Sở Diên bất lực thở dài: "Ta không đuổi đệ. Nhưng vấn đề là đệ có thể đi cùng ta đến tận đâu chứ?... Đệ đừng nói là... định theo ta về tận Bồi Châu nhé?"
Chu Hạo hất hàm kiêu ngạo với vẻ mặt "giờ ngài mới biết à", chắc nịch đáp: "Chính xác..."
Gương mặt Sở Diên tức thì biến ảo đủ mọi sắc thái hỉ nộ ái ố như hát tuồng. Chu Hạo đắc chí hỏi: "Sao nào, ngài không hoan nghênh ta đi cùng sao?"
Sở Diên mừng rỡ rối rít: "Sao có chuyện đó. Được Nguyên đệ đồng hành tới Bồi Châu là phúc phận ta cầu còn không được. Chỉ e đệ tự ý bỏ trốn sẽ chọc giận bệ hạ..."
Chu Hạo gạt phắt: "Lo bò trắng răng." Dứt lời, hắn hiên ngang leo tót lên xe ngựa. Tên tiểu đồng thấy tình huống chỉ là hiểu lầm thì thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn quay lại cầm cương điều khiển xe. Lưu Bưu trèo lên ghế lái tán gẫu cùng hắn cho có bạn có bè. Chu Hạo và Sở Diên an tọa thoải mái bên trong khoang xe. Tiết trời lúc này đã chuyển lạnh, may thay đoàn người xuôi về phương Nam tới vùng vĩ độ thấp nên khí hậu cũng ấm áp dần lên.
Tính đến thời điểm này, Sở Diên đã bước sang tuổi 26, còn Chu Hạo cũng đã 23 tuổi. Ngẫm lại Thác Nhĩ Khắc Khắc năm nay đã 27 tuổi, Tần Dục cũng ngấp nghé tuổi 19. Kỳ lạ thay, ngần ấy năm trôi qua mà dung mạo Chu Hạo tuyệt nhiên không vương nét phong sương, thanh xuân phơi phới y hệt như lúc Thạch Nguyên mới qua đời, giữ mãi diện mạo của thiếu niên mười tám mười chín tuổi. Tính ra Chu Hạo đã xuyên không đến dị giới này ngót nghét 5 năm trời.
Cỗ xe ngựa lăn bánh nhắm thẳng hướng Nam. Suốt chặng đường, Sở Diên thường xuyên len lén nhìn trộm Chu Hạo, khóe môi bất giác cong lên nụ cười. Bị nhìn chằm chằm đến mức đỏ mặt tía tai, Chu Hạo cáu bẳn: "Sở huynh, chẳng lẽ mặt ta còn mĩ miều hơn cả phong cảnh bên ngoài sao? Ngài cứ nhìn chằm chằm ta làm gì..."
Sở Diên mỉm cười buông lời đường mật: "Gió thu mười dặm hoa giao lộ, cuốn thượng màn trúc tổng không bằng."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
......
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau khi rời khỏi Quá Châu, đoàn người tiến vào địa phận Xương Châu. Dọc đường, cứ mỗi lần ngang qua những thửa ruộng, Sở Diên lại ra lệnh dừng xe để tìm hiểu cặn kẽ về thuế má và năng suất thu hoạch của bá tánh. Y lấy mấy chiếc túi vải vốn dùng để đựng thảo d.ư.ợ.c khi xưa xúc đầy đất, cẩn thận viết tên địa danh dán lên rồi bỏ vào túi. Đêm đến, dù là tá túc ở dịch trạm hay khách điếm, Sở Diên đều miệt mài chong đèn ghi chép. Chu Hạo tò mò ngó xem thì phát hiện y đang cặm cụi ghi lại chi tiết về chất đất và năng suất mùa màng thu thập được trong ngày. Những chiếc túi đất ngày một chất đống trên xe, Chu Hạo nhẩm tính tới khi đến Bồi Châu, số túi này ít nhất cũng ngót nghét bốn, năm mươi cái. Đôi khi điều kiện dịch trạm quá đỗi tồi tàn, hai nam nhân đành ngậm ngùi chen chúc trên một chiếc giường chật hẹp. Sáng hôm sau tỉnh giấc, Chu Hạo đỏ mặt tía tai khi phát hiện mình đang nằm gọn lỏn trong vòng tay của Sở Diên. Ấy thế mà y vẫn tỉnh bơ tỏ vẻ như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Sau một tháng ròng rã bôn ba, bốn người rốt cuộc cũng đặt chân tới huyện Cát, Bồi Châu. Hỏi thăm bá tánh đường tới nha môn để trình diện, đập vào mắt họ là cảnh tượng huyện nha bị bủa vây ba vòng trong ba vòng ngoài. Chu Hạo và Sở Diên cố gắng chen lấn vào trong, chứng kiến trên công đường có khoảng dăm ba người đang quỳ rạp. Vị Huyện lệnh sở tại thân hình béo tốt ục ịch, mặt mũi bóng nhẫy dầu mỡ, đôi mắt hí ti hí. Lão vỗ mạnh kinh đường mộc gầm lên: "Lũ điêu dân to gan! Đích thị là hai tên Vương, Lý các ngươi bất hòa, xúi bẩy hai con trâu húc nhau. Nay trâu đã c.h.ế.t, các ngươi còn vác mặt đến công đường này đòi phân xử cái nỗi gì?"
Đám người bên dưới vội vã rập đầu kêu oan: "Đại lão gia anh minh! Bọn thảo dân oan uổng quá. Rõ ràng là hai con trâu tự húc nhau. Khi bọn thảo dân phát hiện thì bụng con trâu kia đã bị thủng một lỗ to... Xin đại lão gia soi xét!"
Chu Hạo thấy sự việc lạ kỳ, bèn quay sang hỏi han hương thân đứng cạnh: "Vị huynh đài này, chuyện là thế nào vậy?"
Người nọ chép miệng: "Huyện lệnh đại lão gia đang xử án đấy. Trâu của Vương Nhị và Lý đại gia thừa lúc không ai để ý húc nhau chí ch.óe. Hậu quả là con trâu của Vương Nhị gia vong mạng, trâu của Lý đại gia thì chột một mắt. Hai nhà xách nhau lên nha môn báo quan, ngài ấy đang xử kiện đấy..."
Trên sảnh đường, viên Huyện lệnh quát nạt: "Trâu c.h.ế.t thì mang về chôn. Còn Lý Đại, tuy trâu nhà ngươi bị chột mắt nhưng lại làm c.h.ế.t trâu nhà Vương Nhị. Mau dắt con trâu đó lên đây, bản quan sẽ đ.á.n.h nó mười đại bản, xem nó lần sau còn dám manh động tư đấu nữa không..."
Nghe đến đây, Chu Hạo phì cười bưng miệng giấu vẻ chế nhạo. Hắn thầm cảm thán trong lòng: "Tên Huyện lệnh này lại đi dạy dỗ súc sinh cơ đấy..." Hắn quay sang rỉ tai Sở Diên: "Cách xử án nực cười thế này đúng là trò hề thiên hạ. Đổi lại là Sở huynh, ngài sẽ phán quyết vụ này ra sao?"