Thuần phi sắc mặt xanh mét, bởi vì ta đang uy h.i.ế.p nàng ta, trong phủ chỉ có chúng ta tuổi xấp xỉ, không có nữ t.ử nào đủ tuổi vào cung, nếu như hy sinh ta, người cha tàn nhẫn độc ác kia của chúng ta cũng sẽ không buông tha nàng ta.
Lúc này sắc mặt Thải Thanh trắng bệch, nàng nhìn ta, lộ ra ánh mắt khó có thể tin.
Ta cười khẽ, ta ở trong phủ chỉ là giả bộ ngây ngô, nàng ta sẽ không coi là thật chứ?
“Hoàng hậu nương nương, Thải Thanh hạ độc hại hoàng tự lại còn đổ oan cho D-a-o mỹ nhân, là thần thiếp quản giáo không tốt, xin Hoàng hậu nương nương nghiêm trị Thải Thanh đi!”
Thuần phi biết đại thế đã mất, chiêu của ta nàng ta không ngờ tới, hiện tại nàng ta chỉ có thể hy sinh Thải Thanh để bảo toàn cho mình.
Thải Thanh hoàn toàn xụi lơ trên mặt đất, biết mình đã bị hy sinh.
Hoàng hậu nhìn ta thật sâu, tựa hồ lần đầu tiên chú ý tới ta.
Khóe miệng Hoàng thượng nhếch lên, hứng thú cười cười, sau đó đứng dậy rời đi.
Thải Thanh bị đ-á-nh gậy đến ch-ếc, Thuần phi quản giáo không tốt bị cấm túc một tháng.
Hoàng hậu trước khi đi nhìn ta nói một câu: “D-a-o mỹ nhân, ngươi rất tốt……”
Thuần phi sắc mặt xanh mét rời khỏi Phương Hoa điện.
Ta vừa chuẩn bị rời đi, Từ Tiệp dư vẫn nửa dựa trên giường đột nhiên đứng dậy, không hề có dáng vẻ suy yếu như lúc nãy.
“Ta thật đúng là đ-á-nh giá thấp ngươi…”
Từ Tiệp dư chậm rãi đi tới trước mặt ta: “Ta hỏi ngươi một lần nữa, có muốn kết minh với Từ gia ta hay không?”
Ta khẽ lắc đầu, thi lễ với Từ Tiệp dư rồi chuẩn bị rời đi.
Từ Tiệp dư cười lạnh một tiếng: “Ngươi đã bị Hoàng hậu nhắm đến, còn trở mặt với Thuần phi, không kết minh với Từ gia ta, ngươi ở trong thâm cung còn có thể dựa vào ai?”
Ta cười khẽ: “Nếu đã vào thâm cung, đương nhiên lấy Hoàng thượng làm tôn, ta cũng chỉ có thể dựa vào Hoàng Thượng.”
Từ Tiệp Dư cười lớn: “Đương kim Hoàng thượng lạnh lùng vô tình nhất, ngươi lại trông cậy vào Hoàng thượng? Thật buồn cười, hợp tác với ta là lựa chọn duy nhất của ngươi, ta biết Tống tướng dùng mẹ và đệ đệ ngươi uy h.i.ế.p ngươi, chỉ cần ngươi giúp ta, ta có thể giúp ngươi cứu bọn họ ra!”
Đối với việc Từ Tiệp dư biết chuyện này, ta không cảm thấy kỳ lạ chút nào, Từ gia muốn điều tra tự nhiên có thể tra được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng ta vẫn lắc đầu, lúc này nụ cười của Từ Tiệp Dư cứng đờ trên mặt, sắc mặt vô cùng không tốt.
Ta chỉ chỉ mấy phần đồng tâm kết bị tháo ra trên bàn: “Từ Tiệp dư, trái tim của ngươi không ở trong cung, hợp tác với ngươi ta không có lợi gì cả!”
Sắc mặt Từ Tiệp dư không thay đổi, nhưng đồng t.ử hơi co lại, ta làm như không thấy, trực tiếp xoay người rời đi.
