"Phương tiểu thư, tốc độ dọn dẹp của cô thật khiến người ta phải kinh ngạc." Giọng nói trầm thấp, từ tính mang theo sức nặng vô hình vang lên.
Phương Thu Đào thong thả bước xuống dốc, mũi giày đạp lên những viên sỏi lạo xạo. Cô đứng cách anh đúng ba bước chân, khoảng cách an toàn nhưng cũng đầy tính khiêu khích.
"Trình tiên sinh cũng không chậm. Tôi vừa mới nhổ cỏ dại, anh đã mang theo xe sang đến tận cửa rồi." Cô nhếch mép, ánh mắt không hề chớp lấy một cái trước áp lực từ người đàn ông quyền lực.
Hứa Tam tiến lên một bước, đứng chắn nửa người bảo vệ Phương Thu Đào, gầm gừ hỏi: "Đại Tỷ, gã này là ai? Có cần tôi đuổi cổ hắn đi không?"
"Lùi lại, Hứa Tam. Cậu không cản được vị khách quý này đâu." Phương Thu Đào giơ tay ra hiệu. Hứa Tam nghiến răng, trừng mắt nhìn Trình Văn Tuấn rồi miễn cưỡng lùi ra sau, nhưng tay vẫn nắm c.h.ặ.t thanh sắt.
Trình Văn Tuấn thong thả tháo kính xuống, lấy khăn tay lụa ra lau nhẹ. "Phương Thu Đào, hai mươi tư tuổi. Vừa ly hôn sáng qua, đuổi cổ gia đình chồng cũ ra khỏi cửa tay trắng. Ngay chiều hôm đó lại xuất hiện tại Sàn Giao Dịch Đất Đai, dùng thủ đoạn tâm lý nẫng tay trên khu Bắc Sơn với giá hời. Hồ sơ của cô... rất thú vị."
"Điều tra tôi sao? Xem ra Tập đoàn Phong Nhuận của anh rất rảnh rỗi." Phương Thu Đào khoanh tay trước n.g.ự.c, giọng điệu lạnh nhạt nhưng trong lòng đã dấy lên sự cảnh giác cao độ. Lớp vỏ bọc "nhà đầu tư tự do" của anh ta có thể lừa được người khác, nhưng không lừa được cô. Ở thành phố W này, kẻ có thể tra ra lý lịch của cô nhanh như vậy, lại có phong thái nhường này, chỉ có thể là người đứng đầu Phong Nhuận.
"Không phải điều tra, mà là đ.á.n.h giá rủi ro." Trình Văn Tuấn đút một tay vào túi quần, bước tới gần cô thêm một bước. Không khí giữa hai người lập tức trở nên căng như dây đàn. "Cô có sự liều lĩnh, có nhãn quan nhạy bén. Nhưng Phương tiểu thư, cô có biết mình đang ôm một quả b.o.m nổ chậm không?"
"Ý anh là sao?"
"Khu Bắc Sơn này." Trình Văn Tuấn dậm nhẹ mũi giày lên mặt đất. "Bên dưới đống rác rưởi này là một mỏ khoáng sản đất hiếm và kim loại màu. Trữ lượng không hề nhỏ. Đó là lý do cô sống c.h.ế.t phải mua lại nó. Nhưng cô đ.á.n.h giá quá cao bản thân và đ.á.n.h giá quá thấp luật chơi ở thành phố W rồi."
Anh dừng lại một nhịp, ánh mắt sắc như d.a.o găm găm thẳng vào mắt cô: "Thứ nhất, cô không có giấy phép khai thác khoáng sản cấp quốc gia. Bất cứ nhát cuốc nào bổ xuống đây đều là khai thác lậu. Thứ hai, cô không có hệ thống máy móc chuyên dụng, đào bằng tay không thì đến kiếp sau cũng không thấy quặng. Thứ ba, giả sử cô đào được, tuyến đường huyết mạch ra khỏi Bắc Sơn đang bị các thế lực vận tải ngầm kiểm soát. Chỉ cần một chuyến xe tải chở quặng của cô lăn bánh, ngày hôm sau cô sẽ biến mất không dấu vết dưới đáy sông Thanh Thủy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trình Văn Tuấn nói xong, khóe môi hiện lên một nụ cười nhạt. Anh đang chờ đợi sự hoảng loạn, hoặc chí ít là sự nao núng trên gương mặt người phụ nữ này. Bất cứ kẻ nào khi bị vạch trần t.ử huyệt cũng sẽ rơi vào thế yếu.
