Đánh Cược Gả Thay Đích Tỷ, Ta Thắng Đậm Rồi

Chương 7



Nhưng bức thư hắn gửi về lại vô cùng đơn giản, hễ viết là chỉ có một câu báo mình bình an.

Thẩm Mạn không làm được chính thê của Bùi Lang, liền thương lượng với ta để nàng ta làm bình thê cũng được. Nàng ta tranh giành với ta ba bốn tháng trời, nhưng lại bị một tin tức làm cho rối loạn.

Phủ Châu báo về, trong lúc khảo sát đoạn đê bị vỡ Bùi Lang không cẩn thận rơi xuống nước. Huyện nha địa phương chỉ đạo thôn dân tìm kiếm ba ngày không có kết quả. E là lành ít dữ nhiều.

Ta nhận được thư, tim đau nhói. Người luôn miệng nói muốn cưới ta, chế-t rồi sao?

13

Ta trước sau vẫn không tin tin tức này là thật. Nhưng lại qua hơn một tháng, cũng không ai thấy Bùi Lang đâu.

Nghe nói có thôn dân vớt được vật tùy thân của hắn ở hạ lưu. Là miếng ngọc bội hắn đeo sát người. Đó là miếng ngọc bội ta tặng hắn trước lúc đi.

"Ta từng tặng hắn một viên t.h.u.ố.c giữ mạng."

Ta nhìn vị thị vệ thân tín của Bùi Lang đến đưa tin, mang theo một tia hy vọng.

"Thẩm Nhị tiểu thư có điều không biết, dòng nước Hoàng Hà chảy xiết, dù là thần đan diệu d.ư.ợ.c, e là cũng không có cơ hội đó..."

Ta ngã ngồi xuống ghế. Đành phải chấp nhận sự thật Bùi Lang đã chế-t.

Đến cả Lý phu nhân cũng đến khuyên ta: "Nó là một đứa trẻ tốt, coi như hai đứa vô duyên."

Vốn dĩ trước đó Thẩm Mạn rêu rao mình mới là chính thê của Bùi Lang khắp nơi, không phải Bùi Lang không gả, giờ lập tức hoảng loạn.

Cha vừa nghe tin Bùi Lang chế-t lại là người cuống quýt hơn ai hết. Bất kể là nữ nhi nào, cứ gả qua đó thì Bùi gia đều sẽ nể mặt vài phần. Nhưng giờ Bùi Lang chế-t rồi, toan tính của ông ta đều đổ bể hết.

"Cha, cầu xin ngài cứu lấy nữ nhi, nữ nhi còn muốn gả chồng mà." Thẩm Mạn quỳ trên đất khóc lóc t.h.ả.m thiết, "Nếu sớm biết hắn là kẻ đoản mệnh, con cần gì phải đi rêu rao khắp nơi mình không phải hắn không gả chứ?"

Ta đứng một bên lạnh lùng nhìn nàng ta: "Tiếng tăm này của tỷ tỷ vang xa rồi, không phải Bùi Lang không gả, e là giờ chỉ có thể xuống tóc làm ni cô thôi."

Nghe lời này của ta, Thẩm Mạn bất chấp tất cả mà làm loạn: "Cha, giờ Bùi Lang đã chế-t, dựa vào Bùi phủ là không xong rồi. Cầu cha giúp nữ nhi tìm một mối lương duyên, mới có thể giúp ích được cho cha."

"Ai nói là không thể dựa vào Bùi phủ?"

Giữa lúc nàng ta khổ sở cầu xin, ta đã lên tiếng. Tiếng nói này của ta khiến người cha vốn đã lung lay ba phần vì lời của Thẩm Mạn nhìn về phía ta.

"Ngươi muốn thế nào?"

Cha vừa nghe thấy đã động tâm tư.

"Dù Bùi Lang có sống hay chế-t, ta đều gả qua đó."

