Đánh Cược Gả Thay Đích Tỷ, Ta Thắng Đậm Rồi

Chương 1



Từ nhỏ đích tỷ đã biết mình sẽ gả cho vị lang quân Bùi gia kia. Nhưng vừa mới trao đổi canh thiếp xong, Bùi gia lại bị lưu đày, thậm chí còn liên lụy đến cả tân nương chưa gả.

Đích tỷ đẩy ta đi vào chỗ chế-t: "Dù sao cũng chỉ là một thứ nữ, ngươi hãy đi thay ta đi, ta đây không muốn chế-t."

Nhưng nàng ta đâu biết rằng, di nương của ta chính là hậu duệ của Y Thánh vùng man di. Sau này ta cứu mạng Bùi Lang, đối đãi với hắn bằng tấm lòng chân thành, trở thành thê t.ử danh xứng với thực của hắn.

Cục diện triều đình đột ngột thay đổi, Bùi gia lại hiển hách trở về kinh thành, mà cha ta thì lại thất thế. Đích tỷ lại cậy nhờ vào cha mà vào Bùi phủ, tự xưng mình mới là chính thê của Bùi gia.

Ta chọn một xấp vải màu hồng ném trước mặt nàng ta: "Chỉ là hạng thiếp thất thôi, xấp vải may hỷ phục này phối với ngươi là đủ rồi. Cứ ngồi một chiếc kiệu nhỏ mà đi vào từ cửa hông đi."

1

Bùi Lang vốn đã quen ở trong những viện t.ử nhà cao cửa rộng, sao có thể ở quen căn nhà tranh trước mắt này. Chưa kể đến vùng Nam Chiếu này gió cát bụi bặm đều nhiều, ở chưa được mấy ngày, hắn đã ho khan liên miên.

Nơi này không phải kinh thành, đại phu không chỉ ở xa mà bốc t.h.u.ố.c cũng rất dã man hung hiểm. Ta từng theo di nương học qua một chút d.ư.ợ.c lý, bèn hái thảo d.ư.ợ.c sắc cho hắn.

Ban đầu hắn không tin, ta dứt khoát tự mình uống trước, hắn mới chịu nhận lấy mà uống.

Nơi này là Nam Chiếu, ta bị đích tỷ Thẩm Mạn ném tới đây làm kẻ thế mạng. Nàng ta cho rằng chuyến đi này gian nan, đinh ninh rằng ta còn chưa tới nơi thì người đã không còn. Thật khiến nàng ta thất vọng rồi.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

"Nàng không cần phải lo cho ta."

Lúc này Bùi Lang còn bận duy trì cái lòng tự tôn đáng thương kia.

"Ta không lo cho chàng thì ai lo cho chàng? Hiện giờ ta chính là người trên canh thiếp của chàng. Hơn nữa, ở đây người hiểu d.ư.ợ.c lý chỉ có ta thôi."

Sắc mặt hắn khó coi: "Thật ra, nàng không cần đi theo."

Hắn lại bổ sung một câu: "Trong nhà xảy ra chuyện, ta cũng sẽ không liên lụy đến Thẩm gia các nàng."

Ta ngước mắt nhìn hắn: "Vậy nếu ta nói, là ta cam tâm tình nguyện thì sao?"

Rõ ràng hắn không ngờ ta lại nói như vậy, sau đó lắc đầu: "Nơi hoang sơ man di này, làm gì có nữ t.ử nào chịu đến?"

Ta hít sâu một hơi: "Bùi công t.ử, di nương của ta vốn đến từ nơi này."

Di nương đã khổ cực cả đời trong chốn lầu cao cửa rộng. Cái sai duy nhất trong đời bà ấy chính là đã cứu một nam nhân. Người đó chính là cha ta.

2

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Hiện giờ có thể trở về hay không cũng không biết, ta cứ thẳng thắn mà nói, ta ở trong phủ còn chẳng bằng đại nha hoàn bên cạnh đích tỷ, nếu ta ra ngoài rồi, ngược lại còn tự tại hơn nhiều."

"Nàng..."

Rõ ràng hắn không hiểu vì sao ta là nữ nhi Thẩm gia mà lại sống thê t.h.ả.m như thế?

Ta cướp lời: "Hẳn là chàng cho rằng ta đang vu khống. Nhưng ta không quan tâm, chàng không có chỗ kiểm chứng, ta cũng không cách nào tự chứng minh."

Dù sao Thẩm Mạn mới là người vốn sẽ trở thành chính thê của hắn, chỉ thiếu bước nghênh cưới nữa thôi.

"Ta tin nàng."

Một lúc lâu sau, lời của hắn khiến ta sững sờ.

Thật ra ta vốn không quan tâm hắn nghĩ gì, bị lưu đày đến nơi này, bao giờ mới kết thúc còn là điều chưa biết. Ngày tháng tuy có khổ một chút, nhưng nơi đây vốn là nơi di nương lớn lên từ nhỏ. Ta cũng muốn mượn cơ hội này tới xem thử.

Hắn đột nhiên nắm lấy cánh tay ta: "Chỗ này của nàng?"

Trên cổ tay là một vòng vết thương, cả mới lẫn cũ, tuy đã không còn đau nữa nhưng vết sẹo để lại trông có chút dữ tợn.

"Đích tỷ nói ta trộm trang sức của nàng ta, chẳng thèm phân trần đã nhốt ta vào phòng củi. Sau đó trên tay liền để lại vết thương này."

Ta dám nói ra cũng vì đó là sự thật. Chuyện này vốn dĩ ai cũng có suy đoán riêng, dù sao cũng không về được nữa, thật giả e rằng cũng chẳng còn quan trọng.

Nếu ta thực sự trộm trang sức thì đã sao? Hắn không hỏi ta cũng không nói, chuyện này coi như lật sang trang mới.

Cha của Bùi Lang là Bùi Dũng vốn là Thượng thư Hộ bộ, vì đứng sai đội mà lâm vào cảnh cả nhà bị lưu đày. Lại liên lụy đến nhi t.ử mình vốn tiền đồ vô lượng cũng phải cùng chịu tội.

Nơi hoang sơ man di sở dĩ hoang vắng là vì địa thế hẻo lánh. Lương thực khan hiếm, để cải thiện bữa ăn, Bùi Lang từ một công t.ử hào hoa đã gạt bỏ thân phận để ra ngoài săn b.ắ.n.

Ngày hôm đó, mặt trời lặn Bùi Lang vẫn chưa về. Mẫu thân của Bùi Lang là Lý thị sốt ruột đòi ra ngoài tìm.

Ta thầm tính toán, trong rừng này hung hiểm, trước kia ở kinh thành, sau lưng Lý thị luôn có bao nhiêu nha hoàn bà t.ử hầu hạ, nếu thực sự để bà ấy vào đó, chỉ sợ càng thêm hỏng việc.

"Lý phu nhân, người hãy tìm người báo cho Bùi lão gia, rồi phái người đi tìm quanh đây. Khu rừng đó, người xem có thể tìm được mấy nam nhân khỏe mạnh vào không. Ta biết chút y thuật, ta vào là được."

Ta dặn đi dặn lại kỹ càng rồi mới tự mình vào rừng.

Thật ra nếu gặp phải thú dữ, ta hoàn toàn không có sức chống trả. Ta không phải thực sự không sợ chế-t, nhưng đây là cơ hội duy nhất để Bùi gia chấp nhận ta.