Đại Tỷ Ép Ta Nhập Cung Tranh Sủng

Chương 1: C1



Đại tỷ ở trong cung đã năm năm nhưng vẫn không mang th-ai, gia tộc vì cố sủng, đẩy một thứ nữ vừa đến tuổi cập kê là ta vào cung.

 

Cha ta dùng d-a-o kề trên cái cổ gầy như que củi của di nương và đệ đệ mắc bệnh nặng sắp ch-ếc, bảo ta ngoan ngoãn nghe lời.

 

Ta nhếch miệng mỉm cười: “Cha yên tâm, con nhất định sẽ được Hoàng thượng sủng ái!”

 

Đến lúc đó cũng chính là ngày ch-ếc của các người….

 

Ta đã vào cung, ba ngày trước ta vừa đến tuổi cập kê lại phải gấp gáp vào cung như thế, là bởi vì đại tỷ trong tộc sau khi vào cung vẫn không có th-ai.

 

Vào cung năm năm, nàng dựa vào sự hỗ trợ của gia tộc mà trở thành Thuần phi, nhưng năm năm qua vẫn chưa mang long th-ai.

 

Vốn trong tộc còn có thể chờ, nhưng nữ nhi Từ gia, kẻ thù không đội trời chung của gia tộc, được đưa vào cung tháng trước đã mang th-ai.

 

Nếu như sinh ra long t.ử, tất nhiên sẽ áp đảo Thuần phi, người trong tộc ở triều đình cũng sẽ bị Từ gia áp chế.

 

Cho nên trong tộc chuẩn bị tìm người vào cung để củng cố địa vị, mà ta chính là người may mắn này.

 

Nói là may mắn, đó là bởi vì trong tộc không có đích nữ vừa độ tuổi, ta là thứ nữ, bởi vì phải vào cung nên được trở thành đích nữ trong gia phả.

 

Tống di nương, mẹ ruột gầy như que củi của ta, từ trong sài phòng chuyển ra ngoài, đệ đệ mắc bệnh nặng thường xuyên ho ra m.á.u của ta, cũng được trị liệu trở lại.

 

Trước khi đi cha nói cho ta biết: “Chỉ cần ngươi mang long th-ai, mẹ ngươi có thể được nâng làm bình thê, đệ đệ ngươi có thể trở thành con trưởng, hưởng thụ mọi thứ như con trưởng!”

 

Ta mỉm cười gật đầu, nhưng ta biết, cha ta còn có một câu chưa nói: Nếu như không thể mang long th-ai, mẹ và đệ đệ ta sẽ nhận kết cục t.h.ả.m hơn gấp mười lần so với trước kia.

 

Ưu thế khi sinh ra ở đại gia tộc, hơn nữa ở trong cung cũng có người dựa dẫm chính là sẽ không bị Nội vụ phủ gây khó dễ, Hoàng hậu cũng sẽ cho chút thể diện, không đến mức để ta ở viện xa xôi nhất.

 

Ỷ Mai Uyển là nơi ở của ta, trong sân quả thật trồng không ít hoa mai, đáng tiếc hiện tại không phải mùa đông, cho nên sân viện có vẻ khá hoang vu.

 

Vừa mới thu dọn xong, phần thưởng của các cung lần lượt được đưa tới, trong đó dày nhất chính là của Hoàng hậu và Thuần phi.

 

Cung nữ đưa đồ cho Thuần phi tên là Thải Thanh, là nha hoàn hầu hạ bên người cũng là nha hoàn hồi môn cùng tiến cung, nàng lộ vẻ mặt khinh bỉ nhìn ta.

 

Ta biết nàng khinh thường ta, bởi vì ở trong phủ ta không biết đã bị nàng t-á-t bao nhiêu lần, mãi cho đến khi nàng cùng Thuần phi vào cung, tình cảnh gian nan của ta mới khá hơn một chút.

 

Chờ sau khi chỉ rõ những món mang đến, Thải Thanh liếc ta một cái: “D-a-o Tài nhân nên đi thỉnh an Thuần phi!”

 

Ta cười gật đầu, bảo người đưa Thải Thanh rời đi.

