Đạo Lữ Của Ta Là Kiếm

Chương 7



Thân hình Tề Miên Ngọc nghiêng xuống, ngã về phía trước.



Khoảnh khắc tiếp theo, hắn rơi vào trong một vòng tay ấm áp, tựa như... một giấc mộng, ý thức cứ thế chìm dần đi.



Thân hình Thịnh Trường Ninh bay v.út tới, trong nháy mắt đã đỡ được Tề Miên Ngọc.



Nàng chậm rãi siết c.h.ặ.t vòng tay, lúc này mới phát hiện thân thể hắn nóng hổi, giống hệt cơn sốt do cảm lạnh mà ra.



Trong giới tu tiên không có khái niệm cảm lạnh. Tất cả mọi người đều là tu sĩ, không thể nào vì hóng chút gió lạnh, dầm chút mưa liền bị cảm mạo được.



Thịnh Trường Ninh ôm người trong lòng, giơ tay đặt lên cổ tay Tề Miên Ngọc. Một luồng linh lực ôn hòa chậm rãi truyền vào trong linh mạch của hắn.



Tình trạng cơ thể của Tề Miên Ngọc thật sự tệ đến cùng cực. Nếu không nhờ nền tảng mà nàng để lại năm xưa chống đỡ, nàng cũng không biết rốt cuộc hắn đã tu luyện đến cảnh giới Hóa Thần bằng cách nào.



Bảo bối nàng đã dốc công nuôi dưỡng suốt bao lâu, vậy mà lại bị chính hắn hành hạ bản thân thành ra thế này, chẳng biết tự thương lấy mình chút nào.



Thịnh Trường Ninh cẩn thận dẫn linh lực vào trong, giúp hắn điều hòa những luồng linh lực hỗn loạn trong linh mạch.



Gió đêm thổi tới mang theo cái lạnh thấu xương, mà trong lòng nàng lúc này còn ôm một “bệnh nhân” đang phát sốt.



Nghĩ vậy, đầu ngón tay Thịnh Trường Ninh nhanh ch.óng kết ấn, hạ xuống một đạo Ngự Hàn Quyết quanh người Tề Miên Ngọc, giúp hắn ngăn cản khí lạnh.



Dù đang hôn mê, phòng ngự quanh người Tề Miên Ngọc vẫn không giảm đi chút nào, hàng chân mày đẹp đẽ kia hơi nhíu lại. Ngay sau đó, thân thể hắn còn tỉnh lại trước cả ý thức, hắn giơ tay giữ c.h.ặ.t bàn tay Thịnh Trường Ninh đang đặt trên cổ tay mình.



Linh lực bị cắt ngang, Thịnh Trường Ninh có chút bất lực.



Cổ tay nàng bị Tề Miên Ngọc nắm đến phát đau, hơn nữa làm thế nào cũng không giãy ra được.



Thịnh Trường Ninh suy nghĩ một lát, hơi cúi người xuống, ghé sát bên tai hắn, khẽ thì thầm: “Bảo bối, bảo bối, ngoan một chút được không?”



Gần như ngay trong khoảnh khắc nàng cất tiếng, những ngón tay đang siết c.h.ặ.t cổ tay nàng liền chậm rãi buông lỏng. Ngay cả cái nhíu mày giữa trán cũng biến mất không còn tăm hơi.



Tề Miên Ngọc giống như đang chìm vào một giấc mộng đẹp.



Thịnh Trường Ninh ôm người, lần theo con đường nhỏ trong rừng mai, tìm được nơi ở của Tề Miên Ngọc.



Nàng không nhịn được mà nghĩ: quả nhiên là nàng già rồi. Ngày trước nàng một tay cầm kiếm, dứt khoát lưu loát; ôm bảo bối nhà mình cũng nhẹ nhàng như không, thậm chí còn có thể giơ lên cao.



Mà bây giờ, chỉ ôm một người thôi mà còn phải dùng linh lực trợ sức.



Cũng có thể là… do Tề Miên Ngọc nhìn cao hơn nàng quá nhiều.



Vị Linh Ngọc Kiếm Tôn từng đứng đầu thiên hạ năm xưa đã rất tự nhiên tìm cho mình một lý do thích hợp.



