Tiếng b.úa gõ xuống giòn giã. Phương Thu Đào khẽ thở hắt ra một hơi, khóe môi vẽ lên một nụ cười rạng rỡ. Bắc Sơn, chậu vàng đầu tiên của cô, cuối cùng đã nằm gọn trong lòng bàn tay. Cô đã dùng chính sự ngu xuẩn và hiếu thắng của nhà họ Vương để hất cẳng bọn chúng ra khỏi cuộc chơi một cách sạch sẽ và triệt để nhất.
Sau khi buổi đấu giá kết thúc, Phương Thu Đào cùng Hứa Tam di chuyển đến khu vực hành lang phòng VIP để ký kết giấy tờ chuyển nhượng. Thủ tục diễn ra nhanh gọn nhờ số tiền trong tài khoản của cô đã được hệ thống hợp thức hóa một cách hoàn hảo. Cầm tờ giấy chứng nhận quyền sử dụng đất trên tay, Phương Thu Đào cảm thấy gánh nặng từ kiếp trước như được trút bỏ một nửa. Từ giây phút này, cô chính thức bước chân vào bàn cờ quyền lực của W City.
"Đại Tỷ, cô cừ thật đấy! Vừa nãy nhìn mặt hai mẹ con nhà họ Vương nghẹn họng mà tôi sướng run cả người!" Hứa Tam đi bên cạnh, hưng phấn xoa xoa hai tay vào nhau.
"Mới chỉ là bắt đầu thôi." Phương Thu Đào gấp gọn tờ giấy cất vào túi xách. "Việc quan trọng bây giờ là phong tỏa Bắc Sơn, đưa máy móc..."
Lời nói của cô đột nhiên nghẹn lại nơi cổ họng.
Từ phía cuối hành lang được trải t.h.ả.m đỏ sang trọng, một nhóm người đang sải bước đi tới. Dẫn đầu là một người đàn ông mặc vest đen, dáng người cao ngất ngưởng, đôi chân dài bước đi vững chãi mang theo áp lực vô hình bao trùm cả không gian.
Khi khoảng cách giữa hai bên chỉ còn chưa đầy ba mét, Trình Văn Tuấn khẽ ngước mắt lên.
Ánh mắt anh xuyên qua gọng kính trong suốt, va chạm trực diện với ánh mắt của Phương Thu Đào.
Đó không phải là một cái nhìn bâng quơ. Đó là ánh mắt của một kẻ săn mồi sừng sỏ đang đ.á.n.h giá một con thú săn mồi khác vừa mới bước vào lãnh địa của mình. Sắc bén, nguy hiểm, mang theo sự tò mò tột độ và tính toán lạnh lẽo. Không khí trong hành lang dường như bị rút cạn, nhiệt độ giảm xuống một cách đột ngột khiến Hứa Tam đứng bên cạnh cũng phải rùng mình, theo bản năng lui lại nửa bước.
Nhưng Phương Thu Đào không hề nao núng. Sống lại một đời, cô đã nếm đủ mọi đắng cay tủi nhục, làm sao có thể bị khí thế của một người đàn ông xa lạ đè bẹp? Cô thẳng lưng, cằm hơi hất lên, bình thản đón nhận ánh nhìn dò xét của anh. Đáy mắt cô ánh lên sự kiên cường và một tia cảnh cáo: Tôi không phải là con mồi của anh.
Trình Văn Tuấn bước lướt qua cô. Ngay khoảnh khắc bờ vai hai người giao nhau, Phương Thu Đào dường như nghe thấy một tiếng cười khẽ, trầm thấp và đầy từ tính vang lên bên tai.
"Chúc mừng, Phương tiểu thư. Một màn biểu diễn rất đặc sắc."
Phương Thu Đào dừng bước, quay đầu lại nhưng bóng lưng rộng lớn của người đàn ông đó đã khuất sau ngã rẽ hành lang, để lại một hương thơm thoang thoảng của gỗ tuyết tùng pha lẫn mùi t.h.u.ố.c lá bạc hà lạnh lẽo.
"Đại Tỷ... người đàn ông đó là ai vậy? Khí thế thật đáng sợ." Hứa Tam nuốt nước bọt, vuốt vuốt n.g.ự.c.
"Không rõ." Phương Thu Đào nheo mắt, bàn tay trong túi xách khẽ siết c.h.ặ.t lại. Cô có linh cảm rất mạnh mẽ rằng, con đường khai phá Bắc Sơn sắp tới của cô sẽ không hề bằng phẳng. Sự xuất hiện của người đàn ông bí ẩn này giống như một biến số khổng lồ, vừa mang theo nguy cơ trí mạng, lại vừa tỏa ra sức hút của những cơ hội điên rồ nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng dù anh ta là thần thánh phương nào, muốn chia một chén canh từ tay Phương Thu Đào này, đều phải trả một cái giá tương xứng.
