[Đam Mỹ] Song Nguyệt Dị Thế

Chương 174



 

Chu Hạo lắp bắp: “Nam... nam nam thụ thụ bất thân, huynh mau ra ngoài đi.”

 

Sở Diên dịu giọng: “Nguyên đệ đã dốc sức giúp ta nhiều chuyện như vậy, ta chẳng có gì để đền đáp, chỉ mong được đích thân kỳ lưng hầu hạ thiên tuế để vơi bớt nỗi nhọc nhằn...”

 

Chu Hạo cứng đầu ngâm mình dưới nước không chịu ngoi lên. Sở Diên bạo dạn luồn tay vào bồn tắm. Bị động chạm bất ngờ, Chu Hạo giật b.ắ.n mình đứng bật dậy, lộ ra cơ thể trần trụi. Nhận ra mình đã hớ hênh, hắn vội vàng ngồi sụp xuống. Sở Diên buông một câu tán tỉnh: “Hóa ra cơ thể Nguyên đệ lại trắng trẻo ngọc ngà đến thế...”

 

Khuôn mặt Chu Hạo tức thì đỏ lựng như tôm luộc. Lúc này, Sở Diên thực sự bắt đầu tận tụy kỳ cọ tấm lưng trần cho hắn. Chu Hạo căng cứng người, chẳng dám mảy may nhúc nhích. Ban đầu, bàn tay Sở Diên còn di chuyển đầy khuôn phép, nhưng dần dà, những ngón tay ấy bắt đầu vuốt ve đầy mờ ám. Chu Hạo toan nghiêng người né tránh, nhưng Sở Diên bất thình lình vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy bờ vai hắn. Bị dồn vào thế bí, Chu Hạo đành tựa lưng vào thành bồn tắm, còn Sở Diên khom người phía sau, kề sát khuôn mặt vào vành tai hắn. Chu Hạo bất động, khẽ cất tiếng gọi đầy cảnh giác: “Sở huynh!”

 

Sở Diên "ừ" một tiếng nhẹ bẫng, thì thầm: “Nguyên đệ, có thể gọi thẳng tên ta được không?”

 

Chu Hạo lúc này không dám thở mạnh, bối rối buột miệng: “Sở... Sở Diên.”

 

Dường như vô cùng mãn nguyện với cách xưng hô này, Sở Diên không giữ nổi sự kiềm chế. Đôi môi y bắt đầu lướt nhẹ qua vành tai mẫn cảm, rồi trượt dài xuống hõm cổ Chu Hạo. Hơi thở Sở Diên dần trở nên dồn dập, gấp gáp: “Nguyên đệ... đã bốn năm rồi... Chúng ta kề cận bên nhau ròng rã bốn năm trời... Đệ định trốn tránh ta đến bao giờ nữa?” Vừa nói, đôi tay Sở Diên vừa mơn trớn, luồn sâu xuống mặt nước để vuốt ve thân thể đối phương. Cảm thấy tình hình không ổn, Chu Hạo hoảng hốt muốn vùng vẫy thoát thân, nhưng vòng tay Sở Diên càng siết c.h.ặ.t lại như gọng kìm. Chu Hạo cuống cuồng gắt lên: “Buông ra! Sở Diên, huynh thật là tên vô lại...”

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Thấy Chu Hạo chống cự quá quyết liệt, Sở Diên đành nới lỏng tay. Gương mặt y tức khắc hiện lên vẻ tổn thương tột độ, như một oán phụ bị ruồng bỏ, y gắt gỏng: “Tại sao đệ vẫn cứ một mực cự tuyệt ta? Phải chăng đệ vẫn còn vương vấn tên Sắc Mục kia?!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chu Hạo sừng sộ đáp trả: “Huynh đang nói xằng bậy gì thế?! Rõ ràng là do huynh làm càn... nay lại còn đổi trắng thay đen oán trách ngược lại ta...” Trong cơn thịnh nộ, Chu Hạo vùng đứng phắt dậy bước ra khỏi bồn tắm, mặc kệ những giọt nước đọng vương vãi trên cơ thể, chân trần dậm bình bịch về phía chiếc sạp vắt y phục. Vừa vớ lấy chiếc áo trung y toan mặc vào, Sở Diên đã lao đến ôm chầm lấy hắn từ phía sau, giọng nghẹn ngào van vỉ: “Nguyên đệ! Đừng giận mà, ta thực sự rất yêu đệ! Khắc cốt ghi tâm yêu đệ!...” Nói đến đây, thế nhưng những giọt nước mắt nóng hổi của y lại rơi lã chã.

