Ta luôn cho rằng Trần Trường Niên là kẻ hời hợt, chẳng để tâm đến bất cứ điều gì.
Suy cho cùng, ngay cả ngày sinh thần của phụ thân mình, hắn cũng có thể lưu luyến nơi lầu xanh ngõ trúc không chịu về nhà, khiến mẫu thân hắn tức giận cầm chổi lông gà đuổi đ.á.n.h khắp sân.
Hai năm qua, Trần Trường Niên sống trong mơ hồ, dường như ngoài những cô nương xinh đẹp kia ra thì hắn chẳng màng đến thứ gì khác.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Điều đó khiến người ta quên mất rằng, hắn từng là một tiểu tướng quân hăng hái, một thiếu niên ôm hoài bão với thiên hạ.
Trận chiến ở núi Bắc Lộ là lúc hắn vang danh thiên hạ, nhưng cũng là khởi đầu cho sự sa sút, tự vứt bỏ bản thân của hắn.
Khi biết Trần Trường Niên sẽ cùng ca ca ta đến núi Bắc Lộ, đó chính là vào kỳ thu săn năm ấy.
Trận thu săn đó xảy ra sạt lở núi, không ít người tiến vào bãi săn bị mắc kẹt, cũng chính lúc đó, ta và Thẩm Trọng Tự bị vây khốn một chỗ, giúp ta nhận ra hắn và vị tiểu công t.ử ta từng cứu năm xưa là cùng một người.
Lúc đó ta vui mừng khôn xiết, chỉ mong sao tình cảnh hiểm nghèo này kéo dài thêm chút nữa, để ta có thể ở bên Thẩm Trọng Tự lâu hơn một chút.
Thế nên sau này, khi Trần Trường Niên hớt hải chạy đến cứu ta, ta cũng chẳng thèm cho hắn một sắc mặt tốt nào.
"Muội sao thế?"
Trên đường về phủ, Trần Trường Niên cứ vây quanh ta, lải nhải không ngừng:
"Bị hoảng sợ sao?"
Thấy ta không đáp lời, hắn liền đưa tay định sờ lên trán ta:
"Chỉ trách vụ sạt lở núi đó đến thật chẳng đúng lúc, chớp mắt một cái đã chặn đứng đường vào rừng. Cũng trách ta, trách ta đến quá muộn, khiến Giang đại tiểu thư của chúng ta phải chịu kinh hãi.
Đúng, chủ yếu là trách ta, nếu lần sau còn gặp phải chuyện này, ta dù có bay cũng phải là người đầu tiên bay đến cứu muội!"
Ta nghiêng người né tránh tay hắn, mặt lạnh như tiền, vẫn im hơi lặng tiếng.
"Ái chà, Giang đại tiểu thư của ta ơi, muội đừng giận nữa mà!"
"Ta cứ thích giận đấy! Ta giận vì huynh đến quá sớm!"
Ta càng nhìn cái vẻ mặt cợt nhả của Trần Trường Niên càng thấy bực mình:
"Huynh không thể đến muộn hơn một chút sao, không thể để ta và Thẩm Trọng Tự ở bên nhau lâu hơn một chút sao!"
Rõ ràng trong lòng ta biết rất rõ, sạt lở núi vừa gấp vừa hiểm, Trần Trường Niên vì lo cho ta nên mới vội vã đến cứu.
Nhưng ta lại vô lý trút hết cơn giận lên đầu hắn. Trước mặt Trần Trường Niên, ta vốn đã quen thói ngang ngược không kiêng nể gì.
Trần Trường Niên nghe vậy, sắc mặt tối sầm lại, giọng điệu cũng cứng nhắc hơn:
"Hóa ra là vì ta làm hỏng việc tốt của muội à. Được, trách ta, trách ta là được chứ gì!"
Nói xong câu đó, hắn dường như vẫn chưa hả giận, cuối cùng còn không quên hừ lạnh một tiếng để biểu thị sự bất mãn.
Lời mỉa mai của Trần Trường Niên khiến ngọn lửa giận trong ta bùng lên dữ dội hơn, ta đẩy mạnh hắn ra, tự mình đi thẳng về phía trước.
Chẳng được bao lâu, Trần Trường Niên đã đuổi kịp.
"Ăn mứt quả không?"
Hắn cầm một xâu mứt quả lắc qua lắc lại trước mắt ta, những quả sơn tra trên que tre đỏ rực, trông vô cùng đẹp mắt.
Trần Trường Niên đinh ninh rằng làm vậy sẽ khiến ta nguôi giận, dù sao bao nhiêu năm qua hai đứa vẫn luôn làm hòa như thế.
"Ừm."
Ta lí nhí đáp một tiếng, giật lấy xâu mứt quả rồi ăn lấy ăn để, chẳng màng đến hình tượng.
