Đẳng Trường Niên

Chương 9



Trần Trường Niên ngây người nhìn hai người đó, mắt vô thần như bị rút mất hồn. Ta an ủi: 

"Không sao, chắc Liên Nhi cô nương chỉ đi tiếp khách cùng Bạch nhị thôi, huynh vẫn còn cơ hội."

Thật ra ta lừa hắn. Hôm qua ta đã hỏi tú bà, bà ta nói Liên Nhi đã được chuộc thân từ ba ngày trước — đúng cái ngày Trần Trường Niên đi cưỡi ngựa với Bạch nhị. 

Tên Bạch nhị đó thật không ra gì, ngoài mặt gọi huynh đệ mà sau lưng hớt tay trên của hắn.

Trần Trường Niên uống một ngụm rượu, cười gượng:

 "Vốn dĩ cũng chẳng phải của ta." 

Thẩm Trọng Tự đi chúc rượu đến bàn chúng ta, nhíu mày thấy Trần Trường Niên đã đỏ mặt vì say.

"Sao các người lại đến?" Thẩm Trọng Tự hỏi. 

"Tại sao không thể đến?" 

Trần Trường Niên vẫn ngồi đó, ngước mắt nhìn:

 "Là phu nhân ngươi đích thân đưa thiệp mời mời chúng ta đến mà.

 Ngươi tưởng chúng ta ham hố cái đám cưới chẳng có tí thể diện nào của ngươi chắc? 

Ngươi nghĩ mặt mũi mình lớn lắm sao?"

Thẩm Trọng Tự định nói gì đó thì bị hắn chặn họng:

 "Ồ ta quên mất, ngươi làm gì có mặt mũi. Loại người như ngươi thì cần gì liêm sỉ nữa đúng không, muội phu ?" 

Hắn nhấn mạnh chữ "muội phu" như muốn chọc tức Thẩm Trọng Tự.

Thẩm Trọng Tự mặt xanh mét định bỏ đi thì bị Trần Trường Niên kéo áo lại:

 "Ấy đừng đi chứ! Sau này là người một nhà, muội phu không kính tỷ phu một ly sao?"

 Hắn trút hết bực dọc lên Thẩm Trọng Tự, chẳng màng đến thể diện quan khách xung quanh. 

Thẩm Trọng Tự đành phải nghiến răng uống một ly rồi lủi đi bàn khác.

Về đến nhà, Trần Trường Niên say đến không đi nổi, tựa hẳn vào người ta. 

Ta nảy ý trêu hắn: "Ngươi là ai?"

 "Ta là Trần... Trần Trường Niên... cũng có thể gọi là Trần Tồn An."

 "Sao huynh lại uống nhiều thế?" 

Hắn cố ngồi vững: "Ta vui mà! Hôm nay ta vui lắm!" 

"Vui gì chứ? Phải ta là huynh, ta đã kéo tên Bạch nhị vào ngõ đ.á.n.h cho một trận rồi."

 "Ta vui vì... sau này không cần phải đi tìm Liên Nhi gì đó nữa..."

Ta tò mò: "Huynh không thích Liên Nhi sao?" Hắn lắc đầu nguầy nguậy.

 "Thế huynh thích ai?" 

Ánh mắt hắn bỗng tỉnh táo đôi chút, nhưng lời nói vẫn lộn xộn:

 "Giang Minh Di... người ta thích tên là Giang Minh Di."

Tay ta khựng lại khi đang chỉnh áo cho hắn. Hắn nằm vật ra giường, lẩm bẩm:

 "Giang Minh Di... nàng ấy chẳng bao giờ tin ta. Ta nói bao nhiêu lần là ta thích nàng ấy mà nàng ấy không tin."

 "Huynh nói với ta bao giờ?" 

Chúng ta đ.á.n.h nhau suốt, hắn nói thế khi nào chứ.

"Hình như... là ở trong mơ..." 