Từ Tiệp dư dùng đồng tâm kết khiến ta lầm tưởng nàng có tình nhân ngoài cung, ta biết là cạm bẫy, nhưng vẫn để cho Tống gia tra xét.
Kết quả Thuần phi và Thải Thanh vẫn mắc mưu, vậy chỉ có thể nói rõ, Tống gia quả thật đã tra được một số thứ, khiến bọn họ tin chắc rằng Từ Tiệp dư có tư tình với người khác, lại không nghĩ tới bên trong đồng tâm kết là giả.
Thế lực Tống gia to lớn, không có khả năng điều tra sai, ta tin điều tra của Tống gia, vậy chứng tỏ Từ Tiệp dư quả thật có tình nhân.
Tuy rằng không biết vì sao nàng lại vào cung, nhưng tất nhiên không phải tự nguyện, cho nên tâm tư nàng không ở trong cung, hợp tác với nàng ta không chiếm được bất cứ lợi ích gì.
“Hoàng hậu không phải người tốt, đại tỷ của ta chính là do nàng ta hại ch-ếc.”
Phía sau ta truyền đến lời không cam lòng của Từ Tiệp dư, nhưng bước chân ta không dừng, trực tiếp ra khỏi Phương Hoa điện.
Lời của Từ Tiệp dư ta không biết thật giả, nhưng Từ phi vào cung trước của Từ gia đúng là ch-ếc bất đắc kì t.ử, cho nên Từ Tiệp dư mới vào cung.
Về phần Từ phi có phải bị Hoàng hậu hại ch-ếc hay không, ta không xen vào, ta hiện tại đang thầm nghĩ xem làm cách nào mới có thể nhận được sự ủng hộ của Hoàng thượng, nghĩ cách cứu mẹ và đệ đệ ta ra.
Từ sau chuyện Từ Tiệp dư, Thuần phi vẫn đóng cửa suy nghĩ không tới gây phiền toái cho ta, bên phía Hoàng hậu dường như cũng quên mất một Mỹ nhân nho nhỏ như ta.
Ta vẫn thường xuyên bị triệu đi thị tẩm, nhưng Hoàng thượng đối với ta vẫn thờ ơ như cũ, ta tựa như một con mèo ngài ấy nuôi, lúc cần thì trêu chọc ta một chút, lúc không cần, ta phải biết điều rời đi.
Điều này làm cho ta có chút sốt ruột, ta biết ta nhất định phải chiếm giữ một vị trí nhất định trong lòng Hoàng thượng mới được.
Có lẽ Tiên hoàng minh đản tháng sau là một cơ hội tốt, ngày đó Duệ thân vương len lén đưa châu báu cho Tống gia, ta cũng nghe lén được Duệ thân vương muốn làm chuyện lớn vào ngày Tiên hoàng minh đản, tuy Tống gia không có đồng ý nhưng vẫn giữ kín như bưng chuyện này.
Ta âm thầm chờ đợi, một tháng trôi qua rất nhanh, Hoàng thượng hiếu thuận cho nên minh đản của Tiên hoàng cũng rất náo nhiệt, đại pháp sự trên mặt đất và dưới nước diễn ra từ sáng sớm đến tối mịt.
Hoàng thượng để thể hiện lòng hiếu thuận, từ sáng đến tối một giọt nước cũng không uống, phi tần chúng ta đương nhiên cũng phải noi theo, ta âm thầm quan s-át từng người, cố gắng nhìn ra ý đồ của Duệ thân vương, nhưng từ sáng đến tối ta vẫn không thu hoạch được gì.
Mãi cho đến khi đại pháp sự dưới nước sắp kết thúc, khi pháp sư tụng kinh từ trên tế đàn chậm rãi đi xuống chào tạm biệt Hoàng thượng, ta phát hiện tay cầm phật châu của pháp sư có vấn đề.
Trong lòng ta thất kinh, bình tĩnh tới gần Hoàng Thượng, lúc pháp sư đang chắp tay, đột nhiên lấy d-a-o từ trong tay áo ra, trực tiếp đ-â-m về phía Hoàng thượng.