[Đam Mỹ] Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Để Phá Đảo Trò Chơi Chạy Trốn

Chương 160



 

Hơn nữa, nương theo vết m.á.u gã để lại, nhát d.a.o sau của đối phương lại càng chính xác hơn nhát d.a.o trước, khiến gã chống đỡ ngày một gian nan.

 

Nhận thấy tình hình không ổn, gã lập tức chọn cách đào tẩu.

 

Chẳng biết trên d.a.o của Tiêu Lam có dính thứ gì.

 

Ngay sau nhát d.a.o đ.â.m trúng đầu tiên, kẻ tấn công đã cảm thấy một cơn buồn nôn ập đến, tiếp đó là lợm giọng, thậm chí vài giây sau bụng cũng bắt đầu đau quặn.

 

Càng đ.á.n.h, dạ dày và đường ruột càng khó chịu, nếu còn nán lại thêm vài giây nữa, có lẽ gã sẽ "vãi" luôn ra quần mất.

 

Kẻ tấn công, hay chính là Hạ Duệ, hiện tại đang vô cùng hối hận.

 

Một nhiệm vụ thăm dò tìm người tưởng chừng đơn giản mà lại đưa ra phần thưởng hậu hĩnh thế này, nghĩ cũng biết là không dễ xơi, sao gã lại dám cứng đầu lao vào cơ chứ?

 

Tại sao gã lại ngây thơ đến thế!

 

Tên Phí Lạc mặc đồ đen bên cạnh Tiêu Lam trông đã thấy dữ dằn, chẳng biết lai lịch cụ thể ra sao, cảm giác như một kẻ sát nhân không ghê tay.

 

Đợi mãi mới tìm được lúc Tiêu Lam tách đoàn để ra tay, nào ngờ bên này cũng là một thứ dữ!

 

Tiêu tốn liên tiếp hai đạo cụ cao cấp, lại còn mất luôn gã cộng sự vừa hợp tác một thời gian.

 

Gã cộng sự kia thì chẳng đáng gì, chỉ là người chơi sơ cấp, có kỹ năng hơi đặc biệt chút thôi, nhưng đám sâu bọ c.h.ế.t sạch thì người đó cũng phế rồi, nếu có c.h.ế.t ở màn này thì gã tìm người khác thay thế cũng được.

 

Thế nhưng mấy đạo cụ cao cấp thì gã xót đứt ruột, kết quả là chẳng thu hoạch được gì còn ăn hai nhát d.a.o, tính kiểu gì cũng thấy lỗ vốn nặng.

 

Kết quả thăm dò cuối cùng là: Hung dữ, khó nhằn, cực kỳ thiện chiến.

 

Nếu gã dám báo cáo kết quả này lên trên, ước chừng giây tiếp theo kẻ "ngỏm" chắc chắn sẽ là chính gã.

 

"Gừ——"

 

Đường ruột phát ra một tiếng biểu tình ch.ói tai, kèm theo đó là một cơn buồn đi vệ sinh mãnh liệt.

 

Mặt Hạ Duệ trắng bệch, tay ôm lấy cái bụng đang co thắt liên hồi.

 

Cái tên Tiêu Lam này trông bề ngoài t.ử tế là thế mà ra tay hạ đẳng vô cùng, không chỉ hạ độc mà còn bôi sô-cô-la lên vết thương người ta, đúng là tàn nhẫn đến mất nhân tính!

 

Tên này chắc hẳn là một kẻ biến thái thích ngược đãi người khác rồi, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.

 

Bây giờ gã không thể quay về phòng 404 để đi vệ sinh được, chẳng biết hai tên Sát Thần kia có đang đợi sẵn gã ở đó không.

 

Nhìn dãy cửa phòng đóng kín mít trên hành lang, gã nghĩ hay là cứ tìm đại một phòng chui vào giải quyết cho xong.

 

Với khả năng không gian của mình, gã sẽ không để lại dấu vết gì trên cửa đâu.

 

Đang xem xét mấy cánh cửa, đột nhiên Hạ Duệ nhận ra xung quanh có gì đó không ổn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hành lang này chẳng phải là quá tối rồi sao?

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Dù bên ngoài trời đang mưa bão, hành lang có đến mức đen kịt thế này không?

 

Tiếp đó, bóng tối xung quanh bắt đầu ngọ nguậy, cứ như thể chúng vốn dĩ có sinh mệnh vậy.

 

Những bóng đen vốn đang ẩn nấp giờ đây đã hoàn toàn thức tỉnh.

 

Hạ Duệ trố mắt nhìn khoảng không đen đặc trước mặt đang vặn vẹo, biến hóa, chậm rãi vươn ra xung quanh.

 

Những cánh tay đen ngòm, dài ngoằng và kỳ dị đang mò mẫm, giống như đang tìm kiếm thứ gì đó.

 

Liên tưởng này khiến gã rùng mình kinh hãi: Nó đang tìm ai?

 

Không dám nán lại lâu, Hạ Duệ nén cơn đau bụng và cảm giác buồn nôn, cố gắng tháo chạy sang phía bên kia.

 

Nhưng gã vừa cử động, dường như đã làm xáo trộn sự tĩnh lặng của không gian này.

 

Những bóng đen vốn đang mò mẫm vô định đột ngột dừng lại.

 

Giây tiếp theo, như bầy sói phát hiện ra con cừu non lạc đàn, những cánh tay đen ngòm đồng loạt lao về phía Hạ Duệ.

 

Thấy tình thế nguy cấp, Hạ Duệ chẳng màng được nhiều, lập tức kích hoạt kỹ năng để biến mất khỏi không gian hiện tại.

 

Kỹ năng trong thế giới Giáng Lâm đều có rất nhiều hạn chế.

 

Có cái hạn chế về thời gian, có cái về điều kiện sử dụng, có cái là cái giá phải trả sau khi dùng.

 

Hạn chế kỹ năng của Hạ Duệ chính là trạng thái cơ thể bị đông cứng sau khi sử dụng.

 

Nếu trong thời gian ngắn mà xuyên thấu không gian nhiều lần, hiệu ứng cộng dồn có thể khiến gã cứng đờ không thể cử động, lúc đó mà gặp chuyện gì thì coi như xong đời.

 

Thế nhưng nếu bây giờ không chạy, e rằng gã sẽ xong đời ngay lập tức.

 

Chuyển sang một hành lang khác, ngoái đầu lại thấy đám cánh tay đen không đuổi theo nữa, Hạ Duệ khẽ thở phào nhẹ nhõm.

 

Gã một tay chống gối, một tay ôm bụng, sự đông cứng của cơ thể khiến hành động của gã lúc này trở nên chậm chạp.

 

Gã thở hổn hển, trong lòng thầm cảm thấy may mắn vì thoát được một kiếp, nhưng đang thở thì hơi thở của gã bỗng nghẹn lại.

 

Không vì gì khác, trước mặt gã xuất hiện cái bóng của chính mình.

 

Cái bóng trông rất bình thường.

 

Nhưng ánh sáng hiện tại là chiếu từ phía trước mặt gã tới...