Đặt người lên giường xong, Thịnh Trường Ninh dùng linh lực hong khô những lọn tóc bị nước thấm ướt của Tề Miên Ngọc, chậm rãi vuốt cho ngay ngắn rồi mới rút tay về, liếc nhìn mấy vệt đỏ trên cổ tay mình.



Thân thể mới này vẫn còn quá yếu, chỉ mới bóp nhẹ một chút mà đã để lại phản ứng lớn như vậy.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong phòng không thắp đèn, Thịnh Trường Ninh cứ thế ngồi bên giường, ngắm nhìn người đang nằm an tĩnh trên đó.



Nàng đã dò xét qua linh mạch của Tề Miên Ngọc, ở sâu trong linh mạch của hắn là một luồng nóng rực gần như bỏng rát, giống như là... sát khí.



Luồng sát khí này quấn lấy linh mạch của hắn, khó lòng loại bỏ hoàn toàn, như thể đã bén rễ từ lâu.



Thịnh Trường Ninh suy nghĩ rất lâu, vẫn không hiểu nổi luồng sát khí này rốt cuộc xuất hiện trong cơ thể Tề Miên Ngọc bằng cách nào.



Năm đó khi thiên phạt giáng xuống, ngay từ đầu nàng đã dốc sức bảo vệ bảo bối của mình. Cho dù sau đó có tà vật quỷ dị kéo tới, nàng cũng đã sớm giải trừ khế ước định mệnh. Bởi vậy, luồng sát khí này vốn không nên xuất hiện, lại càng không nên xuất hiện trên người Tề Miên Ngọc.



Thịnh Trường Ninh cảm thấy rất buồn.



Nàng cứ ngỡ mình đã bảo vệ tốt bảo bối của mình, nào ngờ đến cuối cùng hắn vẫn bị sát khí quấn thân. Mà nàng của hiện tại, đối mặt với luồng sát khí này dường như cũng đành bất lực không cách nào hóa giải.



Vầng trăng sáng ngoài cửa sổ vốn bị tầng mây che khuất nay đã ló rạng, hắt ánh sáng mờ ảo vào trong phòng.



Thịnh Trường Ninh chậm rãi cúi người, ôm lấy hắn, từng chữ từng chữ khẽ gọi:



“Tề… Miên… Ngọc.”



Nàng nhẹ giọng hỏi: “Có phải ngươi rất đau không?”



Đêm sâu tĩnh mịch, không một ai đáp lại câu hỏi của Thịnh Trường Ninh.



Mãi đến khi trời sắp sáng, nàng mới buông tay, chuẩn bị rời đi.



Nhưng ngay lúc đứng dậy, có người giữ lấy bàn tay đang buông thõng của nàng.



Thịnh Trường Ninh khẽ khựng lại, ngoảnh đầu nhìn sang.



Tề Miên Ngọc vẫn chưa tỉnh lại, chỉ là trong cơn mê man, hắn vô thức nắm lấy người ở bên cạnh mình. Những ngón tay hơi siết c.h.ặ.t, giữ lấy tay Thịnh Trường Ninh, không chịu buông ra.



Tựa như trong giấc mộng đẹp kia, cảnh tượng đã đổi thay, hàng mày hắn lại lần nữa khẽ cau lại.



“Kiếm Tôn…”



Đúng như Thịnh Trường Ninh từng tưởng tượng từ rất lâu trước đó, giọng của Tề Miên Ngọc tựa băng ngọc, như được tôi luyện qua dòng suối lạnh, mang theo vẻ thanh lãnh thoát tục.



“Kiếm Tôn…”



Tề Miên Ngọc lại vô thức gọi thêm một tiếng. Trong giọng nói thoáng mang theo vài phần run rẩy, hắn khẽ lẩm bẩm: “Ta…”



“Ta ghét người.”



Nghe thấy tiếng thì thầm vô thức ấy, Thịnh Trường Ninh khẽ cụp mắt, vẻ mặt thoáng mờ mịt. Ánh mắt nàng dừng lại trên ánh trăng hắt vào phòng, một lúc lâu sau mới chậm rãi quay về phía Tề Miên Ngọc.



“Ồ.”



Thịnh Trường Ninh nhẹ giọng đáp lại lời thì thầm của hắn.