Đạo Lữ Phản Diện Của Long Ngạo Thiên

Chương 45



Thẩm Từ Thu khẽ ấn đầu ngón tay. Nếu Tạ Linh đã mở lời mời hắn cùng ra ngoài ngày mai, vậy hắn cứ đi xem thử xem rốt cuộc là có vấn đề gì. Nghĩ vậy, hắn khẽ gật đầu đồng ý.

 

Tạ Linh ở trong lòng nhẹ nhàng thở phào. Còn về phần ngày mai phải làm sao để giải thích cho hợp lý mấy lời vừa bịa ra… thì ngày mai tính sau. Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, trước tiên cứ kéo được người ra khỏi phòng là thắng rồi.

 

Vì để tiện trò chuyện, Thẩm Từ Thu không thu lại kết giới cách âm trong phòng. Hắn ngồi xuống bên cạnh bàn, định nhắm mắt dưỡng thần một lát.

 

Đúng lúc này, cửa phòng vang lên tiếng gõ nhẹ.

 

Là tiểu nhị của khách điếm, đem đồ ăn và rượu mà Tạ Linh vừa gọi mang tới.

 

Kết giới trong phòng chỉ cách âm một chiều, người bên ngoài không nghe được bên trong nói gì, nhưng tiếng gõ cửa, âm thanh ngoài phòng vẫn truyền vào rõ ràng.

 

Tạ Linh ra mở cửa, nhìn thấy đứng ngoài là hai người. Một người bưng khay, trên có vài món ăn còn bốc hơi nóng cùng một bầu rượu sứ. Người còn lại thì ôm nguyên một vò rượu lớn trong tay, vẻ mặt vừa nịnh nọt vừa cẩn thận.

 

Thì ra Tạ Linh gọi rượu, lão bản sợ một bầu không đủ cho khách quý uống, liền dứt khoát bảo người đem thẳng một vò lớn lên cho đủ “quản lượng”, uống sảng khoái mới thôi.

 

Biết trong phòng chỉ có hai người ở, tiểu nhị cũng tinh ý chuẩn bị đúng hai bộ bát đũa và chén rượu, sau khi dọn thức ăn và rượu lên bàn xong xuôi liền lễ phép rút lui.

 

Tuy nói sau khi tích cốc thì có thể không cần ăn uống, quả thật tiện lợi, nhưng với Tạ Linh, việc thưởng thức món ngon vẫn là một thú vui. Trong nhân sinh ngắn ngủi, sống là để tìm chút vui vẻ, nếu không thì cuộc đời tu luyện này chỉ còn lại khô khan và vô vị.

 

Tu luyện, đọc thoại bản, ăn ngon, ngắm cảnh đẹp, nhìn mỹ nhân. Đối với Tạ Linh mà nói, tất thảy đều là thú vui nhân sinh.

 

Y ngồi xuống đối diện Thẩm Từ Thu, đưa đũa mời:

“Cùng ăn một chút nhé?”

 

Thức ăn Tạ Linh gọi không nhiều, phần lớn là món để nhắm rượu: cá kho cay nồng, gà chiên sốt ngọt cay, thịt thăn chua ngọt, và một chén đậu phụ phô mai ngọt mềm.

 

Món ngọt kia, y gọi riêng vì biết Thẩm Từ Thu thích vị ngọt.

 

Đậu phụ phô mai vừa đặt lên bàn, hương sữa và vị ngọt đã thơm nức, tiểu nhị khi dọn món còn được Tạ Linh căn dặn đặt gần tay Thẩm Từ Thu.

 

Thẩm Từ Thu thấy hết, đương nhiên biết món đó là gọi riêng cho mình, nhưng hắn không hề động vào.

 

Càng là mấy chuyện nhỏ nhặt chẳng liên quan đến chính sự, hắn lại càng không muốn nhận lấy sự “ưu đãi” của Tạ Linh.

 

Tạ Linh, cái người này… Lúc rực rỡ có thể như ngọn lửa chiếu sáng cả băng thiên tuyết địa. Lúc thu liễm lại giống như dòng nước ấm rỉ rả, len lỏi từng chút một, lặng lẽ sưởi ấm, thấm vào từng đầu ngón tay lạnh buốt, từng góc khuất trong tim.

 

Y không dùng vũ lực, nhưng lại khiến người ta khó lòng phòng bị.

 

Thẩm Từ Thu kháng cự kiểu xâm nhập đó.

 

Hắn thà cầm kiếm đ.â.m c.h.é.m người, thà đối đầu với âm mưu hiểm độc, còn hơn đối mặt với cái ấm áp vô hình này. Chỉ khi đắm chìm trong thù hận và mưu tính, hắn mới thấy bản thân rõ ràng, mới có thể sống tiếp.

