Đánh Cược Gả Thay Đích Tỷ, Ta Thắng Đậm Rồi

Chương 2



Tìm Bùi Lang không khó, thật ra hắn luôn nhớ lời dặn của ta nên không vào quá sâu.

Hắn hôn mê ở đó không có động tĩnh gì, may mà không nguy hiểm đến tính mạng. Ta tiện tay hái một ít cỏ giải độc trực tiếp vò nát rồi đút vào miệng hắn.

Cõng một đại nam nhân thực sự rất tốn sức, hoàn toàn ảnh hưởng đến tốc độ di chuyển của ta.

Đợi đến khi ta khó khăn lắm mới kéo được hắn ra rìa rừng, liền được người Bùi gia đang lo lắng chờ đợi trực tiếp đón lấy. Còn ta thì mệt đến mức trực tiếp ngất đi.

Sau khi tỉnh lại, liền thấy Lý thị nắm tay ta nói: "Con ngoan, con thấy thế nào rồi? Lần này may mà có con, đại phu nói e là nó đã chạm phải cỏ độc, chậm chút nữa thôi, e là cơ thể Lang Nhi sẽ bị tổn thương."

Ta chưa từng nghĩ sẽ thực sự gả cho Bùi Lang. Chẳng qua là bị đích tỷ đẩy ra, cha cũng chẳng quản sống chế-t của ta, ta chỉ là lâm vào đường cùng.

Nhưng lần này, Lý thị lại rót vào tai ta: "Con là một đứa trẻ tốt, ta đều nhìn thấy cả. Chỉ là bây giờ để con gả cho Bùi Lang, e là thiệt thòi cho con rồi."

"Ta không cảm thấy thiệt thòi, nhưng Lý phu nhân, ta không gả."

3

"Lý phu nhân, người đính hôn với Bùi công t.ử là đích tỷ, trong lòng Bùi công t.ử e là chỉ có tỷ tỷ. Thứ nữ như ta hoàn toàn không xứng. Ta chỉ cầu phu nhân có thể thương xót ta, để ta ở lại đây, đừng đuổi ta đi."

Lúc đầu, đích tỷ bắt buộc phải đẩy một người ra để chắn họa. Ta trốn không thoát. Hiện giờ ở nơi hoang sơ man di này, nếu ta rời khỏi Bùi gia, e là không cách nào sống nổi.

"Thứ nữ đích nữ gì chứ, bây giờ bọn ta chỉ là hạng thảo dân, không để con thiệt thòi là tốt lắm rồi. Con yên tâm, chuyện này ta sẽ đi nói với Bùi Lang."

Nếu chuyện này không xảy ra, Bùi Lang vốn rất có tiếng tăm trong đám quý nữ chờ gả ở kinh thành. Chưa bàn đến việc hắn là bậc nhân tài, lại còn là Thám hoa lang đích thân Hoàng thượng sắc phong. Chỉ riêng tính tình ôn hòa của hắn cũng đủ khiến bao nữ t.ử hướng lòng về.

Nhưng ta biết, dù nói là lệnh cha mẹ lời mai mối, trước đây hắn thực sự định cưới đích tỷ. Cho nên ta căn bản không coi lời của Lý phu nhân là thật.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Ai mà ngờ, Bùi Lang nghe lời Lý phu nhân xong liền trực tiếp chấp nhận.

Bọn ta đã tới Nam Chiếu này được hơn một năm. Sớm tối bên nhau, nói không có chút tình ý nào cũng là lời giả dối.

Sau chuyện đó Bùi Lang đối xử với ta tốt hơn, ta tưởng rằng nhân duyên của mình thực sự đã đến. Kết quả ngày hôn sự đã bàn còn chưa tới, tình thế xoay chuyển, Bùi lão gia được phục chức, lập tức lên kinh.

Lý phu nhân trêu chọc ta, nói đây là ông trời không nỡ để ta chịu thiệt, nhất định phải để tám người khiêng kiệu lớn rước ta về mới được.

Nhưng trong lòng ta không khỏi có chút lo âu.

Quả nhiên, xe ngựa của bọn ta vừa mới vào kinh thành, cha đã phái người đưa thiếp mời cho ta. Thẩm Mạn mượn cớ đến thăm ta mà trực tiếp vào Bùi phủ.

Nàng ta nhìn ta cười lạnh: "Thẩm Nhạn Hủy, không ngờ lũ độc trùng ở Nam Chiếu kia cũng không c.ắ.n chế-t được ngươi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Nhưng ta cũng phải cảm ơn ngươi, ngươi đã thay ta đi Nam Chiếu, giờ ta trở lại rồi, ngươi có thể đi được rồi."

"Tại sao ta phải đi?" Ta hỏi ngược lại, "Ta đã ở bên hắn hơn một năm."

"Tại sao ư? Ngươi đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ. Bởi vì Bùi Lang nói muốn cưới ta, còn ngươi là cái thá gì chứ? Một thứ nữ, đúng là cái số nha hoàn. Ngươi lấy cái gì mà tranh với ta?"

Ta đưa tay ra: "Dựa vào cái này."

Nàng ta ghé sát lại xem, lập tức nhảy dựng ra xa.

Con sâu kia c.ắ.n một phát vào mặt nàng ta, đau đến mức nàng ta muốn xông tới đ.á.n.h ta luôn.

"Ta khuyên ngươi đừng có nổi giận, nếu không độc trùng sẽ phát tán nhanh hơn đấy."

Nàng ta ngẩn ra, vừa sợ vừa không tin.

"Ngươi chớ có coi thường con sâu này, giờ ngươi không thấy chỗ vết thương đau sao? Hôm nay chỉ là đau thôi, ngày mai sẽ là lở loét. Qua ba ngày nữa thì vô phương cứu chữa."

Nàng ta cứng miệng, trực tiếp chạy mất.

Trưa ngày hôm sau, nàng ta lại vội vã cùng cha tìm đến tận cửa để tính sổ với ta.

Ta nấp sau bình phong nghe nàng ta và cha kể tội mình.

"Nha đầu Nhạn Hủy này thật không ra thể thống gì, đi Nam Chiếu về lại học được mấy thứ tà thuật ma quỷ này."

"Bùi công t.ử, nghe nói độc trùng này lợi hại lắm, sẽ chế-t người đấy. Ngươi có thể giúp ta khuyên muội muội giao t.h.u.ố.c giải ra không, bảo muội ấy đừng làm chuyện thương thiên hại lý này nữa? Đến người thân mà muội ấy cũng hại, đúng là lòng dạ rắn rết."

4

Ta cứ ngỡ Bùi Lang sẽ thấy ta tâm địa độc ác, huống chi đối diện lại là vị hôn thê cũ của hắn.

Kết quả Bùi Lang chỉ nói một câu: "Ta tin Nhạn Hủy, nàng ấy không phải hạng người đó."

Thẩm Mạn nổi đóa, cao giọng: "Sao nàng ta lại không phải hạng người đó? Bùi công t.ử, hồi trước ở nhà nó vốn đã hay táy máy tay chân rồi, chuyện đó thì thôi đi, dù sao cũng là ở nhà mình, đóng cửa bảo nhau là được. Nhưng giờ đây, nó ở ngoài hạ độc hại người, ta là tỷ tỷ, không thể cứ nuông chiều nó mãi được."

"Thẩm tiểu thư, tại hạ có thể tìm cho ngươi một vị đại phu giỏi."

"Bùi Lang, dù sao Thẩm Mạn cũng là thê t.ử chưa qua cửa của ngươi, ngươi đối xử với nó như vậy, chẳng phải quá đáng lắm sao?"