Hứa Tam nhìn xấp tiền, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc nhưng nhanh ch.óng giấu đi. Anh ta ngẩng đầu hỏi: "Đại Tỷ, bước tiếp theo chúng ta làm gì? Bắc Sơn này diện tích rất lớn, hiện tại đang nằm trong diện chờ quy hoạch của thành phố. Muốn nuốt trọn nó không phải chuyện dùng tiền mặt mua tay bo là được."
"Đương nhiên là không." Ánh mắt Phương Thu Đào trở nên xa xăm, hướng về phía trung tâm thành phố sầm uất. "Sáng ngày mai, Sàn Giao Dịch Đất Đai W City sẽ tổ chức buổi đấu giá quyền sử dụng đất khu vực Bắc Sơn. Không ít những con sói đói đang nhòm ngó mảnh đất này, trong đó có cả đám cặn bã nhà họ Vương."
Nhắc đến nhà họ Vương, khóe môi Phương Thu Đào cong lên một nụ cười tàn nhẫn. Vương Đại Bảo và Trương Xuân Chi tưởng rằng chỉ cần ly hôn là xong chuyện sao? Bọn chúng muốn tranh giành Bắc Sơn để làm kho bãi mở rộng chuỗi nhà hàng đang ngắc ngoải của chúng? Nằm mơ! Cô sẽ biến buổi đấu giá ngày mai thành nấm mồ chôn vùi chút hy vọng cuối cùng của gia đình đó.
"Đại Tỷ, đấu giá cần một số vốn khổng lồ. Chúng ta lấy đâu ra tiền ký quỹ trong một đêm?" Hứa Tam nhạy bén bắt trúng trọng tâm vấn đề.
Phương Thu Đào chạm nhẹ ngón tay vào chiếc nhẫn bạc trơn trên tay – vật dẫn liên kết với Hệ thống Không gian. Trong kho chứa vô hình của cô, ngoài những vật phẩm thông thường, còn có những tài sản cô đã âm thầm thu thập và chuyển hóa thành 'Giá trị không gian' từ kiếp trước. Chỉ cần dùng hệ thống quy đổi, tiền mặt không phải là vấn đề.
"Tiền bạc anh không cần lo, tôi tự có cách huy động." Phương Thu Đào quay người, bước về phía con đường lớn đang ngập trong nắng chiều. "Sáng mai, tám giờ, mặc bộ đồ đàng hoàng nhất của anh đến đón tôi. Trò chơi thâu tóm, bây giờ mới thực sự bắt đầu."
Nhìn bóng lưng thon thả nhưng mang theo khí thế dời non lấp biển của Phương Thu Đào dần khuất sau màn bụi, Hứa Tam siết c.h.ặ.t xấp tiền trong tay. Ánh mắt anh ta rực lên một ngọn lửa cuồng nhiệt. Anh ta biết, W City vốn đã yên ả quá lâu, sắp sửa đón nhận một cơn địa chấn kinh hoàng mang tên Phương Thu Đào.
Đúng tám giờ sáng, tia nắng gay gắt của mùa hè thành phố W chiếu rọi lên những bậc thềm đá cẩm thạch trắng toát của Sàn Giao Dịch Đất Đai. Vào những năm chín mươi, nơi đây được xem là chiến trường không khói s.ú.n.g của giới tinh anh tài phiệt, nơi những quyết định vung tiền có thể định đoạt sự sống c.h.ế.t của một gia tộc chỉ trong chớp mắt.
Một chiếc taxi dừng lại trước sảnh lớn. Cửa xe mở ra, Hứa Tam bước xuống trước. Hôm nay, gã lưu manh quen thuộc với những bộ đồ da bụi bặm đã lột xác hoàn toàn. Dưới sự ép buộc của Phương Thu Đào, Hứa Tam khoác lên mình một bộ âu phục cắt may phẳng phiu, mái tóc vuốt keo gọn gàng. Dù nét ngông cuồng vẫn còn vương vấn trên đôi lông mày, nhưng nhìn tổng thể, anh ta đã toát lên dáng vẻ của một trợ lý đắc lực.
Ngay sau đó, Phương Thu Đào cất bước rời khỏi xe.
Cô mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu trắng ngà kết hợp cùng quần âu cạp cao màu đen, tôn lên vóc dáng thon gọn nhưng ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. Mái tóc dài được b.úi cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ kiêu hãnh và gương mặt điểm trang nhẹ nhàng nhưng vô cùng sắc sảo. Đôi mắt đen láy của cô tĩnh lặng như một mặt hồ không đáy, nhưng sâu bên trong lại cuộn trào ngọn lửa của tham vọng và sự kiên định.
"Đại Tỷ, cô nhìn đám người kia kìa, toàn là những con cáo già trên thương trường thành phố W." Hứa Tam hạ giọng, ánh mắt lướt qua những chiếc xe hơi sang trọng đang đỗ kín bãi.
