[Đam Mỹ] Song Nguyệt Dị Thế

Chương 171



 

Sở Diên nhún nhường: “Chỉ mong Trương đại nhân nể tình, ra mặt nói giúp vài lời với các vị phú hộ, khuyên họ tiếp tục nhượng lại công điền cho nông dân...”

 

Huyện lệnh nhếch mép: “Chuyện riêng tư mua bán của người ta, bản quan lấy tư cách gì can thiệp? Làm sao ép uổng họ được?”

 

Nhận thấy mọi lời khẩn khoản đều như nước đổ lá khoai, Sở Diên c.ắ.n răng, khuỵu gối quỳ xuống nền nhà lạnh lẽo: “Cúi xin Trương đại nhân mở lòng từ bi cứu giúp bá tánh, Sở mỗ xin ngàn lần đội ơn...”

 

Huyện lệnh bật cười đắc chí: “Ái chà chà! Sở đại nhân ngài làm cái trò gì thế này, mau đứng lên đi, đứng lên đi... Thôi được rồi, nể tình ngài, ta sẽ triệu tập bọn họ đến đây, ngài cứ tự mình thương lượng với họ nhé...”

 

Chu Hạo từ sớm đã âm thầm theo dõi Sở Diên. Chứng kiến toàn bộ cảnh tượng nhục nhã ấy từ ngoài cửa sổ, hắn tức giận đến mức c.ắ.n nát môi, hai hàm răng nghiến vào nhau trèo trẹo.

 

Một lúc sau, Trương Phượng cho gọi đám địa chủ đến. Sở Diên đành hạ mình khẩn khoản chắp tay van xin từng người một mong họ tiếp tục cho thuê đất. Huyện lệnh đứng một bên, khuôn mặt ánh lên sự đắc ý mãn nguyện. Bọn chúng đã thành công chà đạp uy nghiêm của một vị Huyện úy xuống bùn đen nhơ nhuốc. Thử hỏi, một vị quan Huyện úy phải quỵ lụy cầu xin đám cường hào, thì sau này còn mặt mũi nào mà cai quản bọn chúng nữa?

 

Bước ra khỏi cổng nha môn, Sở Diên bước đi tập tễnh, dáng vẻ cô độc và kiệt quệ. Chu Hạo vội chạy theo, xót xa gào lên: “Sở huynh! Sao huynh lại phải hạ mình quỳ gối trước mặt bọn khốn đó? Sao phải van xin chúng chứ!”

 

Sở Diên duy trì nét mặt vô hồn, câm lặng suốt một quãng đường dài. Cuối cùng, y khó nhọc cất lời: “Thời hạn ba ngày sắp cạn. Nếu ta không xoay xở ổn thỏa chuyện này, chắc chắn sẽ bị luận tội phế truất...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chu Hạo bất mãn lắc đầu: “Nhưng làm thế thì danh dự của huynh để đâu? Uy quyền của một vị Huyện úy còn đâu nữa?”

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Sở Diên điềm nhiên đáp: “Giữ được rừng xanh sợ gì không có củi đốt. Miễn sao không để bọn chúng đắc ý là được...” Lời nói tuy rắn rỏi, nhưng Chu Hạo tinh ý nhận ra khóe mắt y đang hoe đỏ ầng ậc nước.

 

Về đến Huyện úy phủ, Chu Hạo hầm hầm bước vào buồng Hộ tào. Bắt gặp Lưu Bưu đang canh chừng tên Hộ công tào Lý Nhiên bị trói nghiến vào cột nhà. Cơn giận kìm nén nãy giờ bùng nổ, Chu Hạo trút toàn bộ nỗi uất hận thay cho Sở Diên lên đầu Lý Nhiên. Sau một trận no đòn tơi bời hoa lá, Lý Nhiên đau đớn gào khóc xin tha mạng. Chu Hạo ném cho hắn giấy b.út, ép hắn phải khai báo rành rọt tội trạng lập sổ sách "âm dương" lừa trên dối dưới. Lý Nhiên hết đường chối cãi, đành ngoan ngoãn ghi chép, ký tên và điểm chỉ nhận tội. Hoàn thành xong xuôi, Chu Hạo lại trói gô hắn vào cột, nhét giẻ tịt mồm, khóa trái cửa phòng. Hắn tiếp tục dẫn Lưu Bưu đi lùng sục Binh pháp tào Lý Giáp. Tên này đang say sưa sát phạt tại sòng bạc. Chu Hạo ra hiệu cho Lưu Bưu tiếp cận hắn. Món c.ờ b.ạ.c bịp bợm vốn là ngón nghề sở trường của Lưu Bưu. Lý Giáp thấy thuộc hạ của Huyện úy cũng mò đến sòng bài sát phạt thì càng thêm đắc ý tự mãn. Tài đổ bác của Lưu Bưu thừa sức vặt trụi túi Lý Giáp, khiến hắn thua liểng xiểng mà vẫn cay cú không thể dứt ra nổi.

