Ta đi tới ngồi xuống bên cạnh nàng: “Hoàng hậu nương nương tìm ta đến là muốn ta hầu bệnh sao?”
Hoàng hậu cho nha hoàn lui hết ra, sau đó mới nhìn ta nói: “D-a-o phi, ngày lành của ngươi sắp tới rồi!”
Ta nhìn Hoàng hậu, trong đầu hiện lên một khả năng, lập tức lắc đầu, sẽ không phải Hoàng thượng hạ thủ với Hoàng hậu đâu.
Hoàng hậu nhìn bộ dáng của ta, nở nụ cười: “Đừng đoán lung tung, không phải Hoàng thượng hạ độc hại bổn cung, là bổn cung tự biết mình phải ch-ếc.”
Ta kinh ngạc nhìn Hoàng hậu, sau đó lập tức hiểu được.
“Người đây là muốn bảo toàn cho Lăng gia?”
Hoàng hậu nở nụ cười: “Bổn cung đã nói ngươi thông minh, hiện giờ Từ gia và Tống gia đều không còn, Lăng gia ta tự nhiên sẽ là đối tượng cuối cùng Hoàng thượng phải đối phó.”
“Hoàng thượng nâng đỡ đệ đệ ngươi và một ít tướng lĩnh khác, rõ ràng đã nổi lên s-át tâm với Lăng gia ta, bổn cung còn giữ trong tay hai hoàng t.ử của Hoàng thượng, Hoàng thượng đương nhiên kiêng kỵ Lăng gia chúng ta.”
Ta không nói gì, mặc dù ta đã biết từ lâu.
Hoàng hậu kéo tay, sau đó nói: “Bổn cung rất hâm mộ ngươi, người bên ngoài đều cảm thấy bổn cung là đích nữ Lăng gia, từ nhỏ đã là người được chọn làm Hoàng hậu, nhưng thật sự bổn cung không muốn vị trí Hoàng hậu này, bổn cung chỉ muốn Hoàng thượng thích bổn cung…..”
“Bổn cung mười ba tuổi đã thích Hoàng thượng, lúc cha ủng hộ Hoàng thượng đoạt đế, bổn cung vì quá vui mừng mà nhiều đêm không ngủ. Thời điểm bổn cung như nguyện trở thành Hoàng hậu, lại phát hiện Hoàng thượng không vui vẻ gì.”
“Sau đó khi Từ gia và Tống gia lục tục nhét người vào, bổn cung mới biết Hoàng Thượng vì sao lại không vui vẻ, bởi vì ngoại thích quá lớn, khiến ngài ấy khó có thể thực hiện hoài bão.”
“Bổn cung biết bổn cung không thể mang th-ai, ngay cả nữ nhi Tống gia và Từ gia cũng không thể mang th-ai. Bổn cung vốn có thể mang th-ai, nhưng chính bổn cung đã tự mình uống t.h.u.ố.c tuyệt t.ử……”
Hoàng hậu nói, ta ở một bên lắng nghe, cảm nhận được tuyệt vọng cùng tiếc nuối trong lòng nàng.
Đột nhiên Hoàng hậu nghiêm mặt: “Bổn cung biết ngươi không yêu Hoàng thượng, nhưng bổn cung mong ngươi hãy lừa gạt ngài ấy được không?”
Ta gật đầu, Hoàng hậu có thể nhìn thấu, chỉ sợ Hoàng thượng cũng nhìn thấu, chỉ là ngài ấy không vạch trần mà thôi, vậy vở kịch này cứ như vậy diễn tiếp đi, diễn cả đời cũng không phải không thể.
Hoàng hậu thấy ta gật đầu tựa như đã đạt được tâm nguyện, cả người bắt đầu mê man.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Bổn cung đời này có hai chuyện không cam lòng.”
“Một là không thể sinh hạ một hoàng t.ử cho Hoàng thượng, có lẽ nếu chúng ta có một đứa con, ngài ấy sẽ yêu ta.”
“Một tiếc nuối khác chính là đã yêu Hoàng thượng…”
Nói xong câu đó, Hoàng hậu hoàn toàn nhắm mắt lại.
Ỷ Mai Uyển là chỗ ở của ta, trong sân quả thật trồng không ít hoa mai, đáng tiếc hiện tại không phải mùa đông, cho nên sân viện có vẻ khá hoang vu.
Đến ngày thứ tư, ta lôi kéo hai vị hoàng t.ử đẩy cửa đi vào, thấy Hoàng thượng chán nản ngồi ở trên ghế.
Ta chậm rãi đi tới, ôm lấy ngài ấy: “Hoàng thượng, bảo trọng thân thể!”
“Hoàng hậu nặng tình nghĩa đối với trẫm, trẫm biết, nhưng trẫm…”Hoàng thượng nói đến đây thì nói không nổi nữa.
Ta ôm lấy ngài ấy, lúc này là lúc ngài yếu đuối nhất.
Sau một lúc lâu, Hoàng thượng mở miệng: “Trẫm chỉ còn nàng!”
Ta đáp lại: “Thần thiếp sẽ ở bên Hoàng thượng cả đời, thần thiếp cũng sẽ yêu ngài cả đời!”
Một tháng sau, đại điển phong hậu được diễn ra.
Hoàng thượng dẫn ta từng bước từng bước đi lên Huyền Vũ điện, văn võ cả triều hành lễ với chúng ta.
Hoàng thượng nắm tay ta: “D-a-o nhi! Đây là thiên hạ của trẫm và nàng!”
Ta cười đáp lại: “Thần thiếp cùng hoàng nhi vĩnh viễn đứng ở bên cạnh ngài.”
Ta nghĩ ta đã yêu Hoàng thượng, hơn nữa còn là cả đời.
[HOÀN]