Sau khi Thuần phi đi chưa đầy một khắc, tiểu thái giám của ngự thư phòng đã đến tuyên ta đến hầu hạ Hoàng thượng.
Hậu cung có chút gió nổi lên cũng không gạt được vị kia, ta xoa xoa mặt, chuẩn bị đi diễn kịch.
Trong ngự thư phòng, ta hành lễ rồi chậm rãi đi tới bên cạnh Hoàng thượng, vươn tay nhẹ nhàng xoa bóp bả vai của ngài ấy.
“Tống gia muốn nàng làm gì?” Hoàng thượng trực tiếp hỏi.
“Tống gia bảo thần thiếp đầu độc hoàng tự!” Ta trả lời cũng rất sảng khoái.
Hoàng thượng lộ ra nụ cười châm chọc: “Nàng đồng ý?”
“Thần thiếp là người của Hoàng thượng, làm sao có thể làm tổn hại con của Hoàng thượng, đương nhiên sẽ không đồng ý, cho dù mất mạng!” Ta cười nói.
Hoàng thượng vươn tay bắt lấy tay ta, lập tức đứng dậy xoay người nhìn ta, ánh mắt lãnh đạm không có cảm xúc, một bàn tay lớn chậm rãi chạm vào cổ ta, bàn tay to lớn kia tựa như chỉ cần nhẹ nhàng nắm một cái là có thể bẻ gãy cổ ta.
“Trẫm không thích nghe lời nói dối!”
Bàn tay hơi siết c.h.ặ.t, như đang suy nghĩ có nên bẻ gãy cổ ta hay không.
Sắc mặt ta không thay đổi, mỉm cười, vẻ mặt thành khẩn mà nhìn Hoàng Thượng: “Thần thiếp nói đều là sự thật, thần thiếp thề chỉ yêu Hoàng Thượng!”
Nói xong, ta hơi cúi đầu, thè lưỡi như một con mèo nhẹ nhàng l.i.ế.m ngón tay Hoàng thượng.
Long diên hương và mặc hương thoang thoảng, hương vị cũng không tệ lắm.
Ta nhìn thấy biểu tình của ngài ấy hơi cứng đờ, ánh mắt lạnh lùng lập tức dừng lại trên mặt ta hồi lâu, sau một lúc lâu, ngài ấy buông lỏng tay ra.
“Vậy trẫm ngược lại muốn nhìn xem nàng có thể yêu được bao lâu!”
Nụ cười của ta không đổi: “Cả đời…”
Yêu là cái gì, ta không biết, nhưng ta biết ta cần Hoàng Thượng, cho nên ta phải yêu ngài ấy, cho dù phải dối lòng mình.
Ba ngày sau Phương Hoa điện xảy ra chuyện lớn, sau bữa trưa Từ Tiệp dư bị xuất huyết nặng, có khả năng sảy th-ai.
Sau đó có tin tức truyền đến, nhờ có y thuật cao thâm của thái y, đã giữ được long th-ai.
Tuy nhiên trong thức ăn và nước uống của Từ Tiệp Dư phát hiện có t.h.u.ố.c phá th-ai, hơn nữa lượng t.h.u.ố.c không thấp, cũng may Từ Tiệp Dư bởi vì mang th-ai không dùng nhiều lắm, lúc này mới bảo vệ được th-ai nhi.
Lúc ta đến Phương Hoa điện, Phương Hoa điện đã ngồi đầy người, Hoàng thượng ngồi ngay ngắn chính giữa, Hoàng hậu ngồi ở bên cạnh ngài ấy, những oanh oanh yến yến khác đều đứng ở một bên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Còn Thải Thanh đang quỳ trên mặt đất, dáng vẻ chật vật, Thuần phi thì quỳ ở bên cạnh.
Ta hành lễ với Hoàng thượng và Hoàng hậu.
“D-a-o mỹ nhân, cung nữ Thải Thanh của Cảnh Nhân cung độc hại hoàng tự, bây giờ cả người tang vật đều lấy được, nàng ta khai là bị ngươi sai khiến, ngươi còn gì để nói nữa không?”
Hoàng hậu hỏi, nhìn ta.
Ta đây là lần đầu tiên gặp Hoàng hậu, tuy rằng không phải mỹ nhân tuyệt diễm, nhưng cũng đoan trang hào phóng.