Trò chơi thâu tóm tài nguyên, bây giờ mới thực sự chuyển sang giai đoạn sinh t.ử.
Gió đầu hạ mang theo vị khô khốc của cát bụi và mùi rỉ sét đặc trưng lướt qua khu bãi phế liệu rộng lớn tại Bắc Sơn.
Dưới cái nắng oi ả, Phương Thu Đào đứng trên một gò đất cao, ánh mắt sắc lạnh quét qua toàn bộ khu vực. Mái tóc đen được buộc cao gọn gàng, áo sơ mi trắng xắn tay để lộ cẳng tay thon thả nhưng đầy lực lượng. Dưới chân cô, hàng chục gã đàn ông cởi trần, mồ hôi nhễ nhại đang hì hục dọn dẹp những đống sắt vụn khổng lồ theo sự chỉ đạo gắt gao của Hứa Tam.
"Nhanh tay lên! Đống phế liệu bên khu D chuyển hết sang kho bãi phía đông! Dọn sạch mặt bằng trung tâm cho tôi, cấm chừa lại dù chỉ là một cái đinh ốc!" Giọng Hứa Tam vang lên oang oang, thỉnh thoảng cậu ta lại vung vẩy chiếc khăn rằn lau mồ hôi, dáng vẻ tuy có chút lưu manh nhưng lại toát lên sự tháo vát và uy quyền tuyệt đối với đám đàn em.
Phương Thu Đào khẽ gật đầu hài lòng. Hứa Tam quả thực là một tay sai đắc lực. Nhưng trong lòng cô hiểu rất rõ, dọn dẹp mặt bằng chỉ là bước khởi động vô cùng nhỏ bé. Trận chiến thực sự vẫn chưa bắt đầu.
Tâm trí cô khẽ động, giao diện của Hệ thống Không gian ẩn hiện trong võng mạc. "Đạo cụ Tìm kiếm Khoáng sản" vẫn đang phát ra những luồng sáng xanh lục rực rỡ bên dưới lòng đất Bắc Sơn. Trữ lượng đất hiếm và khoáng sản quý ở đây khổng lồ đến mức đủ để thay đổi cục diện kinh tế của cả thành phố W.
Nhưng, có một sự thật tàn khốc mà Phương Thu Đào phải đối mặt: Cô có đất, có bản đồ tài nguyên, nhưng lại không có công cụ khai thác quy mô lớn, không có tuyến đường vận chuyển an toàn, và quan trọng nhất là không có một chiếc "ô dù" pháp lý đủ cứng để che chắn khỏi sự dòm ngó của những con linh cẩu chốn thương trường. Nếu bạo phổi tự mình đào bới, không quá ba ngày, Cục Quản lý Khoáng sản sẽ ập đến niêm phong, và những thế lực ngầm sẽ xé xác cô không còn một mảnh xương.
Cô cần một con sói đầu đàn để hợp tác. Và con sói đó, dường như đã đ.á.n.h hơi được mùi m.á.u.
Kétttt—
Tiếng phanh xe trầm đục ma sát với mặt đường đất đá vang lên phá vỡ bầu không khí ồn ào của bãi phế liệu. Một chiếc sedan màu đen tuyền, sang trọng và bóng loáng đến mức lạc lõng hoàn toàn với khung cảnh lụp xụp xung quanh, từ từ tiến vào và đỗ lại ngay dưới chân gò đất.
Hứa Tam lập tức cảnh giác, huýt sáo một tiếng. Đám đàn em bặm trợn đang dọn dẹp đồng loạt dừng tay, vơ lấy những thanh tuýp sắt, cờ lê, lầm lì tiến lại tạo thành một vòng vây bán kính mười mét quanh chiếc xe.
Cửa xe mở ra. Một đôi giày da thủ công hàng hiệu đạp lên nền đất đầy cát sỏi.
Trình Văn Tuấn bước ra khỏi xe. Anh vận một bộ vest màu xám tro cắt may tỉ mỉ, cúc áo cài kín đáo, sống lưng thẳng tắp. Gương mặt thâm trầm, góc cạnh ẩn sau gọng kính trong suốt toát lên khí thế áp đảo, lạnh lẽo và nguy hiểm rợn người. Sự xuất hiện của anh giống như một vị chúa tể bước vào khu ổ chuột, không cần lên tiếng cũng đủ khiến đám giang hồ tôm tép của Hứa Tam phải nuốt nước bọt, bất giác lùi lại nửa bước.
Ánh mắt Trình Văn Tuấn lướt qua đám đông, cuối cùng dừng lại ở bóng dáng mảnh mai nhưng hiên ngang trên gò đất. Khóe môi anh khẽ nhếch lên một đường cong không rõ vui buồn.