Đánh Cược Gả Thay Đích Tỷ, Ta Thắng Đậm Rồi

Chương 6



Thế là nàng ta thay đổi cách thức, tham gia đủ loại yến tiệc, hễ có ai nhắc đến hôn sự của ta là nàng ta lại ra vẻ đau lòng. Có người tò mò dò hỏi, nàng ta liền mượn cơ hội nói vốn dĩ người đính ước với Bùi Lang là nàng ta, còn ta không biết dùng thủ đoạn hồ ly tinh gì mà khiến Bùi Lang bỏ mặc đích nữ Thẩm gia như nàng ta để đi cưới một thứ nữ làm chính thê.

Tin đồn rộ lên khắp kinh thành, khiến Thẩm Mạn đắc ý vô cùng.

Nhưng nàng ta không nghĩ lại, chuyện như vậy, đặt ở trong nhà là nỗi xấu hổ của gia đình, nói ra ngoài thì liên quan đến thể diện của Thẩm gia.

Mãi đến khi cha ra ngoài uống rượu có người hỏi chuyện này, cha mới nổi trận lôi đình. Lần này, chính là Thẩm Mạn phải quỳ từ đường.

Nhưng nàng ta không hiểu, vì sao cha lại hướng về ta mà không hướng về nàng ta, thậm chí suýt nữa còn dùng roi quất nàng ta.

Đêm đó ta xách hộp thức ăn tới thăm nàng ta.

"Lần trước ta quỳ ở đây ba ngày ba đêm, lúc về xương đầu gối thỉnh thoảng lại đau. Đoán xem giờ ngươi phải quỳ mấy ngày?"

Nàng ta vẻ mặt khinh khỉnh nhìn ta: "Cha thương xót ta, sẽ sớm thả ta ra thôi."

"Ngươi đoán xem vì sao cha lại phạt ngươi?"

Nàng ta quả thực không hiểu: "Chắc chắn là do ngươi giở trò quỷ."

Ta cười cười: "Bình thường ta vốn thích nghiên cứu mấy thứ thảo d.ư.ợ.c, gần đây chế ra loại dưỡng da hoàn rất được ưa chuộng, nhất là với nữ quyến của các quan viên chức cao quyền trọng. Nhưng ngươi quậy một trận thế này, lòng ta bị tổn thương, viên t.h.u.ố.c này e là chế không tốt rồi."

"Cha hiện giờ quan lộ không thuận lợi, giờ ngay cả cách lôi kéo lòng người cũng mất rồi, ngươi nói xem ông ta có cuống lên không?"

"Chỉ dựa vào ngươi?" Thẩm Mạn không tin, "Thứ từ tay ngươi ra, còn chẳng biết là thứ hại người gì."

"Vậy thì, đây chính là thứ hại người đây." Ta đưa hộp thức ăn trong tay tới, "Trong này ta có bỏ t.h.u.ố.c có thể làm ngươi bị câm luôn đấy, ngươi có ăn hay không tùy ngươi. Có điều ta đã dặn nhà bếp rồi, ba ngày này không ai đưa đồ ăn cho ngươi đâu."

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Nàng ta tức quá đá bay hộp thức ăn: "Ta không nghe lời ma quỷ của ngươi, có giỏi thì bảo cha đến chính miệng nói với ta đi."

Ta không thèm để ý đến nàng ta, bỏ đi thẳng.

Quỳ đủ ba ngày nàng ta mới được ra, trông không hề hấn gì, e là Lâm thị đã bí mật chăm sóc rất tốt.

Nàng ta vừa ra đã chạy đến trước mặt ta đang thêu hỷ phục để khiêu khích: "Cha là muốn cậy nhờ vào Bùi gia, nhưng Bùi Lang đó cũng phải cưới ta thôi, ngươi tin hay không?"

