Đại Tỷ Ép Ta Nhập Cung Tranh Sủng

Chương 2



Tiểu Liên vẻ mặt kinh hoảng, giọng nói run rẩy, nàng đi theo bên cạnh chúng ta đã nhiều năm, đương nhiên biết hai món đồ này mẹ ta cùng đệ đệ ta vô cùng trân quý, nhất là lá bùa bình an dính m.á.u kia, nhìn thấy mà giật mình.

 

Ta hít sâu một hơi, tỉnh táo lại, đây là lời cảnh cáo của cha và Thuần phi.

 

“Tiểu Liên, chuẩn bị một chút, chúng ta đi thỉnh an Hoàng hậu nương nương.”

 

Đến Vị Ương cung của Hoàng hậu nương nương, ta nói rõ ý đồ đến đây, tiểu thái giám giữ cửa đi vào thông báo.

 

Tiểu Liên có chút lo lắng nói: “Nếu Hoàng hậu nương nương không chịu gặp chúng ta thì làm sao bây giờ?”

 

Ta không nói gì, chỉ im lặng chờ đợi.

 

Gần một khắc sau, tiểu thái giám đi ra, mặt mang vẻ áy náy: “Tài nhân mời trở về đi, Hoàng hậu nương nương đã đi ngủ rồi!”

 

Ta gật đầu, nhưng lại không rời đi, cứ lặng lẽ đứng đó. Tiểu thái giám cũng không ngăn cản, tiếp tục giữ cửa.

 

Đợi không quá một canh giờ, ta xoay người rời đi, Tiểu Liên vội vàng đuổi theo.

 

“Tài nhân, Hoàng hậu nương nương không chịu gặp chúng ta thì làm sao bây giờ? Nếu không thì đến bồi tội với Thuần phi đi!”

 

Ta không nói gì, trở lại Ỷ Mai Uyển, vào phòng ngủ mới thở phào nhẹ nhõm.

 

“Tiểu Liên ngốc, Hoàng hậu nương nương có chịu gặp hay không không quan trọng, ta cũng không phải là làm cho Hoàng hậu nương nương xem!”

 

Ta nói xong dùng ngón tay chỉ lên trời.

 

Sáng hôm sau, Hoàng thượng ở ngự thư phòng bảo ta qua hầu hạ.

 

Hoàng thượng ở ngự thư phòng tìm phi tần đến hầu hạ là chuyện thường thấy, nhưng bình thường sẽ triệu kiến phi tần vừa được sủng ái hoặc là đang được sủng ái, hoặc là Hoàng hậu nương nương.

 

Triệu một Tài nhân còn chưa thị tẩm, đây là lần đầu tiên.

 

Có người hiểu chuyện đã bắt đầu phái cung nhân đến cửa ngự thư phòng tìm hiểu tin tức.

 

Ta ngồi kiệu một đường thẳng đến cửa ngự thư phòng, theo tiểu thái giám tiến vào ngự thư phòng.

 

Hương long diên Hoàng thượng độc dụng bay đến, nồng đậm, như hổ phách ngọt ngào, thơm nhuận mộc hương, hoa quả, bách hoa nở rộ, hương vị độc đáo sau khi chúng hương giao hòa.

 

Ta cúi đầu đi tới chính giữa cúi đầu hành lễ với Hoàng thượng: “Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng.”

 

Hoàng thượng không nói gì, ngay cả tốc độ viết cũng không dừng lại. Ta cứ như vậy nửa quỳ.

 

Không biết qua bao lâu, ngay lúc cơ thể ta đã đau nhức đến không chịu nổi, cuối cùng cũng nghe được câu “Bình thân” kia.

 

Ta từ từ đứng dậy, nhìn về phía Hoàng thượng trước mặt.

 

Dáng vẻ của vị Hoàng thượng này thật sự quá đẹp mắt, đối với chuyện này ta khá là vui mừng.

 

Nam nhân tuấn tú như vậy cũng coi là duyệt nhân duyệt kỷ, nếu không ta cho dù diễn trò, cũng sẽ mất tiêu chuẩn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhưng ta vẫn lập tức cúi đầu, không để ngài ấy phát hiện tâm tình của ta, người này cũng không phải người tốt, nghe nói vì để trèo lên vị trí này đã giam cầm ba huynh đệ ruột thịt, còn có thân vương cũng ch-ếc mất hai người.

 

“Tên gì?” Hoàng thượng mở miệng, không có cảm xúc gì.

 

“Tống D-a-o.” Ta thấp giọng trả lời

 

“.Ngẩng đầu lên!” Hoàng thượng cao giọng.

 

Ta lên tiếng ngẩng đầu, nhưng mắt không dám nhìn thẳng, đó là đại bất kính.

