Đại Tỷ Trọng Sinh: Ly Hôn Nhanh, Bá Đạo Khai Thác Tài Nguyên

Chương 4



Đúng chín giờ, cánh cửa kính tự động của Cục Dân Chính mở ra. Một đám người ồn ào bước vào, thu hút sự chú ý của toàn bộ những người đang có mặt tại sảnh chờ. Dẫn đầu là Trương Xuân Chi, bà mẹ nuôi hám tiền với bộ váy hoa hòe hoa sói, trên cổ đeo sợi dây chuyền vàng to cỡ ngón tay cái, vẻ mặt vênh váo nhưng đôi mắt lại láo liên đầy toan tính. Đi ngay phía sau là Vương Đại Bảo, gã chồng cũ cặn bã với bộ dạng ủ rũ, một bên má vẫn còn in hằn vết sưng đỏ ch.ót từ cái tát trời giáng của cô hôm qua. Phía sau chúng còn có ba gã thanh niên xăm trổ, dáng vẻ lưu manh, rõ ràng là được thuê đến để thị uy.

Phương Thu Đào nhếch mép. Quả nhiên, lũ chuột cống này không bao giờ chịu ngoan ngoãn chui vào rọ.

Vừa nhìn thấy Phương Thu Đào ngồi ung dung trên ghế, đôi mắt Trương Xuân Chi lập tức lóe lên tia độc ác. Bà ta nhanh ch.óng thay đổi nét mặt, hai tay vỗ đùi bành bạch, bắt đầu gào lên t.h.ả.m thiết ngay giữa sảnh đông người:

"Trời cao đất dày ơi! Mọi người đến mà xem cái thứ con gái nuôi ăn cháo đá bát này! Nhà tôi nuôi nấng cô ta từ lúc đỏ hỏn, cho ăn học đàng hoàng, gả vào nhà họ Vương làm thiếu phu nhân ăn sung mặc sướng. Thế mà bây giờ cô ta lén lút tuồn tài sản của nhà chồng ra ngoài, bị phát hiện thì quay sang đòi ly hôn, còn đ.á.n.h đập chồng đến nông nỗi này đây!"

Tiọng nói the thé của bà ta vang dội, lập tức thu hút hàng chục ánh mắt tò mò, soi mói của những người xung quanh. Người Việt Nam vốn chuộng đám đông, chỉ trong phút chốc, một vòng tròn đã vây quanh bọn họ. Những tiếng xì xầm to nhỏ bắt đầu vang lên.

"Nhìn cô gái kia ăn mặc sang trọng thế, không ngờ lại là loại người vong ân bội nghĩa."

"Đánh chồng sưng cả mặt kìa, đúng là đồ đàn bà độc ác."

"Nuôi ong tay áo, nhà bà này thật tội nghiệp."

Nghe những lời bàn tán có lợi cho mình, Trương Xuân Chi càng đắc ý. Bà ta tiến lên một bước, chỉ thẳng tay vào mặt Phương Thu Đào, giọng điệu đe dọa nhưng cố tình hạ thấp chỉ để hai người nghe thấy: "Phương Thu Đào, bà đây cho cô một cơ hội cuối cùng. Ngoan ngoãn ký giấy chuyển nhượng cổ phần và xóa ngay đoạn video kia đi, sau đó quỳ xuống xin lỗi Đại Bảo. Bằng không, hôm nay cô đừng hòng bước ra khỏi cánh cửa này, tôi sẽ làm cho cô thân bại danh liệt!"

Vương Đại Bảo thấy có mẹ nuôi và đám lưu manh chống lưng, cái tính hèn nhát lại được dịp trỗi dậy. Gã vuốt lại mái tóc bôi keo bóng lộn, bước lên nhổ một bãi nước bọt xuống sàn, hất hàm: "Nghe rõ chưa con tiện nhân? Tưởng dọa được tôi à? Video thì sao? Cùng lắm tôi tung tin cô là đứa vô sinh, bị tôi bắt quả tang ngoại tình nên tôi mới phải tìm người khác giải tỏa. Xem dư luận tin một thằng đàn ông có gia thế hay tin một con nhặt được ngoài đường như cô? Khôn hồn thì giao nộp hết tài sản đây, tôi sẽ nể tình mà ký giấy ly hôn cho cô cút!"

Sự vô sỉ của gia đình này quả thực đã đạt đến một cảnh giới mới. Đối diện với sự chỉ trích của đám đông và lời đe dọa trắng trợn, sắc mặt Phương Thu Đào không hề thay đổi. Không có hoảng loạn, không có uất ức, càng không có sự nhẫn nhịn hèn mọn của quá khứ.

