta hận bản thân mình vì đã không ngăn được nó!



Đồng tộc của ta thương vong vô số, mà ta lại không có pháp lực mạnh mẽ, chỉ có thể bảo vệ được một vài nhóc hồ ly con mới sinh.



Tiểu đồ đệ của ta cũng vì ngăn cản một đòn chí mạng cho ta mà c.hết.



Khắp nơi đều hỗn loạn nhưng ta lại không khóc được.



Ta vất vả chăm sóc cho đám hồ ly sơ sinh thật tốt, rồi an táng xương cốt đồng loại, rồi sau đó ngày này qua ngày khác không ngủ được nên ta càng dồn hết sức lực vào việc tu luyện, cho đến khi mệt đến kiệt sức, mới có thể tạm quên đi phiền não.



Nằm ngã trên đất, ta nhìn vầng trăng sáng, ngắm ánh sáng dịu nhẹ chiếu xuống khu rừng.



Xà Tiên, người thường nói đến số mệnh, đây cũng là số mệnh sao?



Có phải số mệnh đã định là tất cả những người ở bên ta đều sẽ rời bỏ ta mà đi không?



Càng cố giữ lại, thì lại càng biến mất nhanh hơn.



Càng sợ hãi, thì lại càng như bóng với hình.



Số mệnh, thực sự là một điều đáng sợ.



Ba mùa xuân liên tiếp trôi qua, tổ hồ ly lại chậm rãi thịnh vượng trở lại, nhưng chim yến Khứ Khứ lại thất hứa.



Ta muốn rời đi, ta muốn xuống núi.



Ta muốn tìm kiếm kỳ ngộ, ta muốn trở nên mạnh mẽ hơn.



Ta muốn trở thành tiên càng sớm càng tốt, để có thể lập miếu, mới có thể bảo vệ đồng loại của mình tốt hơn.



Mọi người luyến tiếc ta, vây xung quanh ta khóc lóc, nhưng ta rốt cuộc vẫn nhân lúc trời tối mà lén lút rời đi.



Ta bôn ba mấy ngày liền, gặp nước thì mới nghỉ một lúc.



Gặp một người đ.á.n.h cá, hắn trông giống một cố nhân của ta.



Sau khi hóa hình người, đến gần hơn, mới nhận ra là hậu duệ của cố nhân.



Tuy rằng hắn ăn mặc giản dị, nhưng dáng người cao ráo tuấn tú, lại ôn tồn lễ phép, chắp tay nói: “Tiểu sinh là Đỗ Xuyến, thấy cô nương do dự mãi, có phải muốn qua sông không?"



Ta gật đầu, hắn lập tức mời ta lên thuyền, chưa lấy tiền, còn tặng cả bánh trái cây.



Ta không nhịn được trò chuyện với hắn, hắn đáp lại từng lời. Chúng ta nói qua nói lại, càng nói càng say mê. Cho đến khi sang được bờ bên kia, cả hai bên vẫn chưa cảm thấy tận hứng.



Đôi mắt của hắn sáng lên: “Không biết tại sao, nhưng tiểu sinh luôn cảm thấy mình rất thân thiết với cô nương… Cô nương đừng hiểu lầm, tiểu sinh không phải là một tên da^m tă.c, không tham luyến sắc đẹp của cô nương, chỉ là… Xin lỗi, lúc nhỏ tiểu sinh không học được vài từ, nên bây giờ nỗi lòng của mình lại không thể nói rõ ràng được."



"Ta hiểu được." Ta mỉm cười, nhưng rồi lại thở dài: "Ta gặp huynh cũng đặc biệt cảm thấy thân thiết. Đặc biệt giống… ca ca ta. Chỉ là ca ca ta mất sớm, kiếp này sợ là sẽ không bao giờ có thể gặp lại."