 

Nha hoàn bên người ta, Tiểu Liên hỏi: “Tài nhân, chúng ta hiện tại phải đi thỉnh an Thuần phi sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta đ-á-nh giá vật phẩm trang sức cùng vải vóc Thuần phi đưa tới, cười cười: “Không đi!”

 

Tiểu Liên hoảng sợ: “Lão gia nói phải phụ trợ Thuần phi nương nương, Tài nhân không đi thỉnh an, nếu lão gia biết, cuộc sống của di nương và thiếu gia chỉ sợ sẽ không dễ chịu gì, về sau sẽ không thể trông cậy vào.”

 

Ta lại lắc đầu: “Tiểu Liên ngốc, nếu ta đi, mới là hoàn toàn không còn hy vọng.”

 

Vào cung ba ngày, ta đóng cửa sống cuộc sống của riêng mình, lễ vật được mang đến tặng ta đều nhận, bao gồm cả vị Từ Tiệp dư đang mang long th-ai kia của Từ gia.

 

Từ Tiệp dư vào cung một tháng được thăng vị từ Tài nhân đến Tiệp dư, cũng bởi vì có long th-ai, có thể thấy được long th-ai quan trọng như thế nào.

 

Tin tức này rất nhanh đã truyền tới Thuần phi bên kia, Thải Thanh đen mặt tới, mang theo cuốn Phổ Đà Kinh cực dày.

 

“Thuần phi nương nương đêm không ngủ được, Tài nhân rảnh rỗi như thế, vậy hãy giúp nương nương sao chép Phổ Đà Kinh mười lần, năm ngày sau đưa đến chùa Phổ Đà cầu phúc.”

 

Nói là giúp đỡ, nhưng ta có thể từ chối không?

 

Phổ Đà Kinh có tổng cộng có một vạn chữ, chép tay mười lần cho dù không ngủ không nghỉ cũng phải mất năm ngày.

 

Thủ đoạn hành hạ người khác của Thuần phi so với trước kia đã lợi hại không ít, trước kia chỉ biết t-á-t ta, phạt ta quỳ xuống, ném bánh bao xuống đất bắt ta ăn, bắt ta học tiếng ch.ó sủa…

 

Ta cười đáp ứng, không hề lộ vẻ không vui hay khó xử.

 

Thải Thanh trước khi đi hừ lạnh một tiếng: “Tài nhân, đừng quên thân phận của mình là gì, cũng đừng quên ngươi không phải chỉ có một mình.”

 

Những lời này của Thải Thanh rất nhanh đã được nghiệm chứng, buổi tối trên giường của ta đặt một cái bao nhỏ.

 

Ta mở gói hàng ra, bên trong là một cây trâm bằng bạc và một lá bùa bình an dính m.á.u.

 

Trâm bạc này là thứ mẹ ta quý trọng nhất, bà nói đây là di vật mà mẹ của bà để lại cho bà, năm đó một quản sự ma ma trong phủ coi trọng chiếc trâm này, đã cướp lấy nó.

 

Mẹ ta vì cây trâm này mà quỳ gối trước cửa phòng quản sự ma ma suốt ba ngày ba đêm, mặc kệ người bên ngoài châm biếm mỉa mai, việc này kinh động đến đại phu nhân, quản sự ma ma lúc này mới không tình không nguyện trả lại.

 

Bùa bình an kia là vào sinh nhật năm ngoái của đệ đệ, ta lén chạy ra khỏi phủ, đến miếu cầu cho đệ đệ, hy vọng thân thể của đệ ấy chuyển biến tốt đẹp.

 

Sau khi hồi phủ còn bởi vì lén chạy ra khỏi phủ mà bị đ-á-nh hai mươi gậy, hôn mê ba ngày, nằm trên giường nửa tháng, đệ đệ ôm ta khóc ba ngày, còn nói bùa bình an này cả đời sẽ cất giữ bên người.

 

Giờ phút này, hai món đồ được bọn họ coi như sinh mệnh lại đang nằm ở trên giường của ta.

 

Thuần Phi nương nương quả nhiên thủ đoạn cao tay, so với trước kia thật sự mạnh hơn không chỉ một chút.

 

“Tài nhân, chúng ta đi cầu xin Thuần phi nương nương đi!”