Linh khí đậm đặc như thấm vào lòng người, hơi nước lan tỏa mang theo hơi ấm bao phủ tầm mắt Thịnh Trường Ninh.
Hơi nước tựa như mây mỏng bao quanh người nọ, khiến đôi lông mày tinh xảo cũng trở nên mơ hồ, dịu lại. Mái tóc đen xõa tung, vài sợi tóc ướt dính bên gò má trắng ngần. Những giọt nước ngưng tụ lăn từ trán xuống, phác họa rõ nét đường nét khuôn mặt.
Tề Miên Ngọc nhắm mắt, tựa người trong suối nước ấm, trông giống như một yêu vật mang vẻ diễm lệ ướt át.
Dù chưa thấy được vẻ đẹp trong đôi mắt ấy, bấy nhiêu thôi cũng đủ để câu hồn đoạt phách người nhìn.
Thịnh Trường Ninh đờ người ra!
Nàng không hề chuẩn bị tâm lý cho cảnh tượng này, tâm thần chấn động, đứng sững cách suối nước ấm không xa.
Giây tiếp theo, nàng đưa tay lên che mắt, lặng lẽ rút lui.
Phi lễ chớ nhìn.
Phi lễ chớ nhìn.
Phi lễ chớ động.
Tuy là người nhà nhưng dù sao hắn cũng đã lớn rồi, nàng cảm thấy vẫn nên dành cho hắn chút không gian riêng tư.
Thịnh Trường Ninh nín thở, lặng lẽ không một tiếng động lui về phía sau tảng đá, lúc ấy mới chậm rãi buông tay xuống.
Hương mai nhàn nhạt quanh quẩn khắp không gian, vấn vít nơi ch.óp mũi nàng, thấm vào lòng người, khiến tâm thần thanh tỉnh.
Thì ra, phía sau kết giới này chính là nơi ở của Tề Miên Ngọc.
Trong Kiếm Tông, không ai biết vị đại sư huynh này rốt cuộc sống ở đâu. Hắn không ở năm ngọn núi chính, cũng chẳng ở trên những ngọn núi khác. Ngoài việc thỉnh thoảng có thể gặp hắn tại những khu vực công cộng trong tông môn thì phần lớn thời gian còn lại, hắn thần bí đến mức chẳng ai tìm được tung tích.
Đại sư huynh không có bằng hữu, luôn đơn độc một mình, tựa như một vị thần đứng ngoài cõi hồng trần thế tục, chỉ khiến người ta ngưỡng mộ, lại không thể nào đến gần.
Đó là điều Thịnh Trường Ninh nghe được nhiều nhất trong gần ba tháng kể từ khi đến Kiếm Tông.
Nàng khẽ chớp mi, nghe thấy tiếng nước khẽ động vọng tới từ phía trước tảng đá. Suy nghĩ một lúc, nàng lại lùi xa thêm một chút, dựa vào một gốc mai.
Những cánh mai đỏ chầm chậm rơi xuống trước mắt Thịnh Trường Ninh. Nàng đưa tay, đón lấy một cánh hoa rơi vào lòng bàn tay. Nghĩ đến khu rừng mai này là do Tề Miên Ngọc trồng, nàng bất giác nảy sinh vài phần thương tiếc ngay cả với những cánh hoa đang rụng xuống.
Nhớ lại thoáng nhìn kinh diễm vừa rồi, Thịnh Trường Ninh không khỏi thầm nghĩ: bảo bối của nàng quả nhiên là đẹp nhất trên đời này, tuyệt đối không thể tìm được người nào đẹp hơn nữa.
Thịnh Trường Ninh suy nghĩ rất nhiều. Nếu những thứ năm xưa nàng để lại đều đang ở chỗ Tề Miên Ngọc, vậy tạm thời cũng không cần lấy về nữa.
