Đại Tỷ Trọng Sinh: Ly Hôn Nhanh, Bá Đạo Khai Thác Tài Nguyên

Chương 7



"Cô... cô đợi đấy! Chuyện này chưa xong đâu!" Hắn lắp bắp buông một câu đe dọa yếu ớt, rồi cùng tên đàn em còn lại xốc hai gã đang nằm la liệt dưới đất, co giò bỏ chạy thục mạng khỏi bãi phế liệu.

Khi âm thanh của đám côn đồ đã khuất hẳn, sự im lặng c.h.ế.t ch.óc bao trùm lấy nhà xưởng.

Hứa Tam ôm cánh tay bị thương, gắng gượng đứng dậy. Đôi mắt anh ta nhìn Phương Thu Đào tràn đầy sự kiêng dè và dò xét. Gã lưu manh lăn lộn ở W City bao năm, từng gặp vô số hạng người, nhưng chưa bao giờ thấy một người phụ nữ nào ra tay tàn độc, dứt khoát mà phong thái lại ưu nhã đến mức đáng sợ như vậy.

"Cô là ai? Tại sao lại giúp tôi?" Hứa Tam cất giọng khàn khàn, bàn tay vẫn nắm c.h.ặ.t chiếc cờ lê để phòng thủ.

Phương Thu Đào không vội trả lời. Cô quay lưng lại, ánh mắt nhìn bao quát toàn bộ khu đất hoang rộng lớn của Bắc Sơn. Tâm trí cô lập tức kết nối với Hệ thống Không gian.

[Hệ thống, kích hoạt Cửa hàng. Đổi Đạo cụ Tìm kiếm Khoáng sản.]

[Ting! Đã trừ 500 Điểm Sảng Khoái. Đạo cụ Tìm kiếm Khoáng sản (Bản Đô thị) đã được kích hoạt thành công. Thời gian duy trì: 10 phút.]

Ngay lập tức, tầm nhìn của Phương Thu Đào biến đổi. Cảnh vật vật lý xung quanh mờ dần, thay vào đó là một mạng lưới tia laze màu xanh thẫm quét sâu xuống lòng đất hàng trăm mét. Và rồi, một cảnh tượng rực rỡ hiện ra khiến nhịp tim của cô khẽ tăng lên một nhịp.

Dưới lớp đất đá khô cằn, ngay bên dưới bãi phế liệu tồi tàn này, là một vùng ánh sáng màu vàng kim pha lẫn sắc tím lấp lánh ch.ói lòa. Nó kéo dài như một con rồng khổng lồ đang ngủ say, trải rộng khắp toàn bộ khu vực Bắc Sơn. Trữ lượng khoáng sản đất hiếm và kim loại quý ở đây không chỉ lớn như lời đồn ở kiếp trước, mà thực tế còn khổng lồ và tinh khiết hơn gấp bội.

Đây chính là chiếc chìa khóa vàng để cô thiết lập nên đế chế tài nguyên của riêng mình!

Thu hồi ánh mắt, tầm nhìn của Phương Thu Đào trở lại bình thường. Cô quay sang nhìn Hứa Tam, lúc này đang nhíu mày khó hiểu trước sự im lặng của cô.

"Tôi không giúp anh, tôi chỉ đang dọn dẹp rác rưởi trên địa bàn tương lai của mình thôi," Phương Thu Đào nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy trào phúng. Cô bước tới, kéo một chiếc ghế sắt hoen rỉ và thản nhiên ngồi xuống, phong thái bức người tựa như một nữ hoàng đang ngự trên ngai vàng. "Hứa Tam, đúng không? Từng đỗ đại học, nhưng vì biến cố gia đình mà bỏ học, dạt ra ngoại ô làm cái nghề thu mua phế liệu mạt rệp này. Anh nghĩ cuộc đời mình sẽ chôn vùi ở bãi rác này mãi mãi sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sắc mặt Hứa Tam lập tức biến đổi. Anh ta lùi lại một bước, cơ bắp căng cứng: "Cô điều tra tôi? Cô rốt cuộc muốn gì?"

