Bước vào tẩm điện, Sở Diên thấy Chu Hạo hôn mê man dại trên giường. Y khẽ đưa tay áp lên vầng trán nóng hổi, nhíu mày lo lắng: "Bị như vậy mấy ngày rồi?"
Lưu Phúc cúi đầu bẩm: "Đã hai ngày rồi ạ... Phủ y ngày đêm túc trực sắc t.h.u.ố.c bồi bổ, nhưng bệnh tình vẫn chưa bề thuyên giảm... Bọn họ chẩn đoán do hỏa khí bốc lên công tâm..."
Sở Diên hỏi: "Chẳng lẽ bị Thánh thượng quở trách?"
Lưu Phúc ấp úng: "Thiên tuế chưa từng tiến cung... Ngài chỉ đi đến nha môn huyện một chuyến... Sau đó..."
Sở Diên lấy làm kỳ lạ: "Thiên tuế vướng vào vòng lao lý sao?"
Lưu Phúc lắp bắp: "Lúc nha sai đến truyền lệnh... nói là..."
Sở Diên nhíu mày: "Nói cái gì?"
Lưu Phúc ậm ừ đáp: "Nói là nam sủng của thiên tuế gây rối đ.á.n.h người bên ngoài..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sở Diên càng thêm thắc mắc: "Đâu ra nam sủng?"
Lưu Phúc vội thanh minh: "Mấy hôm trước, thiên tuế có chuộc một tiểu quan họ Tần. Ngặt nỗi tên Tần tiểu quan này tuyệt nhiên chưa từng bước chân ra khỏi phủ, lấy đâu ra chuyện đ.á.n.h người bên ngoài?"
Nghe xong sự tình, trong lòng Sở Diên cũng dấy lên nghi hoặc, không kìm được suy diễn lung tung. Nhưng thâm tâm y vẫn tin tưởng vào nhân phẩm của Chu Hạo, bèn dặn dò: "Đêm nay ta sẽ lưu lại chăm sóc thiên tuế."
Lưu Phúc nào dám cãi lệnh, bèn cho hạ nhân lui ra, chỉ để lại một nha đầu thô sử đứng chờ bên ngoài cửa. Chạng vạng, phủ y dâng lên bát t.h.u.ố.c nóng. Dù dỗ dành thế nào Chu Hạo cũng c.ắ.n c.h.ặ.t răng không chịu nuốt. Sở Diên đành phẩy tay cho lui tất cả. Khi tẩm điện chỉ còn lại hai người, Sở Diên đăm đăm nhìn người đang nằm mệt mỏi trên giường. Nhịp thở của y bất chợt trở nên dồn dập. Y liếc nhìn bát t.h.u.ố.c, đứng lên đi loanh quanh, rồi lại quay về bên mép giường, chần chừ do dự. Cứ như vậy vài lần, y mới hít một hơi thật sâu, ngồi ngay ngắn lại, cẩn trọng bưng bát t.h.u.ố.c lên. Giờ phút này, chính bản thân Sở Diên cũng không nhận ra đôi tay mình đang run rẩy kịch liệt. Sở Diên ngậm một ngụm t.h.u.ố.c, từ từ khom người cúi xuống sát mặt Chu Hạo. Khoảng cách gần đến mức y có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở mong manh của đối phương... Và rồi... hai cánh môi chạm nhau.
Sở Diên cẩn thận mớm từng ngụm t.h.u.ố.c cho Chu Hạo. Cứ lặp đi lặp lại như vậy vài lần, bát t.h.u.ố.c cạn sạch. Khi ánh mắt Sở Diên một lần nữa lướt qua bát t.h.u.ố.c trống trơn, y khẽ nhíu mày tiếc nuối. Thấy trên bàn vẫn còn bình nước ấm, Sở Diên lại mớm từng ngụm nước cho Chu Hạo. Thực chất Sở Diên chỉ lấy cớ mớm nước để thỏa mãn nỗi khát khao đè nén bấy lâu nay. Hành động này đâu còn là mớm nước đơn thuần, càng về sau cơ hồ y chỉ đang say đắm hôn môi đối phương. Sở Diên tuy là lần đầu nếm trải tư vị thân mật, nhưng hành động không hề chút trúc trắc vụng về, nụ hôn sâu thẳm say mê đến mức quên cả đất trời. Vừa hôn, y vừa vươn tay vuốt ve đôi tay gầy gò của người thương, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau không rời.
