Tiết trời mưa phùn giăng lối, gió lạnh từng hồi thổi qua.
Trước cửa điện Lập Chính, mười mấy cung nữ đứng nghiêm chỉnh, xiêm y đã bị nước mưa thấm ướt quá nửa. Ai nấy đều nín thở cúi đầu, cung kính hết mực, chỉ sợ lỡ mất một âm thanh nhỏ nào đó mà làm chậm trễ việc hầu hạ công chúa.
Kể từ sau t.a.i n.ạ.n lúc đi đạp thanh vào mùng 3 tháng 3, công chúa Tấn Dương đã hôn mê tròn ba ngày. Nay nàng vừa tỉnh lại nhưng cơm nước chẳng màng, một lời cũng không nói, cuối cùng chỉ ra hiệu đuổi hết đám cung nhân đang hầu hạ trong phòng ra ngoài.
Đám cung nhân lo sợ công chúa bị tổn thương trí não, lòng dạ hoang mang, vội vàng bẩm báo lên Thánh nhân và mời ngự y tới. Những người còn lại thì đứng đợi lệnh trước điện như lúc này. Từ sau khi Trưởng Tôn hoàng hậu qua đời, Thánh nhân vì yêu ai yêu cả đường đi mà tự thân dạy dỗ công chúa Tấn Dương, sủng ái vô cùng. Thậm chí khi xử lý quốc sự, Ngài cũng mang công chúa theo bên cạnh, quả là vinh sủng độc nhất vô nhị, xưa nay chưa từng có. Lần này công chúa gặp chuyện, cơn thịnh nộ của Thánh nhân mỗi ngày đều như sấm sét giáng xuống đầu bọn họ. Mọi người đều hiểu rõ: công chúa bình an thì họ yên ổn, nếu công chúa có thêm mệnh hệ gì, tất cả đều phải bồi táng!