Đại Tỷ Ép Ta Nhập Cung Tranh Sủng

Chương 11



Nhị hoàng t.ử tuy rằng không ở bên cạnh ta, nhưng ta lại biết Hoàng hậu thương nó, ta đã từng lén nhìn qua, nó lớn lên phấn điêu ngọc mài, cười rộ lên trông rất đẹp mắt.

 

Từ Tài nhân thấy ta không có phản ứng tiếp tục nói: “Ngươi và Tống gia đã trở mặt với nhau, Hoàng hậu nương nương và Nhị hoàng t.ử sau khi lớn lên nhất định sẽ xuống tay với ngươi. Tuy hiện giờ Từ gia ta suy thoái, nhưng chỉ cần vận hành thích đáng, để ngươi trở thành Hoàng hậu cũng không phải không thể.”

 

Ta cười cười: “Bổn cung mệt rồi, Từ Tài nhân lui ra đi!”

 

Từ Tài Nhân sắc mặt khó coi, đứng dậy nói: “D-a-o phi nương nương, ngươi đừng quên, tuy rằng ta không được Hoàng thượng sủng ái, nhưng Từ gia ta còn có nữ nhi, chờ những nữ nhi khác của Từ gia ta vào cung, đến lúc đó phân chia sự sủng ái của ngươi, thì đừng trách ta không nhắc nhở ngươi!”

 

Nói xong, Từ Tài N nhân nổi giận đùng đùng rời đi.

 

Ta cười khẽ, Từ Tài nhân tới tìm ta nói nhiều như vậy, thì ra là Từ gia dự định tiếp tục đưa nữ nhi vào cung, nàng sợ biến thành đứa con bị vứt bỏ, cho nên kéo ta làm liên minh.

 

Nhưng hiện giờ hậu cung không phải hai năm trước, Hoàng thượng không bị Từ gia, Tống gia cản trở, Từ gia còn muốn đưa nữ nhi tiến cung?

 

Chỉ sợ là không có cửa đâu.

 

Về phần ta không cần làm gì cả, chỉ cần chờ, chờ thu hoạch.

 

“D-a-o nhi! Nàng có muốn nuôi Dã nhi hay không?”

 

Buổi tối hôm đó, Hoàng thượng nghỉ ngơi trong cung ta rồi hỏi ta.

 

Đại hoàng t.ử Tư Dã, nhị hoàng t.ử Tư Hiên.

 

Ta nhìn Hoàng thượng: “Thần thiếp có tài đức gì mà có thể giáo dưỡng đại hoàng t.ử.”

 

Hoàng thượng ôm lấy ta: “Hôm nay Từ gia lại muốn đưa nữ nhi vào cung, thật sự coi hậu cung của trẫm là hậu hoa viên của Từ gia, muốn đưa người đến thì đưa người đến sao?”

 

Trong lòng ta hiểu rõ, Hoàng thượng muốn cho Từ gia một bài học, tước đoạt quyền lợi giáo dưỡng đại hoàng t.ử của Từ gia.

 

“Thần thiếp nhìn thấy đại hoàng t.ử sẽ nghĩ đến nhị hoàng t.ử, thần thiếp……”

 

Nói đến đây, ta bắt đầu nức nở.

 

Hoàng thượng vội vàng ôm c.h.ặ.t ta an ủi: “Trẫm sai rồi, trẫm không nên nói vậy.”

 

Ta không muốn nuôi đại hoàng t.ử, Hoàng thượng đưa đại hoàng t.ử cho ta, rõ ràng là vì muốn bù đắp áy náy khiến ta mất đi nhị hoàng t.ử, nhưng đây không phải là điều ta muốn, phần áy náy này vẫn nên giữ lại thì tốt hơn.

 

Hơn nữa nếu như hiện tại ta nuôi đại hoàng t.ử, Lăng gia tất nhiên sẽ có ý kiến, nói không chừng Hoàng hậu sẽ động thủ với ta.

 

Ba ngày sau, cung nữ hầu hạ đại hoàng t.ử tố cáo Từ Tài nhân ngược đãi đại hoàng t.ử, trên người đại hoàng t.ử có rất nhiều vết thương, Hoàng thượng lập tức tống Từ Tài nhân vào lãnh cung, đại hoàng t.ử được giao cho Hoàng hậu nuôi dưỡng.

