Đạo Lữ Của Ta Là Kiếm

Chương 15



Khoảnh khắc tiếp theo, một bóng người mặc y phục trắng như tuyết lướt tới, đưa tay áp lên cửa, linh lực tuôn trào, lập tức chấn nhiếp vô số trường kiếm vô chủ trong Kiếm khố.



Thủ Kiếm trưởng lão thấy vậy liền thở phào nhẹ nhõm, chuyển mắt nhìn về phía Tề Miên Ngọc, lẩm bẩm lên tiếng: “Đây cũng đâu phải là kiếm triều, sao những thanh trường kiếm kia lại không ngủ đông nhỉ?”



Tông chủ Kiếm Tông cũng nhanh ch.óng xé rách hư không đi tới trước Kiếm khố.



Tề Miên Ngọc mím môi, khẽ nhắm mắt lại, như có điều suy nghĩ lên tiếng: “Là Thiên Sinh Kiếm Tâm.”



Chỉ khi người mang Thiên Sinh Kiếm Tâm thức tỉnh, mới có thể khiến vạn kiếm triều thánh.



Tông chủ Kiếm Tông nghe vậy, bước tới nói: “Đệ t.ử thân truyền và đệ t.ử nội môn của tông môn đều đã có trường kiếm bản mệnh, Thiên Sinh Kiếm Tâm thức tỉnh, là ở ngoại môn sao?”



Tề Miên Ngọc rơi vào trầm mặc, ánh mắt khẽ rủ xuống hơi rung động. Hắn không bận tâm đến tiếng gào thét mắng c.h.ử.i mình của đám gia hỏa trong Kiếm khố kia, chậm rãi thu tay về.



Tông chủ Kiếm Tông nói: “Tề Miên Ngọc, trong khoảng thời gian này, ngươi chịu trách nhiệm tìm ra tiểu đệ t.ử thức tỉnh Thiên Sinh Kiếm Tâm này đi.”



Năm đó Tề Miên Ngọc bầu bạn bên cạnh Kiếm Tôn hàng trăm năm, đối với người mang Thiên Sinh Kiếm Tâm đương nhiên sẽ quen thuộc hơn một chút. Cùng lắm thì đến lúc khảo hạch nhập môn, khi kiểm tra tư chất cũng sẽ tìm ra được thôi.



“Được.”



Tề Miên Ngọc bình tĩnh đáp.



Bên trong Kiếm khố, thần kiếm vang lên tiếng leng keng.



Tiểu bảo bối Kiếm Tâm của nó!



Tề Miên Ngọc!



Đợi nó tìm được tiểu bảo bối Kiếm Tâm của mình, nó nhất định phải đi c.h.é.m Tề Miên Ngọc.



Tề Miên Ngọc không tôn trọng một đại đại đại tiền bối như nó!



Gào gào gào!



Thần kiếm tức giận bay loạn khắp Kiếm khố. Những thanh trường kiếm khác sợ hãi lùi lại tránh đi, âm thầm chìm vào tĩnh lặng, dưỡng tinh súc duệ chờ người mang Thiên Sinh Kiếm Tâm.



Tề Miên Ngọc chính là tấm gương của bọn chúng.



Thần kiếm bay trở về bảo tọa của chính mình, phát ra thứ ánh sáng rực rỡ nhất, ch.ói lóa nhất.



Cả đời này, nó nhất định phải liều mạng một lần vì tiểu bảo bối Kiếm Tâm của nó!

Trúc Cơ?



Khúc Vi Vi hoàn toàn phản ứng lại, hóa ra đồ ngốc này là vì nắm bắt được cơ hội tiến giai nên mới liều mạng, dù có đội mưa cũng phải tiếp tục luyện kiếm.



Khúc Vi Vi né tránh ánh mắt sáng ngời của Thịnh Trường Ninh, cứng miệng nói: “Chỉ là Trúc Cơ mà thôi, sư tỷ ta đây đã Trúc Cơ từ lâu rồi.”



Thịnh Trường Ninh nhếch môi cười khẽ: “Vậy chúc mừng Khúc sư tỷ, đã Trúc Cơ thành công từ sớm.”



Chỉ là Trúc Cơ thì có gì đáng để chúc mừng chứ. Người trong nhà nàng ấy trước nay chưa từng chúc mừng nàng ấy Trúc Cơ.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Khúc Vi Vi sửng sốt, ánh mắt khẽ d.a.o động, có chút không được tự nhiên nhỏ giọng lầm bầm: “Ồ, chúc mừng ngươi, Trúc Cơ thành công.”