Sáng sớm hôm sau, Chu Hạo lờ mờ tỉnh giấc. Vừa hé mắt, đập vào mắt hắn là khuôn mặt phóng to của Sở Diên ngay sát sạt. Chu Hạo toan cựa mình thì Sở Diên đã tinh ranh đè nhẹ gáy hắn xuống, áp trán mình lên trán hắn thăm dò nhiệt độ, dịu giọng nói: "Khá hơn rồi đấy." Chuỗi hành động thân mật chớp nhoáng khiến Chu Hạo ngơ ngác không kịp phản ứng. Hắn thều thào: "Ngươi..." nhưng cổ họng bỏng rát không thể phát ra tiếng. Chu Hạo chợt cảm thấy môi mình tê buốt, bèn đưa tay sờ thử. Sở Diên đứng bên cạnh lén quan sát, điềm nhiên đáp: "Nguyên đệ sốt đến mê man. Hôm qua vốn dĩ ta định mời đệ qua phủ trò chuyện, ai ngờ bệnh tình lại trở nặng đến thế... Ta thực không yên tâm, nên nán lại chăm sóc."
Chu Hạo vẫn đờ đẫn chưa hiểu chuyện gì, Sở Diên nhẹ nhàng tiếp lời: "Nghe đồn Nguyên đệ dạo này gặp chuyện phiền lòng..." Sở Diên không nhắc thì thôi, vừa nghe đến ba chữ "chuyện phiền lòng", Chu Hạo tủi thân không kìm được mà bật khóc nức nở. Sở Diên xót xa vội vàng lấy khăn tay cẩn thận lau đi những giọt lệ tuôn trào. Lát sau, Chu Hạo lại vì mệt mỏi mà chìm vào giấc ngủ. Nhân lúc Chu Hạo say giấc, Sở Diên vội vã quay về phủ lấy thêm y phục thay đổi. Thu xếp ổn thỏa xong xuôi, y lập tức trở lại vương phủ, dặn dò Lưu Phúc sẽ tá túc tại viện lạc cũ thêm vài hôm. Lưu Phúc tự nhiên răm rắp nghe lời. Sự thực Sở Diên làm gì ở tại viện cũ, y đường hoàng túc trực ngay trong tẩm điện của Chu Hạo. Đêm xuống, Chu Hạo lại lên cơn sốt nhẹ. Gọi uống t.h.u.ố.c mãi không thấy phản ứng, Sở Diên lại thi triển tuyệt chiêu mớm t.h.u.ố.c như đêm trước, mượn cớ đó mà thỏa mãn nỗi tương tư khó dằn nén trong lòng.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Chu Hạo triền miên ốm yếu nhiều ngày ròng rã, mãi đến khi cắt cơn sốt mới có thể ăn uống chút đỉnh. Sở Diên thấy Chu Hạo bệnh tình đã dần thuyên giảm, bèn cáo từ không muốn nán lại quấy rầy. Trước khi đi, y ân cần dặn dò: "Gia phụ và mẫu thân hay tin thiên tuế trước nay hết lòng cưu mang ta, nay muốn thiết yến thỉnh thiên tuế giá lâm tệ xá một phen, gọi là đền đáp chút ân tình. Chờ Nguyên đệ bình phục, hy vọng đệ nể mặt bớt chút thời gian ghé qua hàn xá ngồi chơi."