Lúc này, Thái hậu trong cung nghe tin bảo bối Thạch Nguyên của mình đang lưu lạc chốn nhân gian, liền trách cứ Hoàng đế không bảo bọc em trai. Minh Quang hoàng đế thở dài giải thích: “Mẫu hậu à, nuông chiều sinh hư. Trẫm nhận thấy Ngũ đệ mấy năm nay đã thay tâm đổi tính trưởng thành lên rất nhiều. Hiện tại, đệ ấy đang theo học hỏi đạo lý làm người, làm quan từ những bậc hiền tài đức độ. Tương lai biết đâu có thể trở thành rường cột phụ tá cho nhi thần. Mẫu hậu cũng biết câu 'anh em như thể tay chân, ra trận phải có tình phụ t.ử', Ngũ đệ dù sao cũng là m.á.u mủ ruột rà, chắc chắn đáng tin cậy hơn bọn phiên vương ở Nam Lăng và Dương Cốc Quan. Thời điểm này chính là lúc cần trọng dụng người tài...” Thái hậu thấu hiểu nỗi khổ tâm của Hoàng đế nhi t.ử, đành ngậm ngùi nén tiếng thở dài.
Đường Vân lập án tấu trình tội trạng của sáu tên quan lại tham nhũng cùng mười ba gã địa chủ thông đồng. Đám sâu mọt này bị gông cùm giải thẳng lên phủ Châu chờ ngày định tội.
Trước lúc chia tay, Chu Hạo cố tình tạo cơ hội để Sở Diên đàm đạo riêng với Đường đại nhân. Hắn thừa biết tương lai Đường Vân sẽ còn thăng tiến vượt bậc. Dĩ nhiên Sở Diên không biết việc Chu Hạo có khả năng nhìn thấu chân mệnh t.ử vi, bèn dò xét hắn bằng ánh mắt tò mò. Sau đó y mới tiến đến cung kính cáo biệt Đường Vân. Đường Vân vỗ vai Sở Diên tán thưởng: “Sở đại nhân thanh liêm chính trực, một lòng vì nước vì dân, quả là một bậc hiền lương hiếm có...” Nói đoạn, ngài liếc nhìn bóng dáng Tuy Thân vương đang khuất xa, mỉm cười đầy ẩn ý: “Sở đại nhân ngài cũng là một người mang đầy phúc khí đấy...” Sau đó, đoàn người lưu luyến nói lời từ biệt.
Trên đường quay về Huyện úy phủ, hai người ngồi đối diện nhau trong khoang xe ngựa. Bất chợt, Sở Diên rụt rè vươn tay nắm lấy tay Chu Hạo, ngập ngừng: “Nguyên đệ, ta thực sự vô cùng cảm tạ đệ...”
Chu Hạo giật thót mình, định giật tay lại nhưng bị đối phương siết c.h.ặ.t, đành lảng sang chuyện khác: “Cái gì... Ơ hay, thì tên Hộ công tào đó ta vốn dĩ đã ngứa mắt từ lâu, còn gã Binh pháp tào kia bản chất chỉ là một tên lưu manh cường bạo...”
Sở Diên kiên định nhìn thẳng vào mắt Chu Hạo: “Nguyên đệ, ta phải làm sao đây? Ta e rằng mình không thể rời xa đệ được nữa rồi...”
Chu Hạo lúng túng giật phắt tay lại, ôm má chống chế: “Ui da, sao tự nhiên răng ta lại đau thế này...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
…
Kể từ sau sóng gió ấy, bá tánh huyện Cát cuối cùng cũng được thụ hưởng chính sách thuê công điền giá rẻ của triều đình Đại Tề. Song song với đó, Sở Diên hô hào nông dân đẩy mạnh khai hoang, đào mương dẫn nước tưới tiêu. Y cất công lặn lội tới huyện Khê Vân (vùng giáp ranh Bồi Châu) mua hẳn hai mươi xe đất thịt màu mỡ để rải đều lên những cánh đồng khô cằn của huyện Cát. Tuy lượng phù sa ấy chẳng thấm tháp vào đâu, nhưng nó chất chứa tấm lòng của một vị quan phụ mẫu sẵn sàng hy sinh tất cả vì con dân của mình...
Một ngày nọ, Chu Hạo gọi Lưu Bưu đến, đề nghị y từ nay hãy đi theo phò tá Sở đại nhân. Lưu Bưu ngớ người, tưởng rằng thiên tuế định đuổi mình đi. Chu Hạo ân cần giải thích: “Đi theo ta thì cuộc đời ngươi khó mà phất lên được. Sự nghiệp của Sở đại nhân mới chỉ ở bước khởi đầu. Nếu ngươi trung thành phò tá y từ giờ, mai này khi y công thành danh toại vinh hiển, tương lai của ngươi cũng sẽ rạng rỡ bội phần. Mẫu thân của ngươi ta vẫn sẽ chăm sóc chu đáo trong vương phủ, trăm năm sau cũng sẽ được an táng trang trọng...” Lưu Bưu nghe xong cảm động rơi nước mắt khấu đầu tạ ơn. Kể từ lúc đó, vầng hào quang sau lưng Lưu Bưu bắt đầu tỏa sáng rực rỡ, báo hiệu vận mệnh tươi sáng của y đã chính thức bắt đầu. Ít lâu sau, Chu Hạo triệu gọi cả Bạch Khởi đến Bồi Châu để phụ tá cho Sở Diên. Ban ngày, tất cả mọi người cùng xắn tay áo ra đồng cuốc đất khai hoang. Sở Diên tuy bước chân tập tễnh nhưng vẫn đi đầu trong việc đào mương cuốc đất. Chu Hạo xưa nay sống trong nhung lụa chưa từng quen với những công việc nặng nhọc này, nên đêm nào về đến phòng cũng đau lưng nhức mỏi, nằm ườn rên rỉ trên giường. Sở Diên lén đun nước sôi ấm rồi sang gọi Chu Hạo tắm gội. Chu Hạo đang bứt rứt vì mùi mồ hôi, nhưng lại ngại sai bảo đám Bạch Khởi vì ai nấy đều đã mệt phờ. Vừa nghe có nước nóng, hắn mừng rỡ vùng dậy như lò xo đi tắm. Hóa ra, chính tay Sở Diên đã cất công đun nước phục vụ Chu Hạo.
Chu Hạo tròn mắt hỏi: “Còn huynh thì sao?”
Sở Diên thản nhiên đáp: “Bọn ta đều tắm bằng nước lạnh cả rồi.”
Chu Hạo kinh ngạc: “Hả?” Hắn thầm cảm thán trong lòng: Quái lạ, chẳng lẽ người ở thế giới này ai nấy đều mang mình đồng da sắt không biết lạnh là gì sao? Tắm xong, Chu Hạo đuổi Sở Diên ra ngoài để thay đồ. Sở Diên ngoan ngoãn vâng lời bước ra. Một lát sau, y lại thò đầu vào ngỏ ý muốn kỳ cọ lưng cho Chu Hạo. Chu Hạo cuống quýt từ chối, nhưng Sở Diên một mực khăng khăng không chịu lùi bước. Chu Hạo hoảng loạn trượt người chìm sâu xuống bồn tắm để che đậy cơ thể. Sở Diên ung dung bước đến cạnh bồn tắm, mỉm cười trêu chọc: “Nguyên đệ trốn gì thế?”
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.