Cô từ từ đứng dậy. Chiều cao một mét bảy cùng đôi giày cao gót khiến cô hoàn toàn áp đảo Vương Đại Bảo về mặt khí thế. Ánh mắt cô lướt qua đám đông đang hóng hớt, rồi dừng lại trên khuôn mặt đang đắc ý của hai kẻ cặn bã.

"Diễn xong chưa?" Giọng nói của Phương Thu Đào lạnh lẽo, trong trẻo nhưng mang theo áp lực nghẹt thở.

Vương Đại Bảo sững người, bản năng mách bảo có điều gì đó không ổn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong tiềm thức, Phương Thu Đào đã mở Cửa hàng Hệ thống.

[Đạo cụ Sám hối: Ép buộc mục tiêu mất kiểm soát lý trí, khai nhận toàn bộ sự thật đen tối nhất từ trong tiềm thức. Hiệu lực: 15 phút. Phạm vi: Tối đa 2 mục tiêu. Giá: 100 Điểm Sảng Khoái.]

"Hệ thống, mua Đạo cụ Sám hối. Mục tiêu: Trương Xuân Chi và Vương Đại Bảo." Cô âm thầm ra lệnh.

[Đinh! Mua thành công. Đã trừ 100 Điểm Sảng Khoái. Đạo cụ đang được kích hoạt...]

Một luồng sóng âm vô hình, không màu không mùi từ hệ thống phóng thẳng vào giữa trán của Trương Xuân Chi và Vương Đại Bảo. Cả hai đột nhiên rùng mình một cái, đồng t.ử hơi dại đi trong tích tắc trước khi khôi phục lại, nhưng cơ mặt bắt đầu giật giật mất kiểm soát.

Phương Thu Đào khoanh tay trước n.g.ự.c, giọng nói rành rọt vang lên đủ để cả sảnh nghe thấy: "Trương Xuân Chi, bà nói bà nuôi nấng tôi đàng hoàng? Vương Đại Bảo, anh nói tôi tuồn tài sản và ngoại tình? Dám nói lại lần nữa trước mặt mọi người không?"

Trương Xuân Chi chống nạnh, định mở miệng c.h.ử.i rủa tiếp tục bài ca nạn nhân: "Tao nói chứ sao không..."

Nhưng kỳ lạ thay, âm thanh thoát ra khỏi cổ họng bà ta lại hoàn toàn phản bội ý chí. Giọng nói the thé gào lên, âm lượng còn lớn hơn lúc nãy gấp đôi:

"Tôi nuôi nó là để biến nó thành con ở không công! Từ năm mười tuổi tôi đã bắt nó làm quần quật từ sáng đến đêm, tiền học bổng của nó tôi cướp hết để cho con trai ruột tôi ăn chơi! Gả nó cho nhà họ Vương vì bên đó hứa cho tôi một trăm ngàn tệ tiền sính lễ! Tôi chính là muốn ép nó giao nốt mười phần trăm cổ phần công ty để tôi mua nhà mới, tôi muốn hút cạn m.á.u nó đến c.h.ế.t!"

Cả sảnh Cục Dân Chính chìm vào im lặng c.h.ế.t ch.óc. Những người vừa nãy còn chỉ trích Phương Thu Đào nay há hốc mồm, trố mắt nhìn Trương Xuân Chi như nhìn một sinh vật lạ.

Trương Xuân Chi hoảng loạn đưa tay bịt miệng mình, đôi mắt trợn ngược đầy kinh hoàng. Bà ta không muốn nói những lời này! Tại sao cái miệng lại tự động tuôn ra hết những bí mật dơ bẩn tận đáy lòng thế này? Bà ta cố gắng thốt lên lời thanh minh: "Không phải, ý tôi là..."

Nhưng cái miệng lại tiếp tục hoạt động độc lập: "Ý tôi là con ranh này quá thông minh, không đè đầu cưỡi cổ nó thì nó sẽ leo lên đầu tôi! Tôi đã lén bỏ t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i vào canh của nó suốt ba năm để nó không chửa được, rồi vu oan cho nó vô sinh để nhà chồng chà đạp nó!"

"Trời ơi!" Một người phụ nữ trung niên đứng cạnh đó thốt lên, lùi lại hai bước với ánh mắt kinh tởm tột độ. "Bà ta là quỷ đội lốt người à?"

Vương Đại Bảo thấy mẹ nuôi phát điên, vội vàng lao đến định kéo bà ta lại, đồng thời quay sang giải thích với đám đông để gỡ gạc thể diện: "Mọi người đừng nghe, mẹ tôi bị bệnh thần kinh..."