“Không nói với ngươi nữa, ta đi đây, lãng phí mất hai canh giờ của ta.”



Dứt lời, nàng ấy nhét thẳng chiếc ô trong tay vào tay Thịnh Trường Ninh, lấy một chiếc ô khác che lên, nhanh ch.óng chạy đi.



Thịnh Trường Ninh cầm ô, chậm rãi đi tới giá kiếm bên cạnh hồ Tẩy Kiếm, đặt thanh kiếm gỗ kia về lại vị trí cũ.



Trên giá kiếm có pháp trận tránh mưa, một hàng kiếm gỗ đặt trên đó sẽ không bị mưa xối ướt mà dẫn đến hư hỏng.



Thanh kiếm gỗ được Thịnh Trường Ninh đặt lại chỗ cũ khẽ nhúc nhích, giống như sinh ra đã có linh tính, lưu luyến không rời âm thầm giãi bày.



Thịnh Trường Ninh nhẹ nhàng lên tiếng giải thích: “Ta có bảo bối rồi.”



Thịnh Trường Ninh xoay người, che ô rời đi. Thanh kiếm gỗ trên giá dần chìm vào tĩnh lặng.



Mưa dần nhỏ lại.



Tề Miên Ngọc từ hướng Kiếm khố chậm rãi đi tới, cuối cùng dừng lại trước thanh kiếm gỗ kia.



Hắn khởi động trận pháp Hồi Tố, xem lại tất cả những chuyện xảy ra bên hồ Rửa Kiếm ngày hôm nay.



Tề Miên Ngọc nhìn thấy trước khi cơn mưa lớn trút xuống, bên cạnh hồ Tẩy Kiếm đã không còn một bóng người.



Hắn im lặng vươn tay ra, những ngón tay thon dài nắm lấy thanh kiếm gỗ kia, vung kiếm ra, diễn luyện qua một lần kiếm quyết cơ bản nhưng vẫn không nhận được bất kỳ cảm ứng nào.



Trong giai đoạn đầu khi Thiên Sinh Kiếm Tâm thức tỉnh, trừ phi hắn và người đó ở cùng một chỗ, nếu không sẽ không thể cảm ứng được người đó rốt cuộc là ai.



Tề Miên Ngọc đặt thanh kiếm gỗ về chỗ cũ, ánh mắt dừng lại trên giá kiếm.



Hắn đưa tay thi triển một đạo pháp quyết, đặt một viên Kiếm Linh Thạch trong tay vào rãnh chứa, sau đó mới xoay người rời đi.



...



Sau khi mưa tạnh, Thịnh Trường Ninh đi đến Điện Nhiệm Vụ một chuyến. Trên bảng thông báo của Điện Nhiệm Vụ có ghi rõ tiền tháng của các bậc đệ t.ử trong Kiếm Tông.



Đệ t.ử ngoại môn một tháng mười viên linh thạch.



Đệ t.ử nội môn một tháng một trăm viên linh thạch.



Đệ t.ử thân truyền một tháng một ngàn viên linh thạch.



Đệ t.ử thủ tịch một tháng một vạn viên linh thạch.



Đệ t.ử ngoại môn đông đảo, đệ t.ử nội môn không quá ngàn người, đệ t.ử thân truyền không quá trăm người, đệ t.ử thủ tịch chỉ có duy nhất một người.



Thịnh Trường Ninh đứng trước bảng thông báo cẩn thận tính toán.



Nếu nàng trở thành một đệ t.ử nội môn, cần tám năm là có thể mua được một viên Kiếm Linh Thạch trung phẩm giống trên vỏ kiếm của Khúc Vi Vi. Nếu nàng trở thành đệ t.ử thân truyền, chỉ cần tám tháng là có thể mua được một viên Kiếm Linh Thạch trung phẩm như vậy để dưỡng bảo bối của nàng. Còn nếu muốn mua một viên Kiếm Linh Thạch cực phẩm, vậy thì cho dù nàng có trở thành đệ t.ử thủ tịch cũng phải tích cóp một thời gian dài.



Kiếm tu nghèo cả đời, năm xưa nàng ngồi trên cả một ngọn núi linh thạch, đâu có biết nỗi khổ của kiếm tu.