“Thần thiếp oan uổng……” Ta quỳ xuống nói.
Ta không hề hoảng sợ, Thuần phi quả nhiên cực kỳ hận ta, đến mức nguyện ý dùng chiêu thương địch một vạn hại mình tám trăm, dùng Thải Thanh lớn lên cùng nàng ta kéo ta xuống nước.
Thải Thanh vẻ mặt phẫn nỗ nhìn ta: “Mỹ nhân đừng ngụy biện nữa, là người nói con của Từ Tiệp dư không phải hoàng tự, nói trên người Từ Tiệp dư đeo nút thắt đồng tâm cũ, có tư thông với người khác, cái th-ai trong bụng là nghiệt chủng, người nói phá bỏ hài t.ử này cũng là vì Hoàng thượng, nô tỳ chính là bị người sai bảo mới có thể hạ độc Từ Tiệp dư.”
“Vừa rồi Từ Tiệp Dư nói, kết đồng tâm là tín vật đính ước của cha mẹ nàng, là Từ phu nhân dùng để hộ thân cho Từ Tiệp Dư, trong kết đồng tâm có tên của Từ phu nhân và Từ đại nhân, Hoàng thượng đã kiểm tra thực hư, nô tỳ biết bị người lừa gạt, cho nên bây giờ mới khai ra tên của người!”
Ta cười khẽ, quả nhiên Từ Tiệp dư đã đặt bẫy.
Ta ngẩng đầu nhìn thoáng qua Hoàng thượng, ngài ấy không nói gì, nhàn nhã thưởng thức trà, ta quay đầu nhìn thấy Từ Tiệp dư nửa dựa vào giường ở xa xa, trong mắt nàng là vẻ vui sướng khi người gặp họa.
Hoàng hậu có chút không kiên nhẫn: “D-a-o mỹ nhân, ngươi còn cái gì để nói không?”
Ta mỉm cười: “Hoàng hậu nương nương, Thải Thanh bởi vì mấy ngày trước bất kính với thần thiếp, bị thần thiếp vả miệng, ghi hận trong lòng, cho nên mới đổ oan cho thần thiếp.”
Không đợi Thải Thanh phản bác, ta tiếp tục nói: “Vương thái y hôm nay giúp Từ Tiệp dư bảo vệ hoàng tự, là thần thiếp cố ý mời, nếu thần thiếp muốn hại Từ Tiệp dư, làm sao có thể mời Vương thái y?”
Mọi người nhìn về phía Vương thái y đang chờ bên cạnh.
Vương thái y quỳ xuống: “D-a-o mỹ nhân mấy ngày trước có đến Thái y viện bảo vi thần mỗi ngày canh giữ ở Phương Hoa điện, nói Từ Tiệp dư mang th-ai chưa tới ba tháng, cần chú ý nhiều hơn.”
Lời này vừa nói ra, mọi người đều có biểu cảm khác nhau, ai cũng không ngờ tới ta sẽ chuẩn bị chiêu này, nếu như ta hạ độc làm sao lại sớm chuẩn bị thái y trông coi ở Phương Hoa điện?
Ta tiếp tục nói: “Từ Tiệp dư và thần thiếp nhất kiến như cố, ngày đó nàng ở trong cung thần thiếp hàn huyên suốt nửa canh giờ, thần thiếp vô cùng thích Từ Tiệp dư, Từ Tiệp dư cũng biết, thần thiếp không thể làm ra chuyện như vậy.”
Sắc mặt Từ Tiệp dư lập tức khó coi. Ta mỉm cười, muốn xem nàng có thể nói gì?
Chúng ta có quan hệ không tốt vì sao nàng lại ở trong cung ta suốt nửa canh giờ, chúng ta có quan hệ tốt thì sao ta lại sai khiến Thải Thanh hạ độc?
Hơn nữa Vương thái y là do ta mời, nàng bị bỏ t.h.u.ố.c thật hay giả, trong lòng chúng ta biết rõ ràng.
Ta lại nhìn thoáng qua Thuần phi: “Thuần phi nương nương cũng biết rõ thần thiếp, ở trong phủ chỉ có chúng thần thiếp xấp xỉ tuổi nhau, hay chơi chung, thần thiếp lá gan nhỏ, tuyệt đối không dám làm loại chuyện này!”