Đại Tỷ Trọng Sinh: Ly Hôn Nhanh, Bá Đạo Khai Thác Tài Nguyên

Chương 3



"Chào ống kính đi nào, cặp đôi hoàn cảnh." Giọng Phương Thu Đào đều đều, mang theo sự chế giễu tột cùng. "Một gã chồng ăn bám nhà vợ nhưng thích ra vẻ tổng tài, lén lút đưa nhân tình về nhà hú hí. Một ả trà xanh luôn miệng gọi tôi là chị em tốt, lại thích rúc vào tủ quần áo ngửi mùi tất thối của đàn ông. Video này mà gửi đến hội đồng quản trị công ty nhà họ Vương, hay gửi về quê cho bố mẹ cô Lưu đây xem, chắc hẳn sẽ đặc sắc lắm."

"Đừng quay! Đừng quay!" Vương Đại Bảo hoảng loạn, giơ tay lên che mặt. Hắn biết rõ nếu đoạn video này lộ ra, cái ghế giám đốc bù nhìn của hắn ở công ty gia đình sẽ lập tức bị tước đoạt. "Thu Đào, cô điên rồi! Tắt máy ngay!"

Lưu Hồng Hà thì run bần bật, khóc lóc van xin: "Thu Đào, chị hiểu lầm rồi, em và anh Đại Bảo chỉ là... chỉ là..."

"Chỉ là đang thảo luận kịch bản phim người lớn trong tủ quần áo?" Phương Thu Đào ngắt lời, ánh mắt khinh miệt như nhìn hai đống rác. Cô lưu đoạn video lại, cất điện thoại vào túi.

Ngay tại khoảnh khắc sự nhục nhã, sợ hãi và phẫn nộ của ba kẻ cặn bã trong phòng đạt đến đỉnh điểm, một âm thanh máy móc lạnh lẽo đột ngột vang lên ngay trong vỏ não Phương Thu Đào.

[Ting!]

[Phát hiện năng lượng cảm xúc d.a.o động mạnh. Mức độ nhục nhã và khiếp sợ của mục tiêu đạt chuẩn.]

[Thu thập Điểm Sảng Khoái: Trương Xuân Chi +50, Vương Đại Bảo +100, Lưu Hồng Hà +80.]

[Tổng Điểm Sảng Khoái hiện tại: 230 điểm.]

[Đủ điều kiện. Kích hoạt Hệ thống Không gian (Bản Đô thị). Mở khóa thành công: Không gian Sơ cấp!]

Đồng t.ử Phương Thu Đào hơi co rút lại. Cô cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ chạy dọc sống lưng. Trong tâm trí cô bỗng nhiên xuất hiện một vùng không gian đa chiều, rộng chừng năm chục mét vuông, trống rỗng nhưng tỏa ra ánh sáng nhạt. Kèm theo đó là một bảng giao diện mờ ảo hiển thị số Điểm Sảng Khoái cô vừa kiếm được.

Hệ thống? Không gian?

Phương Thu Đào chợt nhớ ra, kiếp trước khi hấp hối, cô từng nghe thấy âm thanh này nhưng vì quá yếu ớt nên không thể phản hồi. Kiếp này, chính nhờ màn lật bàn dứt khoát, tát thẳng mặt cặn bã khiến chúng hoảng sợ tột độ, cô đã trực tiếp thu thập được "Điểm Sảng Khoái" và mở khóa thành công thứ v.ũ k.h.í bí mật này!

Một cảm giác quyền lực và tự tin tuyệt đối dâng trào trong huyết quản. Phương Thu Đào bật cười. Tiếng cười trong vắt nhưng lạnh lẽo khiến những kẻ dưới sàn nhà rùng mình. Có được Hệ thống Không gian, con đường báo thù và xây dựng đế chế của cô từ nay sẽ như hổ mọc thêm cánh.

Cô xoay người, bước tới chiếc tủ đồ ở góc phòng, tiện tay gom giấy tờ tùy thân, sổ tiết kiệm cá nhân và vài món đồ quan trọng ném vào túi xách. Thực chất, ngay khi tay cô chạm vào, những món đồ giá trị đã được âm thầm chuyển thẳng vào Không gian Sơ cấp. Thật tiện lợi, từ nay cô không lo bị ai cướp đoạt hay kiểm tra hành lý nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Xách chiếc túi rỗng không nhưng vẫn giữ tư thế ngẩng cao đầu, Phương Thu Đào bước ra đến cửa chính. Cô dừng lại, hơi quay đầu, ném lại một câu tuyên án lạnh lùng:

"Vương Đại Bảo, chín giờ sáng mai, tôi chờ anh ở Cục Dân Chính. Nếu anh không vác mặt đến, hoặc dám giở trò, đoạn video này sẽ lập tức lên trang nhất các báo. Ký giấy ly hôn, anh ra đi với hai bàn tay trắng, hoặc tôi đưa cả anh và con ả này vào tù vì tội l.ừ.a đ.ả.o chiếm đoạt tài sản. Tự mà chọn đi."

Không để Vương Đại Bảo kịp phản ứng, Phương Thu Đào đưa chân đạp tung cánh cửa biệt thự, bước ra ngoài.

Ánh nắng gay gắt của buổi trưa đô thị chiếu thẳng vào mặt, Phương Thu Đào hít một hơi thật sâu. Không khí của sự tự do hòa quyện với mùi khói bụi thị thành chưa bao giờ khiến cô cảm thấy dễ chịu đến thế.

Trò chơi chỉ mới bắt đầu thôi, lũ cặn bã. Cứ chuẩn bị tinh thần đi!

Chín giờ kém mười lăm phút sáng, tại sảnh lớn của Cục Dân Chính thành phố W.

Ánh nắng gay gắt của mùa hè xuyên qua những ô cửa kính lớn, hắt những vệt sáng ch.ói lọi xuống nền gạch đá hoa cương bóng loáng. Phương Thu Đào ngồi trên chiếc ghế băng chờ bằng kim loại lạnh lẽo, tư thế thẳng tắp, đôi chân vắt chéo đầy tao nhã. Hôm nay cô mặc một chiếc áo sơ mi lụa trắng kết hợp cùng quần âu đen cắt may sắc sảo, mái tóc dài được buộc gọn gàng phía sau, để lộ vầng trán cao và đôi mắt đen sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ mùa đông.

Khí chất của cô lúc này hoàn toàn khác biệt so với cô con dâu cam chịu, tiều tụy ở nhà họ Vương ngày hôm qua. Sự sắc bén, lạnh lùng toát ra từ từng cử chỉ khiến những người qua lại không nhịn được phải ngoái nhìn.

Phương Thu Đào khẽ rũ mi mắt, che đi tia trào phúng. Cô đang tập trung tinh thần, mở ra giao diện của Hệ thống Không gian ngay trong tiềm thức. Một bảng điều khiển mờ ảo màu xanh lam hiện lên giữa không trung, chỉ duy nhất mình cô có thể nhìn thấy.

[Ký chủ: Phương Thu Đào]

[Cấp độ Không gian: Sơ cấp]

[Điểm Sảng Khoái hiện có: 150 điểm]

Số điểm này chính là phần thưởng từ màn xé giấy chuyển nhượng tài sản và tát lật mặt Vương Đại Bảo ngày hôm qua. Sự khiếp sợ, hoang mang tột độ của đám cặn bã đó đã chuyển hóa thành nguồn năng lượng đầu tiên để cô khởi động hệ thống.

"Một trăm năm mươi điểm... Đủ để chơi một ván bài lật ngửa rồi," Phương Thu Đào thầm nghĩ, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt đồng hồ đeo tay.