Hắn thì thào, "Ta đã tận mắt thấy muội gả đi mười lần, tận mắt thấy muội c.h.ế.t mười lần, lần này đến lần khác, lần nào ta cũng không cứu được muội... Lần nào muội cũng không tin lời ta, lần nào cũng thế..."

Giọng hắn nhỏ dần rồi im bặt.

Ta nhớ trong quyển thoại bản đó có một vị "tiểu tướng quân".

Vị "tiểu tướng quân" ấy có nét rất giống Trần Trường Niên, đến mức khi đọc, ta thường vô thức thay hình ảnh hắn vào nhân vật đó.

 Trong truyện, vào đêm trước ngày "Giang cô nương" và "Thẩm công t.ử" thành hôn, vị tiểu tướng quân đã xin lệnh ra chiến trường.

Trước khi đi, hắn tìm gặp nàng. Hắn dắt ngựa, sóng bước bên nàng:

 "Nếu như... nếu như hắn đối xử không tốt với muội, không thích muội, thì muội đừng gả nữa có được không..."

"Chuyện ta thích hắn, cả kinh thành này còn ai không biết sao?

 Nếu ta không gả cho hắn, còn ai thèm lấy ta nữa? Ngươi sao?"

"Giang cô nương" nặn ra một nụ cười t.h.ả.m hại. Dù Thẩm công t.ử không yêu nàng thì đã sao, cuối cùng nàng và hắn cũng sẽ "sống chung chăn, c.h.ế.t chung huyệt", đó là thánh chỉ của Bệ hạ. Sau khi bái đường, nàng sẽ là thê t.ử duy nhất của hắn.

"Gả cho ta cũng không phải là không thể, chỉ cần muội chịu đợi ta thắng trận trở về." 

Vị tiểu tướng quân dừng bước, nhìn nàng đăm đắm.

"Ngươi đang đùa gì thế?" 

Nàng bật cười thành tiếng, "Ngươi dám cưới chứ ta chẳng dám gả đâu!"

Nghe vậy, hắn chỉ biết cười gượng vài tiếng, rồi lại bày ra bộ dạng cợt nhả thường ngày:

 "Ta chỉ nói chơi thôi, muội để tâm làm gì. Với lại, ta đã hứa với ca ca muội là sẽ thay huynh ấy bảo vệ muội mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Chỉ vì thế thôi sao?"

 "Nếu không thì vì cái gì?"

Hắn cúi đầu đá một viên sỏi trên lối nhỏ, viên sỏi lăn lông lốc rồi rơi xuống một hố bùn, hắn đành thôi. 

Khi ngẩng đầu lên, hắn nhìn thấy một cánh hoa đào vương trên tóc nàng, đỏ rực rỡ trên nền tóc đen tuyền, trông thật chướng mắt. 

Hắn định đưa tay lấy cánh hoa xuống, nhưng nàng đã nghiêng người né tránh. 

Cánh tay hắn sững lại rồi buông thõng, chỉ còn lại câu nói nhẹ bẫng: 

"Tóc muội dính đồ kìa" tan biến vào trong gió.

Mỗi một kiếp sau đó, hắn đều đứng ở nơi này khuyên nàng.

"Nếu muội không thích vị Tân khoa Trạng nguyên đó, cũng không cần gả.

 Ta thấy cái bộ dạng văn yếu của hắn chẳng bảo vệ nổi muội đâu, gả cho hắn thà gả cho ta còn hơn."

"Vị Tể tướng đó đã ngoài ba mươi rồi, muội hà tất phải đi làm vợ kế.

 Nếu muội gả cho ta, ta nhất định sẽ dùng kiệu tám người khiêng, trải mười dặm hồng đăng, để cả kinh thành thấy được đám cưới của muội oai phong nhường nào!"

"Hắn chỉ là quan thất phẩm nhỏ bé, lấy gì mà cưới muội? Đừng nói chuyện tương lai, giờ ngay cả sính lễ hắn cũng chẳng lo nổi, muội thật sự muốn theo hắn chịu khổ cả đời sao?"