"Cáo già thì đã sao?" Phương Thu Đào nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy trào phúng. "Hôm nay, tôi đến đây để nhổ răng cáo."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hai người sải bước về phía cửa lớn. Bầu không khí đang trang nghiêm bỗng nhiên bị phá vỡ bởi một giọng nói ch.ói tai, mang theo mười phần chua ngoa và đắc ý.
"Ô kìa, xem ai đây? Vợ cũ vừa bị đuổi ra khỏi nhà không xu dính túi, thế mà cũng dám vác mặt đến cái nơi sang trọng này sao?"
Phương Thu Đào dừng bước. Không cần quay đầu lại, cô cũng biết chủ nhân của giọng nói buồn nôn kia là ai. Từ phía bãi đỗ xe VIP, Trương Xuân Chi uốn éo bước tới, trên cổ, trên tay đeo đầy những dây chuyền, vòng vàng lấp lánh như một cái giá treo trang sức di động. Đi bên cạnh bà ta là Vương Đại Bảo, gã chồng cũ vừa bị cô ép ký đơn ly hôn ngày hôm qua, trên người mặc một bộ vest hàng hiệu đắt tiền nhưng lại không che giấu được khí chất hèn mọn, ẻo lả.
"Phương Thu Đào, cô đến đây làm gì? Đi xin việc làm lao công quét dọn à?" Vương Đại Bảo hất hàm, ánh mắt nhìn cô đầy khinh miệt và hằn học. Nỗi nhục nhã tại Cục Dân Chính hôm qua vẫn còn in hằn trong tâm trí gã, hôm nay thấy cô xuất hiện ở đây, gã chỉ muốn nhân cơ hội dẫm đạp cô xuống bùn lầy.
Phương Thu Đào từ từ quay người lại. Ánh mắt cô lướt qua hai mẹ con nhà họ Vương như đang nhìn hai đống rác thải không thể tái chế.
"Anh Vương, bà Trương." Giọng nói của Phương Thu Đào lạnh lẽo, đều đều nhưng lại mang theo áp lực vô hình. "Sổ ly hôn mực còn chưa khô, hai người đã vội vàng mang mặt ra cho tôi tát tiếp sao? Tôi đến đây làm gì, liên quan gì đến loại cặn bã như các người?"
"Cô... cô ăn nói cho cẩn thận!" Trương Xuân Chi tức giận đến mức lớp phấn dày cộp trên mặt như muốn rụng xuống. "Bà đây hôm nay đến để đấu giá khu đất Bắc Sơn, mở rộng chuỗi nhà hàng của nhà họ Vương. Còn cô? Một đứa con gái mồ côi, bị nhà họ Vương chúng tôi vứt bỏ, lấy tư cách gì mà đứng ở đây? Bảo vệ đâu! Sao lại để loại người không có thư mời lảng vảng ở đây?"
Trương Xuân Chi định lớn tiếng la lối, nhưng Hứa Tam đã tiến lên một bước, vóc dáng cao lớn cùng ánh mắt sắc như d.a.o găm của anh ta lập tức khiến bà ta phải nuốt ngược chữ vào trong.
"Tư cách của tôi, lát nữa hai người cứ mở to mắt ra mà nhìn." Phương Thu Đào lười biếng phẩy tay, như đang đuổi ruồi. "Chỉ e rằng, cái gia tài rẻ rách của nhà họ Vương các người, hôm nay đem ra làm trò cười cho thiên hạ còn chưa đủ tư cách."
Nói xong, cô không thèm nhìn sắc mặt xám ngoét của Vương Đại Bảo và Trương Xuân Chi lấy một giây, xoay người sải bước thẳng vào hội trường, bỏ lại phía sau những tiếng nghiến răng ken két vì tức tối.
Hội trường đấu giá vô cùng rộng lớn, được thiết kế theo kiến trúc bán nguyệt với những hàng ghế bọc nhung đỏ sang trọng. Phương Thu Đào và Hứa Tam chọn một vị trí ở hàng ghế giữa, tầm nhìn bao quát toàn bộ sân khấu.
Ở trên tầng hai, phía sau lớp kính một chiều của phòng VIP, một bóng người đang ngồi tĩnh lặng trên chiếc ghế sô pha bọc da thật. Trình Văn Tuấn vắt chéo chân, đầu ngón tay thon dài gõ nhịp nhàng lên tay vịn. Hôm nay anh mặc một bộ vest đen được cắt may thủ công tỉ mỉ, chiếc cúc áo sơ mi cài cao đến tận cổ họng, toát lên sự cấm d.ụ.c và nguy hiểm tột độ. Đôi mắt sắc bén ẩn sau gọng kính không viền của anh đang lướt qua danh sách khách mời, rồi đột ngột dừng lại ở bóng dáng người phụ nữ mặc áo sơ mi trắng lụa vừa bước vào hội trường.
"Đó là ai?" Giọng nói trầm thấp, từ tính của Trình Văn Tuấn vang lên.