Phương Thu Đào đứng trên một gò đất cao, gió thổi tung vạt áo khoác măng tô màu be của cô. Đôi mắt trong veo nhưng sắc lẹm như d.a.o găm tĩnh lặng quan sát từng chiếc xe rời đi. Trong tay cô là chiếc điện thoại nắp gập đời mới nhất vừa rung lên bần bật. Cô từ tốn mở màn hình.
Một dãy số dài dằng dặc vừa được cộng thêm vào tài khoản ngân hàng.
Đó là khoản thanh toán cho chuyến hàng đầu tiên của dự án khai thác Bắc Sơn. Số tiền khổng lồ đến mức đủ để mua đứt cả chục căn biệt thự xa hoa nhất ở trung tâm thành phố W. Khóe môi Phương Thu Đào khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười nửa miệng đầy kiêu hãnh. Chỉ mới hơn một tháng trước, cô còn là một kẻ tay trắng, bị nhà họ Vương và bà mẹ nuôi Trương Xuân Chi dồn ép đến mức suýt phải ký giấy chuyển nhượng chút tài sản còm cõi cuối cùng. Còn bây giờ? Cô đã đứng trên đỉnh cao mà bọn chúng có tu thập kiếp cũng không bao giờ chạm tới được.
Ngay khoảnh khắc đó, một luồng điện mát lạnh chạy dọc theo các nơ-ron thần kinh trong não bộ Phương Thu Đào. Âm thanh máy móc quen thuộc vang lên rành rọt trong tâm trí cô.
[Ting! Chúc mừng Ký chủ!]
[Nhiệm vụ khai phá Bắc Sơn hoàn thành xuất sắc. Dòng tiền lợi nhuận đạt mức siêu việt. Điểm Sảng Khoái thu thập từ sự chấn động của giới kinh doanh thành phố W và sự tuyệt vọng tột cùng của phe phản diện đã vượt ngưỡng giới hạn!]
[Hệ thống Không gian (Bản Đô thị) chính thức thăng cấp!]
[Không gian Sơ cấp đang tiến hóa... Mở khóa tính năng: Nông trại hiện đại hóa và Kho lưu trữ vô hạn. Kích hoạt đặc quyền: Quy đổi tài nguyên thực tế sang tư bản ảo. Chúc Ký chủ tiếp tục chinh phục đỉnh cao!]
Phương Thu Đào nhắm hờ mắt. Trong tiềm thức của cô, mảnh không gian chật hẹp, thô sơ ban đầu đang bùng nổ, mở rộng ra vô tận. Những mảnh đất cằn cỗi được thay thế bằng hệ thống canh tác tự động hóa công nghệ cao, nhà kho bằng gỗ lụp xụp vươn mình biến thành những silo chứa đồ bằng thép sáng loáng. Sự thăng cấp này không chỉ là một phần thưởng của Hệ thống, mà nó còn là minh chứng tuyệt đối cho năng lực của cô. Bàn tay vàng chỉ là công cụ, chính cái đầu lạnh và trái tim sắt đá của cô mới là thứ định đoạt giang sơn này.
"Đại tỷ!"
Tiếng gọi hào sảng vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Hứa Tam, mặc bộ đồ bảo hộ dính đầy dầu mỡ nhưng gương mặt lại bừng sáng sự phấn khích tột độ, sải những bước dài chạy lên gò đất. Cậu ta thở hổn hển, chỉ tay về phía đoàn xe đang khuất dần sau khúc cua.
"Chuyến cuối cùng của đợt một đã xuất bến an toàn! Bên đối tác bao tiêu vừa gọi điện xác nhận chất lượng quặng đạt mức xuất sắc. Đại tỷ, chúng ta làm được rồi! Quả núi rác này thực sự là một mỏ vàng không đáy!"
Phương Thu Đào quay sang nhìn người anh em kết nghĩa. Từ một gã lưu manh chỉ biết đòi nợ thuê lặt vặt ở bãi phế liệu, Hứa Tam giờ đây đã lột xác thành một quản đốc công trường thực thụ, ánh mắt không còn sự cợt nhả bốc đồng mà thay vào đó là sự trung thành và sự nhạy bén của một người làm ăn lớn.