 

Từ gia mất đi đại hoàng t.ử, khiến cho thế lực vốn đã lung lay sắp đổ trên triều đình lại sụp đổ.

 

Ba tháng sau, biên giới truyền đến tin tức đại thắng, Ngõa Thứ dâng thư hàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hoàng thượng long nhan cực kỳ vui mừng, muốn khao ba quân, lần này biểu hiện xuất sắc nhất chính là quân sư trẻ tuổi Tống Vũ.

 

Trong gần hai năm đối chiến với Ngõa Thứ, Tống Vũ đã giúp quân đội giành được hai mươi ba trận thắng, trong một lần đối chiến cuối cùng, Tống Vũ đã dùng mưu lược bắt được Ngõa Thứ, khiến Ngõa Thứ Vương dâng thư hàng.

 

Ta biết được tin tức này, liền mỗi ngày chờ đệ đệ trở về.

 

Năm ngày sau, vào lúc đệ đệ xuất hiện ở cửa cung của ta, ta suýt chút nữa không nhận ra, thời gian hai năm, đệ ấy đã mười một tuổi, xấp xỉ cao bằng ta.

 

“Tỷ tỷ! Sau này có đệ làm chỗ dựa cho tỷ!”

 

Ta cười gật đầu: “Chúng ta cũng nên báo thù rồi!”

 

Đệ đệ gật đầu.

 

Quân sư trẻ Tống Vũ tại yến hội khao thưởng, trước mặt văn võ bá quan, dâng chứng cứ tố cáo Tống tướng phạm hai đại tội.

 

Thứ nhất kết đảng doanh tư; thứ hai trị gia không nghiêm, dung túng phu nhân s-át hại thứ t.ử.

 

Hoàng thượng tức giận, bảo Đại Lý Tự trực tiếp điều tra.

 

Năm ngày sau, Đại Lý Tự lấy được chứng cứ xác thực, Tống tướng, Tống phu nhân và dòng chính Tống gia toàn bộ bị tống vào ngục.

 

Phần chứng cứ kia ta biết là do Hoàng thượng đã sớm chuẩn bị.

 

Thánh chỉ của Hoàng thượng cũng phát xuống, toàn thể Tống gia đi lưu đày, mà Tống Vũ lập được vô số công trạng, D-a-o phi sinh con có công, cho nên cố ý đặc xá cho mẹ ta.

 

Ta cầu xin Hoàng thượng cho ta xuất cung vào ngày cha ta bị lưu đày.

 

Ta dẫn theo mẹ và đệ đệ đứng ở trên tường thành nhìn người Tống gia, bọn họ mặc tù phục, tay chân mang gông xiềng.

 

Cha ta nhìn thấy chúng ta, trong mắt đều là phẫn hận, nhưng cũng không dám gào thét tức giận với ta, quan binh thúc giục ông ta đi nhanh lên.

 

Cuối cùng ta đã trả thù.

 

Hoàng hậu bị bệnh, bệnh rất nặng, lúc đầu chỉ là ho khan nhẹ, nhưng không tới hai ngày đã nằm trên giường không dậy nổi, các ngự y bận trước bận sau ngược lại khiến cho bệnh của Hoàng hậu càng thêm nặng.

 

Lăng gia rõ ràng không tin ngự y trong cung, không biết đã tìm vị đại phu nào trong dân gian đưa vào Vị Ương cung trị liệu cho Hoàng hậu, nhưng vẫn không có hiệu quả, bệnh của Hoàng hậu càng ngày càng nặng.

 

Chỉ trong vòng một tháng, Hoàng hậu đã bắt đầu hôn mê sâu, có đôi lúc sẽ tỉnh táo nhưng không được lâu, t.h.u.ố.c đã không còn tác dụng mấy.

 

Lúc ta nhìn thấy Hoàng hậu vô cùng hoảng sợ, cơ thể nàng gầy đến mức không nhìn ra dáng vẻ lúc trước nữa.

 

“Làm ngươi sợ sao?”

 

Hoàng hậu nhìn ta nói, giọng điệu rất bình thản.