Cửa thang máy mở ra, dẫn thẳng vào một không gian rộng lớn, tĩnh lặng và sang trọng đến choáng ngợp. Sàn nhà trải t.h.ả.m nhung lông cừu dày đặc nuốt trọn mọi tiếng động. Toàn bộ một mặt tường là kính cường lực trong suốt, thu trọn toàn cảnh thành phố W đang nhộn nhịp dưới chân.
Đứng xoay lưng lại phía cô, hướng tầm mắt ra khung cảnh bên ngoài là một người đàn ông có bóng lưng cao lớn, vững chãi. Anh mặc bộ vest đen tuyền hoàn hảo đến từng nếp gấp, toát lên sự thâm trầm, nguy hiểm và quyền lực tuyệt đối.
Nghe tiếng bước chân, người đàn ông từ từ xoay người lại. Dưới ánh sáng rực rỡ của buổi trưa, gương mặt góc cạnh tinh xảo hiện ra. Ánh mắt sâu thẳm sau tròng kính viền vàng lóe lên một tia nhu hòa hiếm hoi khi chạm phải hình bóng của cô.
Không ai khác, chính là Trình Văn Tuấn.
Chỉ khác là, anh không còn mang dáng vẻ của một nhà đầu tư tự do, thoắt ẩn thoắt hiện ở những bãi phế liệu hay công trường đầy bụi bặm. Đứng tại đây, trong căn phòng quyền lực nhất này, anh chính thức lột bỏ lớp vỏ bọc, hiện nguyên hình là người cầm lái tối cao của đế chế Phong Nhuận.
Phương Thu Đào dừng bước cách anh ba mét. Cô không hề tỏ ra kinh ngạc, không có lấy một cái chớp mắt bối rối. Ngược lại, khóe môi cô nhếch lên, tạo thành một nụ cười thấu hiểu.
"Hóa ra 'đội luật sư của Phong Nhuận' mà anh gọi đến vào đêm hôm đó không phải là anh đi mượn oai hùm," Phương Thu Đào thong thả lên tiếng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. "Mà là anh đang dùng chính quyền lực của mình. Tôi nên gọi anh là đối tác Trình, hay là Chủ tịch Trình đây?"
Trình Văn Tuấn bật cười thành tiếng. Tiếng cười trầm ấm, từ tính vang lên trong căn phòng rộng lớn. Anh sải bước tiến về phía chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ nguyên khối, cầm lên một chai vang đỏ đắt tiền và rót vào hai chiếc ly pha lê.
"Em không hề ngạc nhiên chút nào sao, Phương Thu Đào?" Anh đưa cho cô một ly, ánh mắt đầy sự tán thưởng không che giấu. "Bất cứ ai khi biết kẻ lang thang cùng mình ở bãi rác Bắc Sơn lại là Chủ tịch Tập đoàn Phong Nhuận đều sẽ biểu lộ chút kinh hoàng. Em thì lại điềm nhiên như không."
Phương Thu Đào nhận lấy ly rượu, khẽ lắc nhẹ để thứ chất lỏng màu hồng ngọc sóng sánh quanh thành ly. "Trên đời này, thứ duy nhất khiến tôi kinh hoàng là sự nghèo đói và sự phản bội. Còn thân phận thật của anh ư? Từ cách anh ra quyết định dứt khoát trên bàn đàm phán, đến cách anh điều động nhân lực nghiền nát đám côn đồ nhà họ Vương chỉ trong mười phút... Một kẻ làm công ăn lương hay một nhà đầu tư nhỏ lẻ không thể có được sát khí và quyền sinh quyền sát đó. Tôi đã đoán ra từ lâu rồi."