"Ngươi tưởng ta là ngươi chắc, mấy lời đó mà ta cũng tin sao?" Ta cười nàng ta đáng thương, "Ngươi nhất định muốn gả cho Bùi Lang, dù sao cũng là tỷ muội, ta cũng không phải là không giúp ngươi một tay."

Ta tiện tay xé một mảnh vải màu hồng bên cạnh ném cho nàng ta.

"Chỉ là hạng thiếp thất thôi, xấp vải may hỷ phục này phối với ngươi là đủ rồi. Cứ ngồi một chiếc kiệu nhỏ mà đi vào từ cửa hông đi."

12

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Nhị tiểu thư, Đại tiểu thư ở ngoài đi rêu rao khắp nơi rằng, là người dùng kế dụ dỗ Bùi công t.ử nên mới có được vị trí chính thê."

Đương nhiên Thẩm Mạn không cam tâm với vị trí thiếp thất gì đó.

Ta an ủi Trân Châu đang tức giận giậm chân bên cạnh: "Hồi đó Bùi gia bị lưu đày, một đám người xem trò cười, còn có người lập sòng bạc cá cược xem bao giờ bọn họ chế-t. Nàng ta lập tức phủi sạch quan hệ. Giờ người ta trở về rồi, nàng ta thực sự tưởng mọi người đều không nhớ gì sao?"

Người cùng đi lưu đày là ta. Thẩm Mạn vốn không phải hạng người có thể cùng chung hoạn nạn, đương nhiên Bùi Lang cũng sẽ không chọn nàng ta để cùng đi hết cuộc đời.

"Nàng ta ở ngoài rêu rao khắp nơi, chẳng qua là làm trò cười cho người khác thấy thôi."

Ta đưa viên t.h.u.ố.c mới chế cho Kim Thoa: "Dạo này trên phố có loại dưỡng da hoàn giả mạo, sau này ta sẽ đ.á.n.h dấu lên những viên t.h.u.ố.c mới, mỗi lần mỗi khác, ngươi nhớ bảo với chưởng quầy."

Di nương giao tiệm của bà ấy cho ta quán xuyến. Vốn dĩ là một tiệm phấn son nhỏ, việc làm ăn rất bình thường, ta dứt khoát đổi thành bán dưỡng da hoàn tự chế. Chỗ cha mang đi tặng người thì không kiếm được tiền, vậy ta tự mình bù đắp ở tiệm.

"Nhị tiểu thư, vẫn là mỗi ngày mười viên sao?"

"Đúng." 

uy định ta đặt ra, chẳng qua là muốn dưỡng da hoàn này trở nên quý hiếm vì ít.

Ta gật đầu, nhưng không biết vì sao tâm trạng lại có chút không yên.

Ta uống một ngụm nước trà: "Đi, đi thăm di nương thôi."

Đã đến giờ châm cứu hằng ngày cho di nương, hiện giờ hai mắt di nương đã có thể mơ hồ thấy ánh sáng, chỉ là chưa nhìn rõ vật.

Nhưng vừa mới đứng dậy, chuỗi Phật châu ta thường đeo bên tay phải đột nhiên bị đứt. Chuỗi hạt rơi vãi đầy đất. Ta bỗng có dự cảm không lành.

"Bùi Lang đã đi Phủ Châu bao lâu rồi?"

Ta tiện miệng hỏi Trân Châu.

"Nhị tiểu thư, Bùi công t.ử đi chuyến này đã hơn một tháng rồi."

"Có thư từ gì gửi về không?"

"Nhị tiểu thư đừng lo, Lý thị vệ truyền tin về nói, hai ngày nữa Nhị tiểu thư có thể nhận được thư mới của Bùi công t.ử rồi."

Trong lòng ta hơi yên tâm. Nhưng rốt cuộc vẫn không thể hoàn toàn buông bỏ lo lắng.

Chuyến đi Phủ Châu này đã có phong thanh truyền đến, có quan viên địa phương cấu kết với nhau, tham ô công quỹ. So với những thứ khác, ta lo lắng cho sự an nguy của Bùi Lang hơn.