Có lẽ, ta cũng đã từng thích Trần Trường Niên.
Năm mười một, mười hai tuổi, ta cũng từng vui sướng khi thấy hắn đến, từng đỏ mặt khi thấy hắn ngồi trên đầu tường.
Hồi nhỏ, mẫu thân từng phản đối phụ thân và ca ca dạy võ cho ta.
"Ông xem, giờ cả kinh thành đều biết con gái ông chỉ biết múa đại đao!"
Mẫu thân vừa nói vừa nhéo phụ thân một cái, "Xem sau này có ai thèm cưới nó không!"
Phụ thân chỉ biết cười hì hì, ôm vai mẫu thân dỗ dành. Ca ca kéo ta ra một góc lau mồ hôi:
"Không ai cưới thì thôi! Muội muội của huynh, huynh tự nuôi được. Sau này có canh cho huynh uống thì chắc chắn có thịt cho muội ăn!"
Nghe vậy, mẫu thân lấy quạt gõ đầu ca ca:
"Để xem sau này con có nuôi nổi bà cô già này không!"
"Bà cô già cũng tốt mà."
Giọng Trần Trường Niên từ trên tường vọng xuống, "Sau này không ai dám cưới thì để ta cưới cho! Đập luôn bức tường này đi làm người một nhà cho tiện, đỡ phải trèo lên trèo xuống, mệt c.h.ế.t đi được!"
Ta quay lại, thấy Trần Trường Niên với khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc nói những lời đó.
Mẫu thân ta lần đầu thấy hắn leo tường thì hoảng hốt gọi người mang thang tới. Phía bên kia tường, Trần phu nhân hét vọng sang:
"Cứ để nó ngã! Cho gãy chân luôn đi, muội đừng quản nó!"
Trần Trường Niên nghe tiếng mẫu thân mình thì sợ quá nhảy phắt xuống đất, chẳng đợi thang của mẫu thân ta đâu.
Hắn đi đến bên ta, vò đầu ta rối tung lên: "Không sao đâu, sau này ta cưới muội!"
Đó là lần duy nhất ta không phản kháng khi hắn vò đầu mình, vì lúc đó lòng ta ngập tràn niềm vui sướng.
Có lẽ sự rung động của Giang Minh Di bắt đầu từ giây phút ấy.
Nhưng lúc đó chẳng ai dạy ta thích một người là thế nào, ta chỉ mặc định phản ứng đó là sự bực bội vì thua kém hắn.
Tình cảm của ta dành cho hắn giống như đóa hoa lan lớn chậm trong vườn của mẫu thân, ngày nào cũng nhìn mà chẳng thấy nở.
Còn tình cảm dành cho Thẩm Trọng Tự lại giống như sương mù trong núi, chỉ một cái liếc nhìn đã lan tỏa khắp tâm trí.
Đóa hoa lan nhỏ bé cứ thế bị sương mù che khuất. Sự thân thuộc thuở thiếu thời bị thay thế bằng một khoảnh khắc "kinh hồng nhất tiếu", rồi chẳng còn có sau này.
Giờ đây sương mù đã tan, ta nên đối mặt với đóa hoa lan chưa từng héo úa trong góc khuất kia. Ta không muốn lừa dối hắn.
"Phải, là vì quyển thoại bản..." Ta gật đầu, ánh sáng trong mắt hắn vụt tắt.
"Nhưng ta cũng không phải là không thích huynh."
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ta giơ tay ra làm một động tác nhỏ, "Vẫn có một chút... mầm mống đấy."
Đôi mắt hắn lập tức sáng rực như chứa cả bầu trời sao.
"Có là tốt rồi, một chút cũng được!"
Hắn sướng phát điên, định nhảy lên ôm ta nhưng rồi sực nhớ ra điều gì đó, lại đứng khựng lại:
"Vậy muội... còn thích Thẩm Trọng Tự không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trần Trường Niên quả thực nhạy cảm như một đứa trẻ. Ta kiễng chân lên, xoa xoa đầu hắn. Hắn ngoan ngoãn cúi đầu xuống để ta vò tóc.
"Không thích, không thích, ta không thích Thẩm Trọng Tự nữa!" Ta hét lớn vào tai hắn.
Lời này như liều t.h.u.ố.c an thần, hắn trút bỏ mọi lo âu, ôm chầm lấy ta.
"Chỉ thích ta thôi nhé." Hắn tựa đầu lên vai ta, cười khanh khách như một tên ngốc.
"Được rồi,"
Ta nhẹ nhàng đẩy hắn ra, "Giờ ta có chuyện muốn hỏi huynh. Huynh có thích Liên Nhi cô nương không?"
"Ai mà thích nàng ta chứ! Là tên Bạch nhị thích nàng ta đến phát điên thôi. Ta không thích kiểu con gái yếu đuối đó."
Sau này ta mới biết Bạch nhị lấy Trần Trường Niên làm lá chắn vì nhà hắn gia phong nghiêm khắc, không cho phép thích ca cơ.
Trần Trường Niên mang tiếng xấu sẵn nên hay hẹn ở chỗ Liên Nhi để che mắt thiên hạ.
"Vậy huynh thích kiểu con gái thế nào?" Ta ngồi đối diện hắn, hào hứng hỏi.
"Ta chẳng thích kiểu nào cả, ta chỉ thích muội thôi."
"Dẻo miệng!"
Ta cười đẩy hắn, "Thế sao ngày nào huynh cũng tìm nàng ta?" Dù hắn nói không thích, nhưng việc thấy hắn ôm nàng ta vẫn là một cái gai trong lòng ta.
"Chuyện công sự! Ta thề là chuyện công sự!" Hắn giơ tay thề thốt.
"Được rồi... Thế còn hôm đi cưỡi ngựa với Bạch nhị..."
"Ta đến đó để bảo hắn sớm đưa Liên Nhi về nhà đi, chứ cái trình cưỡi ngựa của hắn thì ta thèm vào mà cưỡi cùng!" Hắn bĩu môi khinh bỉ.
Trần Trường Niên nắm c.h.ặ.t t.a.y ta không buông. Ta cảm nhận được những vết chai trên tay hắn.
"Ta đã muốn nắm tay muội từ lâu rồi, cứ thế này mãi không buông thì tốt biết mấy."
"Được thôi, nếu huynh không thấy phiền."
Hắn cười đến mức hằn cả nếp nhăn:
"Sao mà phiền được chứ! Hồi ta thức đêm thức hôm viết thoại bản ta còn chẳng thấy phiền nữa là."
Hắn nói với vẻ đắc ý như vừa hoàn thành một chiến công hiển hách.
Từ đó về sau, hắn hận không thể dán c.h.ặ.t t.a.y ta vào tay hắn 24/24.
Một ngày nọ gặp Thẩm Trọng Tự trước cổng phủ, hắn còn cố tình đưa tay hai đứa lên khoe một vòng.
"Ta có chuyện muốn nói với nàng." Thẩm Trọng Tự nhìn chằm chằm ta, mắt như muốn bốc hỏa.
"Có chuyện gì mà ta không được nghe sao?"
Trần Trường Niên chắn trước mặt ta, hếch mặt hỏi ngược lại. Hai bên giằng co hồi lâu, cuối cùng Thẩm Trọng Tự đành chịu thua.
Hắn thận trọng lấy miếng ngọc bài từ trong n.g.ự.c ra, giọng chắc nịch:
"Miếng ngọc bài này không phải của Giang Minh Tịch, là của nàng, đúng không?"