"Tốt lắm," Phương Thu Đào gật đầu, giọng điệu điềm tĩnh nhưng mang theo uy lực không thể chối cãi. "Cho anh em công nhân nghỉ ngơi nửa ngày, phát thưởng nóng gấp ba lần tháng lương cơ bản. Chút nữa cậu mang bản báo cáo sản lượng đến văn phòng mới cho tôi. Nhớ kỹ, đây mới chỉ là bắt đầu. Giữ c.h.ặ.t an ninh vòng ngoài, không để lọt một con kiến nào vào khu vực lõi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Rõ, Đại tỷ! Cứ giao cho tôi!" Hứa Tam vỗ n.g.ự.c cái rầm, ánh mắt nhìn Phương Thu Đào giờ đây chỉ còn lại sự sùng bái tuyệt đối.
Phương Thu Đào bước xuống khỏi gò đất, tiến về phía chiếc xe sedan màu đen đang đỗ chờ sẵn. Đã đến lúc cô phải hoàn tất nốt ván cờ cuối cùng của giai đoạn này.
Ba tiếng sau, tại trung tâm tài chính sầm uất nhất thành phố W.
Tòa cao ốc của Tập đoàn Phong Nhuận vươn thẳng lên bầu trời như một thanh kiếm khổng lồ xuyên thủng những tầng mây. Đây là biểu tượng tối thượng của quyền lực, của cải và vị thế trên thương trường. Những kẻ có thể bước qua cánh cửa kính xoay tự động kia đều là những con cá mập nắm giữ vận mệnh kinh tế của cả một vùng.
Hôm nay, Phương Thu Đào chính thức bước vào sào huyệt của quyền lực ấy.
Cô đẩy cửa xe bước xuống. Không còn là cô gái ăn mặc xuề xòa, nhẫn nhịn cam chịu của ngày xưa. Phương Thu Đào khoác lên mình bộ vest nữ cắt may thủ công màu trắng muốt, bên trong là chiếc áo lụa đen tương phản đầy quyền lực. Mái tóc đen dài được b.úi cao gọn gàng, để lộ vầng trán kiêu hãnh và đôi mắt sắc như lưỡi d.a.o cạo. Đôi giày gót nhọn nện những nhịp dứt khoát, vang vọng trên nền đá cẩm thạch của sảnh lớn.
Sự xuất hiện của cô lập tức thu hút ánh nhìn của hàng chục nhân viên đang có mặt tại sảnh chờ. Khí chất áp đảo, lạnh lùng và cao ngạo của Phương Thu Đào khiến những tiếng xì xầm bàn tán ngay lập tức im bặt. Họ nhìn cô bằng ánh mắt ngỡ ngàng xen lẫn sự kính sợ, tự hỏi nữ vương từ đâu giáng trần mà lại mang theo áp lực bức người đến vậy.
Cô tiếp tân vội vã đứng thẳng người, nở nụ cười chuyên nghiệp nhất nhưng giọng nói vẫn không giấu được sự rụt rè: "Xin chào quý khách... Xin hỏi cô có lịch hẹn trước không ạ?"
"Phương Thu Đào. Gặp Trình tổng." Cô nhả chữ rành rọt, không thừa không thiếu.
Ánh mắt cô tiếp tân thoáng chấn động. Cái tên Phương Thu Đào gần đây nổi lên trong giới kinh doanh W City như một hiện tượng quái kiệt, người đã tay không bắt giặc, nẫng tay trên khu đất Bắc Sơn trước mũi hàng loạt ông lớn.
"Dạ... dạ vâng! Chủ tịch đã dặn dò trước. Mời Phương tổng đi theo thang máy VIP, tầng sáu mươi tám ạ."
Phương Thu Đào khẽ gật đầu, tao nhã bước vào chiếc thang máy mạ vàng chuyên dụng. Cửa thang máy khép lại, cắt đứt những ánh nhìn tò mò từ bên ngoài. Dãy số điện t.ử nhấp nháy tăng dần. Sáu mươi, sáu mươi lăm, sáu mươi tám.
"Ting."