 

Cảm nhận được sự run rẩy và những giọt lệ của người phía sau, Chu Hạo dịu giọng khuyên giải: “Sở Diên, ta quả thực không xứng với huynh... Đó là lời nói thật lòng...”

 

Sở Diên nghe xong lại càng tuyệt vọng, thanh âm run rẩy bi ai: “Thiên tuế... ngài đang ám chỉ ta sao? Dẫu có không xứng, thì cũng là hạng phàm phu tục t.ử như ta không với tới ngài. Khoan bàn đến sự cách biệt thân phận, chỉ riêng dung mạo quỷ kiến sầu và đôi chân tật nguyền này, làm sao ta có tư cách để tơ tưởng đến một người có tư dung tựa thiên tiên như ngài?”

 

Sở Diên cay đắng nới lỏng vòng tay, đưa tay gạt vội giọt nước mắt rồi quay gót bước ra khỏi phòng.

 

Màn đêm buông xuống, lòng Chu Hạo bồn chồn không yên. Hắn khoác áo bước ra ngoài định thăm dò xem Sở Diên ra sao, nhưng lại phát hiện thư phòng trống trơn. Đi tìm Sở Tứ để hỏi han, Sở Tứ ngái ngủ mơ màng đáp: “Đại nhân bảo ra bờ sông... để kiểm tra kênh mương.”

 

Trái tim Chu Hạo đập thót một nhịp. Nửa đêm canh ba ra xem mương rãnh nỗi gì? Chẳng lẽ Sở Diên nghĩ quẩn mà làm liều? Chu Hạo cuống cuồng vơ lấy chiếc đèn l.ồ.ng, lảo đảo chạy về hướng bờ sông. Gió xuân giữa đêm hãy còn mang theo hơi lạnh buốt giá. Chu Hạo run rẩy men theo bờ sông tối om, vừa đi vừa réo gọi tên Sở Diên. Bất thình lình, đập vào mắt hắn là một đôi hài được cởi ra xếp ngay ngắn trên bãi cỏ. Soi đèn lại gần – A! Kia chẳng phải là hài của Sở Diên sao? Không lẽ y đã...

 

Khoảnh khắc ấy, Chu Hạo cảm giác như m.á.u trong người đông cứng lại, da đầu tê rần. Hắn điên cuồng lao về phía dòng nước chảy xiết, vừa chạy vừa gào thét t.h.ả.m thiết: “Sở Diên! Sở Diên! Đừng mà! Ta sai rồi! Huynh đừng nghĩ quẩn! Ta đồng ý với huynh! Huynh muốn làm gì cũng được! Tại sao huynh lại dại dột như thế! —— Sở —— Diên!” Chu Hạo bì bõm lội thẳng ra giữa dòng sông đen ngòm. Nước lạnh buốt dần ngập qua thắt lưng, rồi toan dâng lên đỉnh đầu. Đột nhiên, một cánh tay rắn rỏi túm lấy tay Chu Hạo, dùng sức lôi ngược hắn về phía bờ... Lên đến bờ, người kéo Chu Hạo lên không ai khác chính là Sở Diên. Hai người ướt sũng như chuột lột. Sở Diên hoảng hốt trách móc: “Ta gọi đệ khản cả cổ mà đệ chẳng màng đáp lời. Thấy đệ hùng hục lao xuống sông, ta sợ c.h.ế.t khiếp. Nghe bá tánh đồn đại dòng sông này có thủy quỷ chuyên kéo chân người tìm kẻ thế mạng....” Ngay lúc đó, Chu Hạo ngẩng lên thì quả thực lờ mờ thấy một bóng ma vất vưởng trôi nổi giữa dòng. Nhưng khi chạm phải ánh nhìn của Chu Hạo, linh hồn kia lại kinh hãi lặn mất tăm xuống đáy nước sâu. Chu Hạo thầm hiểu, có lẽ bản thân gánh vác thiên mệnh cao cả, nên đám tinh linh ma quỷ cũng chẳng dám làm càn. Chu Hạo mếu máo: “Ta nhìn thấy đôi hài kia, ta tưởng Sở huynh đã...” Nói đến đây, Chu Hạo không kìm được mà òa khóc nức nở.