 

“Cũng coi như có chút tư sắc, trách không được Tống gia đưa ngươi vào cung! Vì sao sau khi vào cung không đến Cảnh Nhân cung thỉnh an, ngược lại lại đến Vị Ương cung thỉnh an?”

 

Cảnh Nhân cung là nơi ở của Thuần phi, Vị Ương cung là nơi ở của Hoàng hậu, Hoàng thượng trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

 

Hoàng thượng hỏi với giọng điệu ôn hòa, nhưng b.út lông trong tay lại đặt mạnh lên giá b.út.

 

Ta biết cơ hội duy nhất của ta đã tới, cho nên lập tức quỳ xuống mở miệng: “Lễ bộ thị lang mặt ngoài không mấy hoà hợp với Tống gia của thần thiếp, nhưng thật ra đã sớm liên minh với Tống gia….”

 

“Duệ thân vương nửa năm trước lén đưa tới cho Tống phủ mấy rương châu báu.”

 

“Trấn Viễn Hầu có dã tâm muốn kết thông gia với chúng ta, để Tống gia đưa con trai thứ của ông ta vào Binh bộ.……”

 

Những người đó vì tránh bị người khác nhìn thấy, mỗi lần đều đi cửa sau của Tống phủ, nhưng không khéo chính là phòng củi ta và mẹ ta lại ở ngay cửa sau.

 

T.ử đạo hữu bất t.ử bần đạo, nếu muốn biểu lộ thái độ, vậy thì phải làm triệt để.

 

Ta trở lại Ỷ Mai Uyển, trước sau không quá nửa canh giờ, chợt nhận được hai ý chỉ, một là trực tiếp đưa đến cung của ta, tấn thăng ta làm Mỹ nhân, chưa thị tẩm đã tấn thăng vị ta là người đầu tiên trong cung hai năm qua.

 

Ý chỉ thứ hai là đưa đến Cảnh Nhân cung của Thuần Phi nương nương, đại khái ý tứ là Hoàng Thượng thông cảm cho Thuần Phi thân thể không khỏe, để Thuần Phi chuyên tâm tịnh dưỡng,lục đầu bài tạm được cất đi!

 

Hai ý chỉ khiến cho hậu cung xôn xao một trận, nhưng phần lớn là đang xem trò vui Tống gia chúng ta nội đấu.

 

Lúc đạo ý chỉ thứ hai truyền đến ta đang rửa tay, mực nước đen kịt nhuộm trên tay quả thật rất khó rửa, lúc ta bái kiến Hoàng Thượng cố ý để lộ rõ ràng như vậy, nếu đã phát ra đạo ý chỉ thứ hai, chắc hẳn Hoàng Thượng đã chú ý đến.

 

Thuần phi phạt ta sao chép Phổ Đà Kinh, Hoàng thượng hủy bỏ lục đầu bài của nàng ta, ta đây xem như đã thành công bước đầu nhỉ?

 

Buổi tối, Hoàng thượng gọi ta thị tẩm, sau khi thị tẩm xong, chờ đến khi được đưa về Ỷ Mai Uyển, ta cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm, hiện tại ta mới được xem là Mỹ nhân chân chính của Hoàng thượng.

 

Không để ý thân thể mệt mỏi cùng đau đớn, ta bảo Tiểu Liên gọi tiểu thái giám canh cửa vào.

 

Ta nhớ rõ hắn tên là Tiểu Viên Tử, là người Nội Vụ phủ đưa tới hầu hạ.

 

Tiểu Viên T.ử vào cửa liền quỳ xuống cho ta, ngoài miệng nói lấy lòng: “Chúc mừng Mỹ nhân vinh dự nhận được hoàng ân, nếu mang long th-ai, được phong phi cũng sớm thôi!”

 

“Ngươi là người của cha ta hay là người của Thuần phi?” Lời nói của ta làm cho thân thể Tiểu Viên T.ử đều cứng đờ.

 

Ta không đợi hắn giải thích tiếp tục nói: “Ta rải một ít hương phấn bên trong cánh cửa phòng ngủ của ta, Ỷ Mai Uyển này chỉ có trên người ngươi mang theo hương phấn, cũng chính là chỉ có ngươi vào phòng của ta, túi đồ kia là ngươi đặt!”

 

“Nếu như ngươi là người của Thuần phi, thì cũng đã thấy rõ tình thế hiện tại, Thuần phi đã bị gia tộc từ bỏ, nàng ta không có con cũng không được Hoàng Thượng ân sủng. Nếu như ngươi là người của cha ta, càng phải biết sau này ai mới là người có quyền định đoạt ở trong cung.”