Nhưng anh đã lầm.
Phương Thu Đào không những không sợ hãi, mà nụ cười trên môi cô còn rạng rỡ và sắc bén hơn. Cô khẽ vỗ tay, từng tiếng "bốp, bốp" vang lên khô khốc giữa bãi phế liệu.
"Phân tích rất tuyệt vời, Trình tiên sinh. Anh nói không sai một chữ nào." Phương Thu Đào ngẩng cao đầu, ánh mắt rực lửa tự tin. "Tôi đúng là không có giấy phép, không có máy móc, không có tuyến vận chuyển. Nhưng tôi có một thứ mà Tập đoàn Phong Nhuận của anh hiện tại thèm khát đến phát điên."
Đồng t.ử Trình Văn Tuấn khẽ co rút lại, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản. "Ồ? Cô nghĩ mình có gì?"
"Quyền sở hữu hợp pháp trên giấy trắng mực đen của toàn bộ khu đất này." Phương Thu Đào dõng dạc tuyên bố. "Và quan trọng hơn, tôi nắm giữ tọa độ chính xác, phân tầng địa chất và độ tinh khiết của từng mạch khoáng sản bên dưới. Anh tưởng Phong Nhuận là bá chủ sao? Mảng công nghệ cốt lõi của các anh đang bị đình trệ vì thiếu hụt nguồn cung đất hiếm chất lượng cao do lệnh cấm vận. Anh tìm đến tôi, không phải để cảnh báo, mà là để cầu xin một lối thoát."
Không khí xung quanh như bị rút cạn. Hứa Tam và đám đàn em nín thở. Chưa từng có ai dám dùng giọng điệu ngông cuồng như vậy để nói chuyện với một nhân vật có khí thế đáng sợ đến thế.
Trình Văn Tuấn im lặng. Đáy mắt anh xẹt qua một tia kinh ngạc thực sự, sau đó nhanh ch.óng chuyển thành sự tán thưởng không che giấu. Người phụ nữ này không chỉ có gan dạ, mà còn có tầm nhìn chiến lược và khả năng nắm bắt tình báo đáng sợ.
"Cầu xin? Từ ngữ của cô hơi nặng nề rồi đấy." Anh bật cười khẽ, âm thanh trầm thấp rung động trong l.ồ.ng n.g.ự.c. "Gọi là 'hợp tác cùng có lợi' thì đúng hơn. Tôi có thể cung cấp toàn bộ dàn máy móc khai thác hiện đại nhất ngay trong đêm nay. Đội ngũ luật sư của Phong Nhuận sẽ biến khu vực này thành một 'dự án xử lý môi trường sinh thái' để qua mặt chính quyền trong giai đoạn đầu. Về phần vận chuyển... tên nào dám chặn xe của Phong Nhuận, tôi sẽ cho kẻ đó biến mất."
"Nghe rất hấp dẫn." Phương Thu Đào gật gù, bước đi lượn một vòng quanh Trình Văn Tuấn như đang đ.á.n.h giá một món hàng. "Vậy, tỷ lệ ăn chia thì sao?"
"Tôi bỏ vốn, bỏ máy móc, bỏ quan hệ pháp lý và lo đầu ra." Trình Văn Tuấn nhìn thẳng vào cô, đưa ra một con số lạnh lùng. "Tám - Hai. Tôi tám, cô hai. Hai phần trăm lợi nhuận từ mỏ khoáng sản này đủ để cô sống trong nhung lụa thập kiếp không hết."