"Nếu muội không muốn tiến cung, ta có thể tìm người xóa tên muội khỏi danh sách..."

...

Lần nào nàng cũng không nghe lời hắn. 

Nhưng mà, làm sao Trần Trường Niên lại biết được những chuyện này?

Để làm rõ sự thật, sáng sớm hôm sau ta đ.á.n.h xe đến chùa An Quốc. 

Ta nhớ đến xấp kinh Phật hắn chép đêm đó, nhớ đến câu "trả một món nợ ân tình". 

Ta nghĩ, có lẽ chỉ có đại sư Thường Tịch mới giải đáp được thắc mắc của ta.

 Lúc ta đi, Trần Trường Niên vẫn còn say giấc nồng trên giường.

"Giang thí chủ đã đến." 

Đại sư Thường Tịch như đã biết trước, ngài vẫn ngồi đó gõ mõ đều đặn.

"Đại sư Thường Tịch," ta chắp tay hành lễ, "Con muốn hỏi ngài, quyển thoại bản đó có phải do Trần Trường Niên đưa cho ngài không?"

Đại sư vẫn không ngẩng đầu:

 "Thí chủ đã có câu trả lời trong lòng, hà tất phải hỏi bần tăng."

Đúng là Trần Trường Niên. Hắn nhờ đại sư đưa thoại bản cho ta, dùng cách này để ta tuyệt vọng với Thẩm Trọng Tự.

"Được... được rồi." 

Ta nhất thời không biết nói gì thêm, "Đa tạ đại sư giải hoặc."

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Ngay khi ta định quay đi, đại sư lại cất lời, giọng nói thanh lãnh vang vọng trong thiền phòng trống trải: 

"Tuyệt xứ phùng sinh. Đây là sinh cơ của con, cũng là của cậu ấy."

Trên đường về, câu nói đó cứ quanh quẩn trong đầu ta. 

Về đến nhà, Trần Trường Niên trông như vừa mới ngủ dậy, đang tựa vào giường day trán.

"Sáng sớm muội đi đâu thế?" 

Hắn đắp chiếc khăn nóng lên mặt, "Sao vậy? Sắc mặt muội không tốt lắm."

Nói xong, hắn như sực nhớ ra điều gì, bật dậy mạnh đến mức trán va cốp vào thành giường gỗ, đau đến nhăn mặt.

 "Có phải tên Thẩm Trọng Tự kia cùng muội muội muội bắt nạt muội không! 

Ta bảo này, giờ muội là phu nhân của ta, hắn mà dám bắt nạt muội, muội cứ bảo ta, ta sẽ vác thương đến tận phủ đ.á.n.h gãy chân hắn..."

Hắn chưa nói hết câu đã bị ta ngắt lời. Ta nhận lấy quyển thoại bản từ tay A Chi, ném trước mặt hắn:

 "Cái này là huynh viết sao?"

Sắc mặt Trần Trường Niên cứng đờ, ngay cả vết bầm trên trán cũng chẳng buồn xoa, chỉ ngây người nhìn ta.

 Hồi lâu sau, hắn cúi đầu như kẻ phạm tội nhận lỗi:

 "Phải..."

Dù đã biết trước, nhưng khi nghe chính miệng hắn thừa nhận, ta vẫn nghẹn ngào không nói nên lời.

"Nhưng mà... ta không lừa muội đâu..." 

Thấy ta im lặng, hắn vội vàng xua tay giải thích, "Những chuyện trong đó đều là thật, là chính mắt ta nhìn thấy, muội phải tin ta, ta thật sự không lừa muội..."

"Ừm..."

 Nhìn bộ dạng đó của hắn, ta không kìm được mà mỉm cười, "Ta tin huynh."

Hắn nhìn ta đầy dò xét, thận trọng hỏi: 

"Vậy... muội thành thân với ta, chỉ là vì quyển thoại bản này thôi sao? 

Hay là, muội có một chút xíu nào... thích ta không?"