"Ngày kia ta phải lĩnh binh đi núi Bắc Lộ rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trần Trường Niên đột nhiên thốt ra một câu như sấm sét giữa trời quang, khiến ta nhất thời không kịp phản ứng, nửa quả sơn tra mắc kẹt giữa kẽ răng, nhả không được mà nuốt cũng chẳng xong.
"Huynh cũng đi núi Bắc Lộ?"
Ta dừng bước, đưa tay túm lấy thắt lưng của Trần Trường Niên:
"Cái nơi quanh năm lạnh lẽo khổ cực đó, huynh đến đấy làm gì? Cái loại da trắng thịt mềm như huynh, không sợ bị đông cứng đến ngốc luôn à?"
Trần Trường Niên khựng lại, khi quay đầu lại, vẻ u ám trên mặt đã vơi đi vài phần:
"Quân Địch chạy vào núi Bắc Lộ đốt phá g.i.ế.c ch.óc, bản thiếu gia lần này đi là để g.i.ế.c chúng không còn manh giáp, khiến chúng sau này nghe thấy tên ta là không dám thở mạnh!"
Trần Trường Niên nhận lấy que tre đã bị ta ăn sạch bách, khua khoắng vài cái trên không trung, khóe mắt chân mày đầy vẻ đắc ý.
"Vậy... vậy huynh cẩn thận một chút. Nếu có gãy tay thiếu chân, đừng trách lúc về ta cười nhạo huynh đến c.h.ế.t đấy."
Người ta sắp ra chiến trường rồi, ta tự nhiên cũng chẳng nỡ trút những cơn giận vô cớ lên đầu hắn nữa.
"Đó là đương nhiên, ta là ai chứ, ta là Trần tiểu tướng quân Trần Trường Niên, ta sợ ai bao giờ!"
Nói đoạn, giọng điệu của Trần Trường Niên đột nhiên trở nên dè dặt, như đang ướm hỏi:
"Hoặc là, ta nói là nếu muội có thời gian, không thấy phiền phức gì, thì ngày kia muội có thể đến tiễn ta không..."
"Chuyện đó có gì khó!"
Dù sao ta và Trần Trường Niên cũng là bằng hữu lớn lên cùng nhau từ nhỏ, chút tình nghĩa này vẫn phải có:
"Không chỉ tiễn huynh, ta còn mang cho ngươi một món đồ tốt! Đình Mười Dặm ngoài thành,huynh cứ đợi đấy!"
Trần Trường Niên nghe vậy thì gãi đầu, chỉ đáp một tiếng rồi chạy biến vào cửa nhà.
Ánh ráng chiều hôm đó đẹp vô cùng, dưới sắc đỏ ngập trời, ta dường như lờ mờ thấy vành tai Trần Trường Niên đỏ ửng.
Nhưng ta đã thất hứa.
Tên tiểu sai của Thẩm Trọng Tự chỉ cần nói một câu:
"Công t.ử nhà tôi mời Giang cô nương đến hồ Bích Ba hàn huyên", là đủ để ta buông bỏ mọi chuyện đang làm để chạy đến bên hắn.
Giữa Thẩm Trọng Tự và Trần Trường Niên, ta đã không chút do dự mà bỏ rơi người sau.
Ta không biết Trần Trường Niên đã đợi ta ở đó suốt một ngày trời, ta chỉ biết khi ta đến được Đình Mười Dặm, nơi đó sớm đã chẳng còn bóng người.
Sau này, khi Trần Trường Niên từ núi Bắc Lộ trở về kinh, hắn tuyệt đối không nhắc lại chuyện này, cứ như thể hoàn toàn không nhớ gì cả.
Lâu dần, ta cũng quên bẵng lời hứa chưa từng thực hiện ấy. Miếng bùa bình an nhỏ bé ta định tặng hắn, giờ cũng chẳng biết đã bị nhét vào xó xỉnh nào.
"Giang Minh Di..."
Giọng nói say khướt của Trần Trường Niên kéo ta từ ký ức trở về thực tại.
"Nàng không đợi ta, nàng không đợi ta cũng chẳng sao."
Trần Trường Niên dang rộng hai tay, bao vây ta trong vòng tay hắn, tự lẩm bẩm:
"Ta sẽ luôn đợi nàng, chẳng phải ta đã đợi được nàng rồi sao?"
Nói xong, Trần Trường Niên ghé sát mặt lại, trong hơi thở mang theo hơi nóng nồng mùi rượu vẩn vương quanh ta.
Cuối cùng ta cũng đưa tay đẩy hắn ra, khi đứng dậy, tiếng ngọc thúy trên mũ miện va chạm vào nhau khiến ta đau đầu.
Ta nhìn Trần Trường Niên đang nằm gục trên giường, mặt đầy vẻ không thể tin nổi, khẽ hắng giọng, nhưng lời nói ra vẫn mang theo chút run rẩy:
"Liên Nhi cô nương, còn Liên Nhi cô nương của huynh, nàng ấy phải làm sao?"