Đánh Cược Gả Thay Đích Tỷ, Ta Thắng Đậm Rồi

Chương 9



Gả qua đây hơn một tháng, ngày tháng cũng coi như bình lặng. Chỉ là thấy Lý phu nhân mỗi khi nhớ con lại thường xuyên rơi lệ, ta cũng thấy chạnh lòng theo. Người tốt thế mà nói đi là đi luôn.

Nghĩ về những gì đã trải qua ở Nam Chiếu trước đây, đúng là như mơ như thực.

Lần nữa gặp lại Thẩm Mạn là tại tiệc thưởng hoa của Vân Dương Quận chúa. Ta thấy nàng ta thần sắc mệt mỏi, trông có vẻ hơi khép nép sợ hãi.

"Muội muội, những ngày qua muội sống thế nào?"

Thấy ta tới, nàng ta lập tức sán lại.

"Rất tốt."

"Tốt sao?" Nàng ta cười mỉa mai, nhưng lại hạ thấp giọng, "Đời này của ngươi ngay cả một nam nhân cũng không có, còn không bằng sớm làm bạn với thanh đăng cổ Phật đi cho xong. Nào có thoải mái như ta chứ?”

Ta chộp lấy cánh tay nàng ta, qua lớp ống tay áo dài có thể thấy những vết bầm tím.

Nàng ta bị ta làm cho giật mình, vội vàng giật phắt tay áo lại.

Ta nói nàng ta khép nép sợ hãi, hóa ra là trên người mang thương tích.

"Đây chính là thoải mái mà ngươi nói sao?" Ta hỏi ngược lại.

Nàng ta vẻ mặt ngượng ngùng nhưng vẫn cứng miệng: "Thì đã sao, ngươi chung quy cả đời cũng không nơi nương tựa. Ngươi và ta rốt cuộc ai hơn ai, còn khó nói lắm."

Ngay lúc này, bỗng có một toán thị vệ đông đảo bao vây canh giữ, khiến các nữ quyến đều kinh hãi đứng dậy.

Đột nhiên có người xông đến trước mặt Vân Dương Quận chúa: "Thuộc hạ phụng chỉ bắt người, nếu có làm kinh động đến Quận chúa xin thứ lỗi."

Vân Dương Quận chúa lập tức lắc đầu: "Không sao."

Có nữ quyến bị đưa đi.

"Quận chúa, Hoàng thượng bảo thuộc hạ nhắn lại, Bùi Tuần phủ đã bình an trở về."

Chén trà trong tay ta vỡ tan.

18

Sau khi trở về, hắn lại bận rộn vào cung, loay hoay mấy ngày mới thực sự rảnh rỗi.

"Nương t.ử, là lỗi của vi phu." Hắn vội vàng xin lỗi ta.

Ta vốn tưởng gả cho một người chế-t thì cả đời này không thoát khỏi cửa Phật rồi. Ai dè người này không những không chế-t mà còn giấu giếm tốt đến vậy.

"Nương t.ử, lúc đó ta thực sự suýt chế-t." Hắn nói như vậy khiến lòng ta thắt lại, "Hôm đó ta đang tuần tra bên bờ sông thì bị trúng tên từ sau lưng, rơi xuống sông. Trên tên có độc, nếu không nhờ viên t.h.u.ố.c của nương t.ử, e là ta không trụ nổi để về gặp nàng đâu."

"Để ta xem vết thương thế nào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta sốt sắng định cởi áo hắn ra.

Hắn lại mượn cơ hội trêu chọc ta: "Nương t.ử, vừa thấy ta sao đã sốt sắng thế này?"

"Đừng có cố tình trêu ta nữa, hôm nay chàng có cho xem không?"

Lúc này hắn lại xót ta, ôm chầm lấy ta vào lòng: "Đã khỏi rồi, đừng xem. Nương t.ử, ta như thế mà nàng vẫn chịu gả cho ta... cảm ơn nàng đã không bỏ rơi ta."

Ta biết hắn sợ làm ta khiếp sợ nên không muốn cho ta xem vết thương, đành thở dài: "Vậy sau khi chàng giả chế-t thì sao?"

"Triều đình cấp bao nhiêu bạc như vậy, bọn chúng lại tráo đồ kém chất lượng, chỉ dùng rơm rạ đắp đê. Chúng thấy sự việc bại lộ, dứt khoát thuê người giế-t ta diệt khẩu. Ta tương kế tựu kế, chỉ chờ 'bắt ba ba trong rọ' thôi. Chỉ là... là lỗi của ta, liên lụy đến mẫu thân và nương t.ử phải lo lắng cho ta rồi."

"Chàng đúng là đồ vô lương tâm, cũng không báo bình an một tiếng, mẹ chàng vì chàng mà khóc bao nhiêu lần, suýt nữa thì khóc ngất đi đấy."

"Chỗ mẫu thân ta tự khắc sẽ 'chịu đòn nhận tội'." Hắn tỏ vẻ hối lỗi, "Chuyện xảy ra gấp gáp, ta thực sự không có cách nào báo tin cho mọi người được. Huống hồ, ta cũng sợ có người làm lộ tin tức, sẽ không tốt cho mọi người."

Tất nhiên ta biết hắn đưa ra quyết định này cũng là bất khả kháng. Nhưng nỗi khổ mấy tháng qua, ai có thể nói cho thấu đây?

"Người ta nói ta là đồ xui xẻo khắc phu, còn chưa gả vào cửa Bùi gia đã khắc chế-t chàng rồi."

Nói không thấy tủi thân cũng là giả.

"Sau này vi phu nhất định tuân theo lệnh của nương t.ử. Nương t.ử bảo đi hướng Đông, nhất định không đi hướng Tây."

Nhưng dù sao hắn cũng là  nam nhi đội trời đạp đất. Trong mắt hắn, bách tính là ưu tiên hàng đầu.

Tối đó, hắn muốn vào phòng ngủ của ta.

Hắn gõ cửa ở ngoài: "Nương t.ử, chúng ta thành thân đã lâu, vẫn chưa trải qua đêm động phòng hoa chúc đâu."

Ta khóa cửa lại: "Tướng công hãy thông cảm cho thiếp thân, muốn qua đêm động phòng hoa chúc là phải cởi áo này nọ rất bất tiện, xin mời về cho."

Ta không ngờ lần phạt hắn này của ta lại khiến sau này hắn đòi lại chẳng bao giờ dứt. Quấy rầy đến mức ta dọa sẽ chia phòng ngủ riêng thì hắn mới chịu để yên một chút.

19

Bùi Lang ngoài bận công vụ thì đều ở bên ta.

Hắn cứ nhất quyết đòi cùng ta về Thẩm gia một chuyến. Bảo là hồi đó không được đích thân cưỡi ngựa tới rước ta, lần này coi như đi cùng ta về lại mặt vậy.

Ta đã báo trước với cha rồi. Đến Thẩm gia, cha và phu nhân đều có mặt.

Cha trông già đi nhiều, còn Lâm thị thấy thứ nữ như ta lại sống tốt hơn cả nữ nhi ruột của bà ta nên tất nhiên chẳng có vẻ mặt gì tốt đẹp.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Thẩm Mạn cũng sớm về nhà mẹ đẻ đợi ta, thấy giờ bên cạnh ta có người đi cùng thì càng hận đến nghiến răng nghiến lợi.

"Ta cứ bảo sao hôm qua cha cứ cuống cuồng bắt ta hôm nay nhất định phải về nhà mẹ đẻ, hóa ra là muội muội sắp về, đúng là phô trương thật đấy."