Nàng vẫn còn rất nhiều việc phải làm. Chân tướng về cái c.h.ế.t năm xưa của nàng, những tà vật quỷ dị ẩn nấp trong Hư Không Tuyệt Địa đang dòm ngó giới tu tiên, cùng với tiểu cô nương c.h.ế.t vào năm Thịnh Nguyên thứ một ngàn một trăm hai mươi kia.
Nghĩ đến đây, Thịnh Trường Ninh đứng thẳng người, chuẩn bị rời khỏi kết giới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng tiếng động truyền đến từ cách đó không xa khiến nàng lập tức im lặng, cố hết sức thu lại hơi thở của bản thân.
Trong ao Noãn Ngọc, Tề Miên Ngọc đứng dậy, mặc áo bào lên người rồi bước vào rừng mai.
Cảm giác đau đớn nóng rực trong phế phủ vẫn chưa tiêu tan, nhưng hắn lại giống như không hề cảm nhận được. Ngoại trừ sắc mặt còn trắng bệch hơn mấy phần so với ngày thường thì chẳng nhìn ra bất kỳ điều gì khác lạ.
Linh lực rơi xuống phía trước, chiếu sáng con đường nhỏ trong rừng mai.
Thịnh Trường Ninh vẫn tựa vào gốc mai bên cạnh lối nhỏ, nhìn người đang chậm rãi bước tới từ không xa.
Áo trắng màu tuyết hòa vào trong bóng đêm, tựa như phủ một tầng lam quang nhàn nhạt. Những đóa hồng mai rực rỡ kia, từ đầu đến cuối cũng chẳng thể chạm đến người hắn.
Tề Miên Ngọc lướt qua trước mắt nàng, Thịnh Trường Ninh khẽ chuyển mắt nhìn theo.
Năm đó, khi độ kiếp phi thăng thất bại, giữa trận thiên lôi kinh thế ấy, nàng đã giải trừ khế ước định mệnh giữa mình và thanh trường kiếm bản mệnh của mình, không muốn để những thứ quỷ dị kia dây dưa đến thanh kiếm của mình.
Khi ấy nàng đã nghĩ...
Bảo bối của nàng là tự do.
Tề Miên Ngọc là tự do.
Hiện giờ, hắn là đệ t.ử thủ tịch của Kiếm Tông, là vị đại sư huynh được vô số đệ t.ử trong tông môn ngưỡng mộ.
Thịnh Trường Ninh khẽ mỉm cười, men theo một hướng khác của con đường nhỏ, bước ra ngoài kết giới.
Đi được một quãng xa, nàng ngoảnh đầu nhìn lại.
Tề Miên Ngọc siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay. Những luồng sát khí cuộn trào dữ dội trong cơ thể không ngừng thiêu đốt, mang đến từng cơn đau nhức. Không hiểu vì sao, lần này cơn đau ập đến đặc biệt dữ dội, dường như không chỉ thân thể hắn đang đau, mà còn có một nơi nào khác cũng đang đau.
Là nơi nào đây?
Tề Miên Ngọc thần trí mơ hồ nâng tay lên, đầu ngón tay khẽ chạm vào một nơi trên l.ồ.ng n.g.ự.c mình, sâu bên trong đó là một trái tim đang đập.
Kiếm Tôn trời sinh đã có kiếm tâm, trời sinh có được tâm ý phù hợp nhất với trường kiếm bản mệnh.
Mà hắn hóa thành hình người, cũng là vì mấy chục năm trước, giữa nơi sâu nhất của Kiếm Cốc ngập tràn sát khí như lửa dữ, hắn đã sinh ra một trái tim biết đập.
Hắn ghét trái tim này.
Bởi mỗi lần nhớ đến người ấy, nơi đây lại đau, đau đến mức muốn mạng.
Đó là một loại cảm giác đau đớn còn dữ dội hơn cả sự thiêu đốt của sát khí, đau đến mức khó lòng nhẫn nhịn.
Hắn ghét cảm giác này.