Trình Văn Tuấn nhìn cô chằm chằm. Trái tim vốn nguội lạnh và luôn đề phòng mọi thứ của anh dường như bị một lực hút vô hình kéo mạnh về phía người phụ nữ này. Cô quá thông minh, quá sắc sảo, và trên hết, cô hoàn toàn ngang hàng với anh về mặt tư duy. Không dựa dẫm, không yếu đuối. Cô là một con sói cái đơn độc đã tự mình c.ắ.n xé để giành lấy vương miện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Đây là lý do tôi chọn em," Trình Văn Tuấn trầm giọng, bước lại gần cô hơn một chút. Mùi hương bạc hà thoang thoảng từ người anh hòa quyện cùng bầu không khí căng thẳng nhưng đầy mê hoặc. Anh cầm lấy một tệp tài liệu bìa da màu đen trên bàn, đưa cho cô.
"Mở ra xem đi."
Phương Thu Đào đặt ly rượu xuống, nhận lấy tệp tài liệu. Ánh mắt cô lướt nhanh qua những dòng chữ in đậm trên mặt giấy. Ngay cả một người luôn giữ được cái đầu lạnh như cô, lúc này đồng t.ử cũng khẽ co rút lại.
Bên trong không phải là một bản hợp đồng phân chia lợi nhuận mỏ Bắc Sơn thông thường. Đó là Giấy chứng nhận chuyển nhượng cổ phần. Trình Văn Tuấn đã trích ra 15% cổ phần danh dự từ mảng khai thác tài nguyên cốt lõi của Tập đoàn Phong Nhuận, chuyển thẳng sang tên Phương Thu Đào. Kèm theo đó là quyền tự quyết tuyệt đối đối với mọi dự án khoáng sản mà Phong Nhuận sẽ đầu tư trong vòng năm năm tới tại W City.
"Anh điên sao?" Phương Thu Đào ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt sắc lẹm xoáy thẳng vào mắt anh. "15% cổ phần mảng cốt lõi của Phong Nhuận trị giá hàng chục tỷ. Anh giao nó cho một đối tác mới hợp tác được một dự án? Đừng nói với tôi Trình tổng vĩ đại lại là một kẻ thích làm từ thiện."
"Tôi chưa bao giờ làm từ thiện," Trình Văn Tuấn nhếch mép, tiến thêm một bước, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn tính bằng gang tay. Anh cúi đầu, ánh mắt thâm tình nhưng đầy bá đạo khóa c.h.ặ.t lấy hình bóng cô. "Đây không phải là quà tặng, mà là sính lễ... à không, là tiền cọc."
Anh sửa lại từ ngữ, nhưng sự ẩn ý bên trong đủ để khiến không khí xung quanh nóng lên.
"Tiền cọc?"
"Đúng vậy," Trình Văn Tuấn gật đầu. "Bắc Sơn chỉ là một quân cờ nhỏ trên bàn cờ lớn. Thứ tôi muốn không phải là lợi nhuận từ một cái mỏ. Thứ tôi muốn là một người đồng hành đủ tàn nhẫn, đủ sắc bén để cùng tôi thâu tóm toàn bộ mạng lưới tài nguyên của W City. Em có năng lực tìm ra những mỏ vàng bị chôn vùi, em có thủ đoạn để dọn dẹp sạch sẽ những kẻ cản đường. Còn tôi có đế chế để biến những thứ đó thành quyền lực tuyệt đối. 15% này là để giữ chân em, thưa nữ vương của tôi."
Phương Thu Đào lặng người trong giây lát. Hệ thống Không gian trong đầu cô có thể mang lại vô vàn đạo cụ, có thể giúp cô trở nên giàu có. Nhưng để xây dựng một đế chế thực thụ, cô cần một điểm tựa khổng lồ, một đồng minh không bao giờ đ.â.m sau lưng. Và Trình Văn Tuấn, bằng sự chân thành độc đoán này, đã chứng minh anh chính là mảnh ghép cuối cùng cô cần.
Nhớ lại kiếp trước, cô bị ép uổng, bị lừa gạt, c.h.ế.t trong sự rẻ rúng của những kẻ đạo đức giả. Nhớ lại ngày đầu tiên trọng sinh, khi cô giáng cái tát lật mặt Vương Đại Bảo, xé nát tờ giấy chuyển nhượng để tự tay mở ra con đường m.á.u cho chính mình.