"Vinh quang của phủ Định Viễn tướng quân là dùng mạng của ca ca ngươi đổi lấy, ngươi làm vậy có xứng với huynh ấy không?"
"Giang Minh Di, vì bản thân mình, ngươi đã phụ lòng ca ca ngươi!"
"Ca ca ngươi c.h.ế.t ở núi Bắc Lộ, đến giờ ngay cả t.h.i t.h.ể cũng không tìm thấy, những chuyện này ngươi quên hết rồi sao?"
...
Những lời nói trong giấc mộng đè nặng khiến ta không thở nổi. Sau khi giật mình tỉnh giấc, ta mới nhận ra lưng áo mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Ca ca của ta, Giang Minh Trạm, hai năm trước đã t.ử trận tại một tòa thành nhỏ vô danh vùng núi Bắc Lộ.
Nghe phó tướng của huynh ấy kể lại, để giữ thành, huynh ấy đã hứng trọn hơn hai mươi mũi tên của quân Địch, người bị b.ắ.n thành như con nhím rồi mà vẫn đứng thẳng trên tường thành không chịu ngã xuống.
Cho đến khi thành vỡ, quân Địch tràn vào như thủy triều. Họ rút quân quá gấp, thậm chí không kịp mang theo t.h.i t.h.ể của huynh ấy.
Sau khi lấy lại được núi Bắc Lộ, phụ thân đã sai rất nhiều người đến đó tìm ca ca, ngay cả Bệ hạ cũng sai người đi tìm.
Những người đó đã lật tung cả núi Bắc Lộ lên mà vẫn không thấy t.h.i t.h.ể ca ca đâu, chỉ tìm thấy một chiếc áo lót vấy đầy m.á.u ở nơi quân Địch từng đóng quân.
Chiếc áo lót đó là do mẫu thân ta tự tay khâu cho huynh ấy trước khi xuất chinh, bà đã khâu ròng rã suốt nửa tháng trời.
Trên áo có đính một miếng bạch ngọc mỏng để hộ tâm, nhưng khi tìm thấy, miếng bạch ngọc ấy đã vỡ nát không thành hình thù gì nữa.
Ta không nỡ nhìn, nghe A Chi kể, trên miếng ngọc vỡ vẫn còn thấy rõ dấu vết của những lỗ tên vấy m.á.u.
"Không cần tìm nữa."
Phụ thân chỉ nhìn chiếc áo lót một cái, sắc mặt lập tức trắng bệch, "Trạm nhi bị quân Địch bắt đi rồi, không cần tìm nữa..."
Quân Địch bạo ngược, nếu t.h.i t.h.ể ca ca rơi vào tay chúng, e là đến giờ ngay cả một miếng thịt lành lặn cũng chẳng còn.
Tin dữ của ca ca, phụ thân đã mất rất nhiều thời gian, từng chút từng chút một mới kể cho mẫu thân nghe, mãi đến giờ mẫu thân mới miễn cưỡng chấp nhận sự thật là ca ca đã không còn trên cõi đời này nữa.
Phụ thân mất đi con trai duy nhất, Bệ hạ để trấn an ông, đã vung b.út ban cho cái danh hiệu "Định Viễn tướng quân", ngoài vàng bạc châu báu, còn ban quyền lĩnh binh đại doanh Ngự Nam cho ông.
Khi đó, nhiều kẻ nói phụ thân ta dùng mạng con trai để đổi lấy tiền đồ.
Mãi đến sau này, phụ thân ta cùng quân Nam Việt huyết chiến nhiều năm, đ.á.n.h cho chúng không dám bước qua biên giới nửa bước, những lời đàm tiếu đó mới không còn ai dám nhắc tới.
Vinh quang của cả nhà họ Giang là dùng tính mạng của ca ca, dùng vết sẹo đầy mình của phụ thân để đổi lấy, giờ đây vì hôn sự của ta, phải chắp tay nhường cho người khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ban ngày, Thánh thượng đã hạ thánh chỉ, định ngày cưới của ta và Trần Trường Niên vào mười tám tháng này.
Vì hôn sự này, phụ thân đã hứa sẽ giao hoàn một nửa binh mã của đại doanh Ngự Nam cho triều đình.
"Ta nắm giữ huyết mạch phương Nam, Bệ hạ sớm đã muốn thu hồi binh quyền trong tay ta rồi, lần này trả lại, còn hơn là bị người ta nắm thóp rồi bị ép phải trả."
Phụ thân đi bãi triều về, xoa tay ta, sợ ta vì chuyện này mà tự trách, ông an ủi:
"Nếu lần này nửa số binh mã này có thể xóa bỏ một nửa sự nghi kỵ của Bệ hạ đối với Giang gia ta, thì cũng coi là xứng đáng."
Bệ hạ đa nghi, hôn sự lần này thành công, nhà họ Trần cũng đã phải nộp ra không ít binh mã lương thảo mới cầu được Bệ hạ gật đầu.
May mắn là hôn sự có thể tiến hành thuận lợi.
Vì hai nhà chúng ta chỉ cách nhau một bức tường, đoàn rước dâu chỉ cần rẽ một cái là tới.
Trần Trường Niên cảm thấy thế là không đủ oai phong, bèn nghĩ ra một cách, bắt đoàn rước dâu đi vòng quanh thành một vòng, bảo là để cho cả kinh thành thấy được Trần Trường Niên hắn cũng có ngày cưới thê t.ử.
Thế là ngày thành hôn, hắn dẫn theo đám công t.ử bột thường ngày vẫn đàn đúm, kèn trống inh ỏi chạy vòng quanh kinh thành, vô cùng náo nhiệt.
Đám Bằng hữu xấu kia của hắn quả không hổ danh là những kẻ trác táng quanh năm ở thanh lâu.
Ngay cả hạng người tự xưng là "ngàn chén không say" như Trần Trường Niên, lúc vào động phòng cũng nồng nặc mùi rượu, ám đầy cả phòng.
Ta ngồi bên giường, ngăn cách bởi khăn trùm đầu nên nhìn không rõ.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Qua một màn đỏ rực, ta lờ mờ thấy Trần Trường Niên đuổi hết hỷ bà và nha hoàn trong phòng ra ngoài, cầm gậy gẩy khăn lảo đảo đi về phía ta.
Hắn nhanh nhẹn vén khăn trùm đầu của ta lên, trợn tròn mắt nhìn ta hồi lâu, rồi mới chậm rãi đưa tay ra nâng lấy khuôn mặt ta.
Chẳng biết là do hắn uống quá nhiều rượu hay sao, ta lại cảm thấy tay hắn có chút run rẩy.
"Giang Minh Di, lần này, cuối cùng nàng cũng chịu đợi ta rồi."
Nghe lời này, ta ngước lên, lại bắt gặp đôi mắt ướt át của Trần Trường Niên.
Hắn nói xong câu này liền như một bãi bùn nhão gục vào lòng ta. Hắn tì cằm lên vai ta, trong lời nói không giấu nổi vẻ uất ức:
"Lần đó, chính là lần ta xuất chinh ra núi Bắc Lộ ấy, ta đã đợi nàng cả ngày ở Đình Mười Dặm ngoài thành mà không đợi được nàng.
Nàng rõ ràng đã hứa với ta là sẽ đợi ta ở đó mà, nàng lừa ta, nàng lừa ta..."