Đánh Cược Gả Thay Đích Tỷ, Ta Thắng Đậm Rồi

Chương 10



Ngày ta về nhà mẹ đẻ, nàng ta lại mặc áo đỏ.

"Tỷ tỷ thật có hứng thú, hôm nay cũng ở đây. Tỷ tỷ dạo này thế nào?"

Nàng ta đã không khống chế nổi nét mặt của mình nữa, cả khuôn mặt trở nên dữ tợn.

Cha kéo Bùi Lang sang một bên trò chuyện chính sự, nghe Bùi Lang kể về việc lúc đó bất đắc dĩ phải giả chế-t cũng thấy ngượng nghịu, luôn mồm giải thích: "Ôi, trách Đại nữ nhi này của ta không hiểu chuyện, có duyên không phận. Có điều con có thể bình an trở về là tốt rồi."

Thẩm Mạn lại càng thêm tức tối đứng một bên.

Ta tranh thủ hỏi nàng ta: "Tỷ tỷ, tỷ phu đâu rồi? Sao không về cùng ngươi về?"

Nàng ta thuận miệng nói: "Tỷ phu ngươi công việc bận rộn nên ta tự về một mình."

"Hóa ra là vậy."

Bùi Lang tất nhiên sẽ không nói nhiều với cha, bọn ta cùng dùng bữa cơm đạm bạc rồi đi.

Vừa mới ra khỏi cổng lớn Thẩm phủ, Bùi Lang liền nói: "Đi thôi, cùng đi gặp mẫu thân của nàng."

"Chàng..."

Ta không ngờ hắn lại suy tính thấu đáo đến vậy.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

"Về nhà mẹ đẻ mà không gặp mẫu thân nàng thì sao có thể coi là về nhà mẹ đẻ chứ?"

20

Mắt mẫu thân tuy không thể khỏi hẳn nhưng có thể mơ hồ thấy vật. Dù sao cũng không đến mức va vấp làm đau chính mình mãi.

"Ta ở một mình quen rồi, cần gì con phải sắp xếp nhiều người thế này?"

Mẫu thân nắm tay ta dặn dò.

"Nhiều đâu mà nhiều? Hai nha hoàn chăm sóc người, rồi cũng phải có một gia đinh trông nhà hộ vệ chứ."

Bùi Lang cúi chào mẫu thân: "Tạ ơn nhạc mẫu đã cứu mạng."

Mẫu thân giật mình: "Thế này là ý gì?"

"Mẫu thân, nếu không nhờ người từ nhỏ đã dạy con chế t.h.u.ố.c, nữ nhi người thực sự đã cô độc một mình cả đời rồi."

Ta kể cho bà nghe chuyện Bùi Lang bị trúng tên hồi đó, mẫu thân nghe vậy còn nhắc phải chế ít t.h.u.ố.c bồi bổ cho Bùi Lang.

Tuy rằng đã dùng bữa ở Thẩm phủ, nhưng vốn dĩ ăn chẳng thấy ngon, chẳng động được mấy miếng. Lúc này ở bên mẫu thân lại ăn thêm một bát, mới thấy trong lòng thoải mái cực kỳ.

Quyến luyến mãi không rời, trên xe ngựa lúc trở về ta nói với Bùi Lang: "Tướng công, cảm ơn chàng đã đối xử tốt với ta như vậy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Nương t.ử đối xử tốt với ta, vi phu phải cảm ơn nương t.ử mới đúng."

Ta suy nghĩ một chút rồi lại thú thật: "Tỷ tỷ ta sống ở nhà chồng không tốt. Nàng ta từng tìm ta muốn mượn tay chàng giúp nàng ta một phen. Ta không đồng ý. Ta nói với chàng như vậy cũng là sợ sau này chàng biết chuyện lại thấy ta không thấu tình đạt lý."

Hắn nhìn ta mỉm cười: "Nương t.ử, nàng mà giúp thì ta mới thấy lạ đấy. Người đó là do nàng ta tự chọn lấy, nàng ta sống không nổi thì tự có con đường khác. Bọn họ đã hại mẫu thân nàng ra nông nỗi đó, nàng mà giúp thì nàng mới là kẻ ngốc."

"Vậy ta sẽ khai hết một lượt luôn." Ta nhìn hắn, "Cha ta e là không sống được bao lâu nữa đâu."

Hắn kinh ngạc nhìn ta.

"Năm xưa cha bị người ta hạ độc hãm hại, được mẹ ta nhặt về nhà."

"Mẹ là người có tâm địa lương thiện, cứu được cha rồi lại bị những lời ngon tiếng ngọt của ông ta lừa gạt."

"Hồi đó cha bị mất trí nhớ, ở bên mẹ lâu ngày rồi bảo sẽ dùng tám người khiêng kiệu lớn rước mẹ về. Mẹ theo cha vào kinh mới biết, cha đã sớm có thê t.ử được hứa hôn rồi."

"Nhưng lúc đó cha và mẹ đã sớm có quan hệ phu thê, dù mẹ không cam lòng cũng chỉ có thể ở lại Thẩm gia trở thành thiếp thất."

"Những năm qua, cha luôn cho rằng mẹ là kẻ nhạt nhẽo vô cùng, chỉ biết làm bánh trái nước đường."

"Nhưng ông ta không biết, năm đó ông ta trúng độc, cái thân xác này đều nhờ mẹ ta pha t.h.u.ố.c vào điểm tâm mà dưỡng lấy."

"Thực ra, mẹ không nói cho cha biết, lúc đầu ông ta bị tổn thương nghiêm trọng, muốn sống thọ là chuyện vạn lần không thể."

"Từ khi mẹ mù mắt, t.h.u.ố.c thang cho ông ta cũng dừng lại, thân thể ông ta e là càng không chống đỡ nổi nữa rồi..."

Bùi Lang nghe xong im lặng một hồi: "Nếu không có mẹ nàng, e là cha nàng đã chế-t từ lâu rồi."

Hắn lại lẩm bẩm: "Nương t.ử, ta sẽ đối xử tốt với nàng, nếu không tốt, nàng cứ việc bỏ t.h.u.ố.c vào cơm canh của ta."

Ta đưa tay bịt miệng hắn: "Chàng nói nhảm cái gì thế?"

Ngay lúc hai người đang nô đùa, ngoài xe ngựa nghe có tiếng huyên náo. Ta nghe tiếng vén rèm lên nhìn.

Chỉ thấy bóng lưng một nam nhân say xỉn lảo đảo đang kêu gào trên phố: "Hôm nay gia nhất định phải gọi hoa khôi mới đến của nhà ngươi, gia có tiền."

Ta lại ngẩng đầu nhìn một cái, Nghênh Xuân lâu, là kỹ viện lớn nhất kinh thành.

Ta lắc đầu, hạ rèm xuống. Ta nhận ra, đó chính là tỷ phu ta.

"Sao thế?" Bùi Lang quan tâm hỏi ta.

Ta lắc đầu, trực tiếp tựa đầu vào người hắn: "Không có gì, chỉ là thấy có thể dựa vào chàng thế này, cứ như là giả vậy."

Hắn ôm lấy ta vì sợ ta bị va đập:

"Nương t.ử yên tâm, sau này vi phu đều sẽ ở bên nàng, nàng có đuổi cũng không đi đâu."

Hết