Thịnh Trường Ninh nhớ tới việc Tề Miên Ngọc kế thừa tài sản của nàng, sao lại không biết dùng để mua thêm nhiều Kiếm Linh Thạch cực phẩm mà tẩm bổ cho cơ thể cơ chứ, lại còn khiến thân thể mình tồi tệ đến mức đó.
Nàng nguyện ý vì bảo bối của mình mà kiếm linh thạch! Tiêu linh thạch! Rồi lại kiếm linh thạch!
Thịnh Trường Ninh khẽ thở dài, dời bước sang một bên.
Trên bảng thông báo thứ hai có ghi lại các cách kiếm tiền khác ngoài việc làm nhiệm vụ.
Phàm là đệ t.ử Kiếm Tông, lọt vào top một trăm bảng Thanh Vân của năm châu sẽ được thưởng một ngàn linh thạch. Sau đó cứ thăng lên một hạng, sẽ được thưởng thêm năm trăm linh thạch.
Thịnh Trường Ninh nhìn cái tên đứng đầu bảng Thanh Vân, nhẩm tính số linh thạch mà Tề Miên Ngọc kiếm được nhờ việc đ.á.n.h bảng trong những năm qua.
Tề Miên Ngọc giàu có hơn nàng nhiều.
Kiếm Tôn ngày xưa, giờ lại là kẻ nghèo rớt mồng tơi.
Trước khi Thịnh Trường Ninh rời khỏi Điện Nhiệm Vụ, đệ t.ử chấp sự của Điện Nhiệm Vụ gọi nàng lại hỏi: “Tiểu sư muội, muội sống ở tiểu viện Trúc Lâm trên đỉnh núi số hai mươi mốt phải không?”
“Người sống cùng viện với muội có đồ chưa đến nhận, muội tiện tay mang về giúp người ta nhé.”
Thịnh Trường Ninh nghe vậy, nhận lấy hai bộ đồng phục đệ t.ử mà đệ t.ử chấp sự đưa qua, đáp một tiếng rồi đi ra khỏi Điện Nhiệm Vụ. Nàng ôm hai bộ đồng phục đó, chậm rãi đi về phía sâu trong rừng trúc ở đỉnh núi số hai mươi mốt.
Rừng trúc u tĩnh, mùi đất ẩm ướt sau cơn mưa thoang thoảng chút hương thơm thanh mát của trúc xanh.
Thịnh Trường Ninh đến gần cổng viện, còn chưa đẩy cửa đã nhận ra người bạn cùng phòng kia của nàng cuối cùng cũng dọn vào ở rồi. Khi đẩy cổng viện ra, chiếc chuông gió treo trước cửa vang lên những tiếng lanh lảnh, êm tai dễ nghe.
Thịnh Trường Ninh đi tới trước cửa phòng, giơ tay gõ cửa ba tiếng.
Trong phòng vang lên tiếng dò hỏi: “Ai vậy? Giờ này lại tới làm phiền ta.”
Thịnh Trường Ninh nghe thấy giọng nói này, đuôi mày khẽ nhướng lên.
Hóa ra là người quen.
Khúc Vi Vi bỗng nhiên mở cửa, tựa người vào khung cửa, còn chưa nhìn rõ người tới đã hừ giọng hỏi: “Làm gì thế?”
Thịnh Trường Ninh nhìn thấy trên khuôn mặt tinh xảo lộng lẫy của Khúc Vi Vi dính một vệt mực, liền giải thích: “Khúc sư tỷ, đệ t.ử Điện Nhiệm Vụ nói ngươi chưa đi nhận đồng phục đệ t.ử nên nhờ ta tiện đường mang về giúp.”
“Thịnh... Thịnh Trường Ninh?”
Khúc Vi Vi đưa mắt nhìn, vội vàng đóng sầm cửa lại rồi lao vào trong phòng.
Một lúc lâu sau, người mở cửa ra là một Khúc Vi Vi hoàn mỹ không tì vết, đẹp đến mức ngay cả từng sợi tóc cũng toát lên vẻ tinh xảo.
Nàng ấy khẽ hất cằm, chỉ vào đống đồng phục đệ t.ử kia, nói: “Dù sao thì mười hai ngày nữa ta cũng không còn là đệ t.ử ngoại môn nữa, muốn mặc gì thì mặc, Tạ Thanh kia cũng chẳng quản được!”