"Thứ tôi muốn, anh không tưởng tượng nổi đâu." Phương Thu Đào đan hai tay vào nhau, ánh mắt sắc như d.a.o găm xoáy sâu vào tâm can Hứa Tam. "Anh có chút bản lĩnh, có sự nhạy bén của dân giang hồ, nhưng lại thiếu một cái đầu lạnh và một nguồn vốn đủ mạnh để bứt phá. Anh cứ định quanh quẩn ở đây, ngày ngày bị đám tép riu đến thu tiền bảo kê, sống kiếp ch.ó hoang đến hết đời à?"

Những lời nói của Phương Thu Đào như từng nhát b.úa nện thẳng vào lòng tự tôn bị kìm nén bấy lâu của Hứa Tam. Đôi mắt anh ta đỏ vằn lên. Phải, anh ta hận sự nghèo khó, hận cái thế giới cá lớn nuốt cá bé này, nhưng anh ta không có cơ hội để ngóc đầu lên.

Nhìn thấy sự giằng xé trong mắt đối phương, Phương Thu Đào biết mình đã đ.á.n.h trúng t.ử huyệt. Cô hạ giọng, từng chữ thốt ra mang theo sức nặng ngàn cân: "Làm việc cho tôi. Bãi phế liệu này chỉ là đồ bỏ đi. Thứ tôi nhắm tới là thâu tóm toàn bộ mảnh đất Bắc Sơn này. Tôi cần một người am hiểu địa bàn, quản lý thế giới ngầm và sẵn sàng làm những việc bẩn thỉu khi cần thiết. Đổi lại, tôi sẽ cho anh tiền bạc, quyền lực, và một vị trí khiến những kẻ hôm nay dám giẫm đạp anh phải quỳ xuống l.i.ế.m gót giày cho anh."

Hứa Tam sững sờ. Toàn bộ Bắc Sơn? Mảnh đất hoang vu khỉ ho cò gáy này thì có giá trị gì? Nhưng khi nhìn vào đôi mắt kiên định, sáng rực tham vọng của người phụ nữ trước mặt, anh ta lại cảm thấy một cỗ nhiệt huyết xa lạ sôi sục trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Sự bá đạo của cô không phải là sự bốc đồng ngu ngốc, mà là sự tự tin tuyệt đối của kẻ đã nắm chắc phần thắng trong tay.

Một người phụ nữ có thể tay không hạ gục năm gã giang hồ chỉ trong chớp mắt, lại mang theo dã tâm nuốt chửng cả một khu vực. Đi theo cô ta, có lẽ là canh bạc lớn nhất cuộc đời anh ta.

Sự im lặng kéo dài vài chục giây. Cuối cùng, Hứa Tam buông tiếng thở dài. Anh ta vứt chiếc cờ lê xuống đất, đứng thẳng người lại. Dù quần áo lấm lem bùn đất và khóe miệng còn rỉ m.á.u, thái độ của anh ta lại vô cùng trang trọng.

Hứa Tam hơi cúi đầu, giọng nói khàn khàn nhưng kiên định vang lên: "Tôi tuy ít học, nhưng biết đạo lý giang hồ. Kẻ mạnh làm vua. Nếu cô thực sự có thể mang lại cho tôi những gì cô nói, cái mạng của Hứa Tam này từ nay giao cho cô. Đại Tỷ!"

Hai chữ "Đại Tỷ" thốt ra vô cùng dứt khoát, đ.á.n.h dấu sự ra đời của một liên minh sẽ làm chấn động cả thành phố W sau này.

Phương Thu Đào khẽ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và thỏa mãn. Thu phục được Hứa Tam, cô đã có trong tay thanh gươm sắc bén đầu tiên để c.h.ặ.t đứt những chướng ngại vật ở thế giới ngầm.

Cô đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi tưởng tượng trên vai áo.

"Rất tốt. Anh sẽ không bao giờ phải hối hận vì quyết định ngày hôm nay." Phương Thu Đào lấy từ trong túi xách ra một xấp tiền mặt dày cộp – số tiền ít ỏi cô lấy lại được từ sổ tiết kiệm trước khi rời nhà họ Vương, ném lên chiếc bàn sắt trước mặt Hứa Tam. "Cầm lấy số tiền này, đi lo liệu vết thương cho t.ử tế, sau đó thu xếp dọn dẹp sạch sẽ bãi phế liệu này. Những máy móc cũ nát nào còn dùng được thì đem đi bảo dưỡng. Chuẩn bị tinh thần đi, sắp tới chúng ta sẽ có rất nhiều việc phải làm."