Thẩm Mạn cũng hết khóc, kinh hãi hỏi ta: "Ngươi muốn gả cho một người chế-t, ngươi điên rồi sao?"

"Cha xem thế nào? Dẫu là người chế-t ta cũng gả qua."

Ta tiếp tục thuyết phục ông ta:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Ta chỉ có một yêu cầu duy nhất, hãy trả tự do cho Liễu di nương."

14

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Trong tay ta còn một bức thư chưa kịp gửi đi. Giờ đây lại chẳng còn người đọc thư.

Ta thực lòng nguyện ý gả qua đó. Mẫu thân của Bùi Lang là Lý phu nhân đối đãi với ta nhân hậu, lần này mất đi nhi t.ử, chắc chắn là người đau khổ nhất.

Ta lập tức tới thăm hỏi, giải thích ý định.

Lý phu nhân lệ tràn đầy mặt: "Ta biết con là một đứa trẻ ngoan, nhưng con ta đã đi rồi, nếu con gả vào đây, Bùi gia thật có lỗi với con."

Ta quỳ trước mặt Lý phu nhân: "Phu nhân, ta ở Thẩm gia chẳng qua cũng chỉ là một thứ nữ, ngày tháng vốn đã chẳng dễ dàng gì. Nếu ta gả qua đây, mới là những ngày tháng tốt đẹp của ta."

Ta nói thẳng thắn như vậy, Lý phu nhân tự nhiên có thể hiểu được.

"Đích tỷ kia của con năm lần bảy lượt làm ầm ĩ, nói muốn gả cho con ta. Giờ con ta vừa xảy ra chuyện, nó liền trốn biệt tích. Thực sự coi Bùi gia bọn ta dễ bắt nạt sao?"

"Đi, giờ ta đưa con về nhà, chúng ta cùng đi gặp đích tỷ kia của con."

Lý phu nhân tới cửa, khiến Thẩm Mạn sợ đến mức ngay cả mặt cũng không dám lộ. Nhưng Lý phu nhân đâu phải hạng dễ trêu vào, trực tiếp bảo cha mời người ra.

Lý phu nhân nhìn chằm chằm Thẩm Mạn một lát: "Trông cũng không tệ, nghe nói ngươi không phải nhi t.ử ta không gả đúng không?"

Thẩm Mạn sợ đến mức một câu cũng không dám nói, cúi gầm mặt nhìn mũi chân.

"Nhạn Hủy nói muốn gả cho con ta, ta nghĩ trong nhà ngươi có đích nữ trước đây ở ngoài cứ luôn mồm bảo muốn gả vào, ta tới hỏi xem ý của các người thế nào."

Cha: "Chuyện này... chuyện này..."

"Chuyện này" nửa ngày trời cũng không biết tiếp lời thế nào.

Thẩm Mạn lại đột ngột bạo dạn hẳn lên: "Ta không gả, là muội muội nói muốn gả cho Bùi công t.ử đấy, dẫu chế-t cũng gả. Lý phu nhân bà cứ việc tìm nàng ta."

"Nếu ta cứ nhất định nhắm trúng ngươi thì sao?" Lý phu nhân nảy ý định dọa nàng ta.

Ta ở bên cạnh nhịn cười, đây đúng thực là "gậy ông đập lưng ông".

Nhưng Thẩm Mạn vốn không rõ chân tướng lại tưởng lời Lý phu nhân nói là thật. Vội vàng nghĩ cách để tự giải thoát cho mình.

Thế là không lâu sau, chuyện Thẩm Mạn trong tiệc thu uống quá chén rồi nằm chung một giường với Viên gia tiểu công t.ử đã ầm ĩ đến mức mọi người đều biết.

Ta cười nàng ta đáng thương.

Nàng ta lại cười ta ngu si:

"Ngươi cứ việc gả cho người chế-t đó đi, còn ta đi hưởng vinh hoa phú quý của ta đây."