“Khúc sư tỷ?”
Thịnh Trường Ninh không quan tâm lời của Khúc Vi Vi, đặt hai bộ đồng phục đệ t.ử trong tay lên cánh tay Khúc Vi Vi.
“Nặng quá.” Khúc Vi Vi lên tiếng than vãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thịnh Trường Ninh mang vẻ mặt khó hiểu nhìn Khúc Vi Vi.
Nàng cảm thấy... chuỗi vòng tay kết từ mười mấy chiếc vòng nhỏ xíu trên cổ tay Khúc Vi Vi còn nặng hơn cả hai bộ quần áo này.
Khúc Vi Vi khẽ hừ hai tiếng, hàng mày hơi nhíu lại.
Thịnh Trường Ninh hỏi: “Vậy ta giúp ngươi mang vào phòng nhé?”
Khúc Vi Vi lập tức nhét đồng phục đệ t.ử qua, nhường đường.
Thịnh Trường Ninh ôm quần áo vào phòng, nhìn thấy căn phòng của Khúc Vi Vi, khóe mắt nhịn không được giật giật.
Đủ loại y phục chất đống trên giường, trên bàn trang điểm xếp những hộp ngọc đựng trang sức cao như núi nhỏ.
Còn có mấy tờ giấy Khúc Vi Vi chép tên chiêu thức kiếm quyết cơ bản, chỉ có thể tủi thân chiếm một chỗ lớn chừng bàn tay.
Thịnh Trường Ninh chỉ có thể thầm nghĩ, bừa bộn cũng có cái lý của bừa bộn đi.
Nàng xếp hai bộ đồng phục đệ t.ử lên giường Khúc Vi Vi, sau đó mới xoay người rời đi.
Khúc Vi Vi ngồi xổm trong góc cắm cúi viết.
Lúc Thịnh Trường Ninh rời đi, còn nghe thấy tiếng hộp trang sức rơi “loảng xoảng” xuống đất cùng tiếng kêu đau lòng của Khúc Vi Vi.
Về đến phòng, Thịnh Trường Ninh thắp nến, tiếp tục đọc cuốn “Bàn về việc sau khi sát khí nhập thể, thân là y tu thì chúng ta nên làm gì”. Mãi đến lúc đêm khuya tĩnh mịch, nàng mới lên giường nghỉ ngơi.
Ngày hôm sau, người đến dạy là Ứng Nam Độ Ứng sư huynh.
Thịnh Trường Ninh canh đúng giờ bắt đầu tiết học sáng, chạy vào học đường.
Ứng Nam Độ nhướng mày, nhìn tiểu sư muội ngồi ở hàng thứ hai từ dưới đếm lên.
Hắn đã sớm nghe nói gần đây ngoại môn có một tiểu sư muội xinh đẹp mới tới, mấy tiểu t.ử không kiềm chế nổi trên đỉnh Huyền Thiên cả ba tháng nay đều không luyện kiếm trên đỉnh Huyền Thiên nữa, cứ có cơ hội liền chạy đến bên cạnh hồ Tẩy Kiếm, múa may kiếm chiêu.
Ngặt nỗi tiểu sư muội ngoại môn này cứ ngây ngây ngô ngô, chưa mở tình khiếu, nhìn cũng không thèm nhìn bọn họ lấy một cái.
Hôm nay gặp mặt, quả thật là một tiểu mỹ nhân.
Thịnh Trường Ninh ngồi vào chỗ, thuận tay sờ vào trong ngăn bàn, lại lấy ra mấy bức “thư tình”.
Từ sau khi tiểu đệ t.ử tên Kỷ Văn Bạch kia gửi thư cho nàng, mỗi ngày đến lớp sáng, nàng luôn sờ thấy vài bức thư trong ngăn bàn.
Hình như... mọi người thật sự khá thích “tiểu sư muội”?
Thịnh Trường Ninh lấy thư ra, gấp lại kẹp vào trong sách.
Đều là tâm ý của đồng môn, nếu nàng vứt đi thì không hay lắm, mà đọc thì cũng không ổn.
Cất thư xong, Thịnh Trường Ninh lật đến trang sách hôm qua đang đọc dở.
Không lâu sau, hàng mi nàng khẽ run, ngay lúc sắp chìm vào mộng đẹp thì nghe thấy tiếng gọi tên mình mỗi lúc một gần.