 

Màn đêm dần buông, Trương Huyện lệnh tiếp tục mở đại tiệc tại Túy Hoa Lâu. Gã cùng Huyện thừa, Chủ bộ và hơn hai mươi tên địa chủ m.á.u mặt chìm đắm trong t.ửu sắc, ăn mừng chiến thắng hạ nhục được Sở Diên. Trương Phượng phái người đi mời Hộ công tào Lý Nhiên và Binh pháp tào Lý Giáp đến chung vui, còn cả đám thì bắt đầu cụng ly thưởng nhạc hát xướng ồn ào. Nào ai ngờ, có hai cỗ xe ngựa bí ẩn đã lặng lẽ tiến vào ranh giới huyện Cát...

 

Hai cỗ xe ngựa lao v.út trong đêm, đỗ xịch trước cổng Huyện lệnh nha môn. Một người vội vã nhảy xuống đ.á.n.h trống kêu oan ầm ĩ. Tên gác cổng bị đ.á.n.h thức, thò đầu ra càu nhàu c.h.ử.i rủa: “Tên khốn kiếp nào to gan dám phá giấc ngủ của ông mày giữa đêm hôm khuya khoắt thế này...” Lời c.h.ử.i rủa vừa buông khỏi miệng, tên gác cổng đã ăn ngay một cú đ.ấ.m như trời giáng ngã lăn quay. Đám người hùng hổ xông vào nha môn. Đường Vân dõng dạc hỏi: “Huyện lệnh của các ngươi đang giấu mặt ở xó nào?”

 

Tên gác cổng ôm mặt, lấm lét nhìn lên, kinh hãi nhận ra vị quan lớn thị sát ngày hôm qua. Hắn sợ đến mức tè ra quần, quỳ sụp xuống đất lắp bắp: “Bẩm... bẩm đại nhân... tiểu nhân đi gọi ngài ấy ngay...”

 

Kẻ vừa giáng cú đ.ấ.m lập tức rút thanh kiếm sáng loáng kề sát cổ tên gác cổng, ngăn cản mọi hành động. Tên gác cổng hồn xiêu phách lạc. Đường Vân kiểm soát tình hình, nội bất xuất ngoại bất nhập để tránh bị tuồn tin báo động. Khi tra hỏi biết được bọn Huyện lệnh cùng đám địa chủ đang mở tiệc ăn chơi thác loạn tại Túy Hoa Lâu, ngài lập tức hạ lệnh trói gô toàn bộ nha dịch, cắt cử người canh gác cẩn mật, đồng thời sai thuộc hạ khẩn cấp mời Sở Huyện úy đến hội họp. Lúc này, Sở Diên đang ngồi bó gối trong thư phòng, lòng mang đầy ưu tư. Nghe tin báo Thứ sử mời đến Huyện lệnh nha môn, y tức tốc thay quan phục, chẳng kịp gọi xe ngựa mà nhảy phắt lên lưng ngựa lao v.út đi. Vừa bước qua bậc cửa nha môn, thấy đám nha dịch bị trói nằm la liệt, y kinh ngạc tiến lên quỳ bái Đường Vân. Đường Vân vội vàng đích thân bước tới đỡ y dậy, ân cần nói: “Sở Huyện úy, ngài đã chịu nhiều oan khuất rồi. Chuyện ở đây ta đã nghe phong thanh và tận mắt chứng kiến mọi bề. Bây giờ, ngài hãy dẫn theo binh lính cùng ta tiến thẳng đến Túy Hoa Lâu.”