[Đam Mỹ] Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Để Phá Đảo Trò Chơi Chạy Trốn

Chương 161



 

bóng của gã làm sao có thể chạy ra phía trước người được?

 

Hạ Duệ cứng nhắc đối diện với cái bóng của chính mình.

 

Chỉ thấy tại vị trí khuôn mặt trên cái bóng đen kịt kia từ từ nứt ra một khe hở.

 

Cái khe đó chậm rãi mở rộng, mấp máy như thể đang nói với gã:

 

"Tìm——thấy——ngươi——rồi——"

 

Cái miệng của cái bóng dừng lại ở một nụ cười ngoác tận mang tai.

 

Nỗi sợ hãi tức khắc bao trùm tâm trí, Hạ Duệ xoay người định chạy trốn lần nữa, nhưng ngoái lại thì phát hiện hành lang phía sau đã biến mất hoàn toàn.

 

Từ trong bóng tối, một bàn tay thon dài với các đốt ngón tay rõ rệt, đeo găng tay đen vươn ra.

 

Bàn tay đó trông giống như của một quý ông lịch lãm, nhưng lại siết c.h.ặ.t lấy cổ gã như một gọng kìm thép.

 

"Ưm——" Hạ Duệ cố gắng giãy dụa, nhưng phát hiện bản thân dưới sự kiềm tỏa của đôi tay này lại yếu ớt như một đứa trẻ.

 

Ngay lập tức, tận sâu trong lòng gã trào dâng một nỗi sợ hãi cái c.h.ế.t tột cùng.

 

"Hì hì, đừng căng thẳng thế, tôi không có hứng thú với thứ bạo lực tầm thường đâu." Từ trong bóng tối phát ra một giọng nói trầm thấp như tiếng đàn cello, nhưng lọt vào tai Hạ Duệ lại chẳng khác nào tiếng thì thầm của ác quỷ, "Có người muốn gặp anh, làm ơn hãy Ngoan Ngoan nghe lời nhé?"

 

Sự tồn tại trong bóng tối chỉ đang thông báo sự thật đó cho Hạ Duệ chứ không hề có ý định trưng cầu ý kiến của gã.

 

Giây tiếp theo, bóng tối vô tận trực tiếp nuốt chửng gã.

 

——

 

Ở phía bên kia, Tiêu Lam đi theo Lạc ra khỏi cửa phòng, chờ đợi tại một vị trí trên hành lang.

 

Sau đó, anh nhìn thấy một làn hắc vụ lan tỏa trên hành lang trước mặt, bên trong ẩn hiện tiếng bước chân hoảng loạn.

 

Tiếp theo, Lạc đưa tay vào bóng tối, lôi ra một kẻ bị bóng đen trói c.h.ặ.t như đòn bánh tét.

 

Lạc hơi cúi người về phía Tiêu Lam: "Con mồi của ngài đây, thưa Ngài Z."

 

Tiêu Lam trao cho Lạc một ánh mắt nể phục: "Lợi hại thật đấy."

 

Lạc nở một nụ cười nhạt: "Được giúp đỡ ngài là vinh hạnh của tôi."

 

Sau đó Tiêu Lam quay sang đối diện với kẻ trông như vừa mới thấy ma kia: "Lại gặp nhau rồi, Hạ Duệ."

 

Chẳng đợi Hạ Duệ kịp mở lời, Tiêu Lam xông lên tặng ngay một đ.ấ.m: "Cho chừa cái tội dám đ.á.n.h lén tôi!"

 

"Nghèo khó không thể hạn chế trí tưởng tượng của ta, bạn nhận được 【Tình chị em plastic】"

 

Thông báo hệ thống đột ngột xuất hiện làm Tiêu Lam hơi ngẩn ra, mãi một lúc sau anh mới nhớ đây là kỹ năng bị động sau khi nâng cấp, có thể ngẫu nhiên nhận được đạo cụ khi chiến đấu.

 

Thế nhưng hiệu ứng này thực sự có chút oái oăm, lần đầu tiên nhận được là chữ ký của Lão Trương, sau đó chưa từng kích hoạt lại lần nào, anh suýt chút nữa đã quên bẵng sự tồn tại của nó.

 

Đạo cụ xuất hiện được đưa trực tiếp vào không gian lưu trữ, Tiêu Lam lén nhìn qua, đó là một thứ giống như kẹp tóc:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

【Tên: Tình chị em plastic】

 

【Năng lực: Khiến bạn luôn có sức hút hơn người phụ nữ bên cạnh.

 

Khi có phụ nữ ở gần, sức hút bản thân tăng 20%】

 

【Mô tả: Chỉnh ảnh chỉ chỉnh mỗi mình, đây chính là tình bạn của hội chị em plastic】

 

Tiêu Lam: "..."

 

Thứ này đối với anh chẳng có tác dụng gì, vì xưa nay anh đâu có dựa vào sức hút, chỉ toàn dùng đức phục người thôi.

 

Tuy nhiên anh chợt nhớ tới Vu Đình, có lẽ "đại lão giả gái" sẽ có hứng thú với thứ này, cứ giữ lại để sau này giao dịch vậy.

 

Nhìn lại Hạ Duệ, ánh mắt Tiêu Lam lộ ra một chút từ ái, cứ như đang nhìn mấy cây lạp xưởng treo ngày Tết của nhà mình vậy.

 

Hạ Duệ còn chưa hiểu nổi quá trình tâm lý của người trước mặt thì bụng lại hứng thêm một đ.ấ.m.

 

"Bụp——"

 

Tiếng đ.á.n.h rắm trầm đục vang vọng khắp hành lang tĩnh mịch.

 

Tiêu Lam thu tay về, lần này anh không dám đ.á.n.h tiếp nữa, sợ gã này nhịn không được mà lỡ đà phọt luôn ra thì khổ.

 

"Đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa, muốn hỏi gì cứ hỏi đi..." Hạ Duệ ngã gục dưới đất, tư thế vặn vẹo, trông như sắp sửa vãi ra quần đến nơi rồi.

 

Tiêu Lam vẻ mặt ghét bỏ: "Vừa nãy đ.á.n.h lén tôi là do anh làm?

 

Làm thế nào mà hay vậy?"

 

Hạ Duệ thều thào: "Dựa, dựa vào đạo cụ cách tuyệt không gian, còn có kỹ năng của bản thân tôi nữa..."

 

"Ừm." Tiêu Lam xem xét gã, "Còn chuyện tàng hình là sao?"

 

Hạ Duệ: "Oẹ...

 

cũng là, là đạo cụ."

 

Tiêu Lam ra bộ định đ.á.n.h tiếp: "Nôn sạch ra đây!"

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Cái điệu bộ đó chẳng khác nào tên ác bá chặn đường trấn lột đang bắt nạt dân làng tội nghiệp.

 

Mặt Hạ Duệ trắng bệch, bụng lại phát ra một tràng ùng ục, bàn tay run rẩy lấy từ không gian lưu trữ ra một tấm thẻ: "Chỉ còn cái này thôi, 【Quỷ Vực】 là đồ dùng một lần, xài hết rồi."

 

Trước vẻ mặt đau như cắt của Hạ Duệ, Tiêu Lam nhận lấy tấm thẻ:

 

【Tên: Bạn không thấy tôi】

 

【Năng lực: Xóa bỏ sự hiện diện của bạn trong ý thức của mục tiêu.

 

Số lần sử dụng còn lại: 3/5】