 

Thế nhưng Tạ Linh cứ không chịu buông tha cho hắn.

 

Con yêu điểu này thông minh, nguy hiểm, tùy hứng, bề ngoài cười đùa ngả ngớn nhưng bên trong lại rất cố chấp. Sau vài lần đấu khẩu, vài phen giằng co, Thẩm Từ Thu bắt đầu sinh ra một loại ảo giác… rằng bản thân hắn vẫn còn giống như một người bình thường.

 

Nhưng hắn đâu phải người.

 

Hắn là quỷ, là bóng ma sống vì báo thù, sao có thể quay lại làm người như xưa?

 

Hắn không thể bước ra khỏi vùng băng tuyết của mình.

 

Dù trong mắt hắn, nơi xa xa ngoài bão tuyết hình như có ánh lửa, hình như có nơi có thể sưởi ấm thân thể giá lạnh nhưng đôi mắt từng bị m.á.u nhuộm đỏ của hắn, đã chẳng còn thấy rõ điều gì.

 

Nếu hắn tin… bước ra một bước, mà ánh lửa kia chỉ là hư ảo, là cái bẫy…

Nam Cung Tư Uyển

 

Thì đến cả vùng tuyết lạnh này hắn cũng không còn chỗ dung thân.

 

Hắn không dám tưởng tượng đến lúc đó, trái tim vốn đã tan nát này sẽ vỡ vụn thành dạng gì.

 

Hắn không muốn cược lần nữa. Không cần thiết phải đánh cược vào lòng người nữa.

 

Chỉ cần giữ được bộ dáng như hiện tại là đủ.

 

Hắn chỉ sống vì báo thù. Còn sau đó, sẽ thành gì, đi đâu, hắn chưa bao giờ nghĩ tới.

 

Vì thế, khi Tạ Linh đưa đũa mời, Thẩm Từ Thu chỉ lạnh nhạt nói:

 

“Ta không cần. Ngươi ăn đi.”

 

Tạ Linh liếc mắt qua chén đậu phụ ngọt kia, không cưỡng ép. Y buông đũa, cầm lấy chén rượu:

 

“Vậy… uống một chén chứ?”

 

Thẩm Từ Thu đáp khẽ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Không uống.”

 

Trời bên ngoài dần tối, trong phòng đã thắp đèn. Không phải linh châu của tu sĩ, mà chỉ là ánh nến thường, dịu dàng ấm áp nhưng không quá sáng.

 

Trong ánh nến, gương mặt trắng như tuyết của Thẩm Từ Thu lại càng trở nên thanh lãnh lạnh lùng, thoạt nhìn tựa hồ còn cô quạnh hơn ngày thường mấy phần.

 

Hắn cúi mắt, đôi ngón tay xương khớp rõ ràng khẽ đẩy một chén sứ trắng đến trước mắt mình.

 

Chén rượu trong vắt, sóng rượu nhẹ nhàng rung động, phản chiếu đôi mắt lạnh lùng của hắn.

 

Thẩm Từ Thu yên lặng lắng nghe âm thanh phiền muộn đang âm ỉ lan ra trong lòng, rồi mở miệng nói:

“Ta đã bảo, không—”

 

“Ngươi đã từng thử uống say chưa?”

Tạ Linh thong thả cắt lời hắn, giọng nói không nhanh không chậm.

 

Hàng mi của Thẩm Từ Thu khẽ động, chậm rãi ngước mắt lên.

Hắn ngồi ở nơi ngược sáng ánh nến, đôi con ngươi màu lưu ly hiện ra một mảng u tối.

 

Tạ Linh không đợi hắn trả lời, liền nói tiếp:

 

“Ta đoán là ngươi chưa từng say. Ngươi là người luôn giữ đầu óc tỉnh táo, nhưng thỉnh thoảng say một lần cũng không sao cả. Đó cũng là một phần hương vị nhân gian.”

 

“Người ta thường nói, biết mặt chẳng biết lòng. Nhưng ta và ngươi, ngay từ lần đầu gặp đã phơi bày tất cả lên bàn cờ, cùng sống ba năm trong Thủy Kính Tuyết Quốc, đã sớm thấy được chân diện mục của nhau. Dù có từng tính kế hay nghi kỵ, thì đến cuối cùng… chẳng phải cũng xem như ‘tri tâm’ rồi sao?”

 

Tạ Linh đẩy ly rượu về phía Thẩm Từ Thu, giọng mang theo chút trầm thấp dụ dỗ:

 

“Hơn nữa, ta tuyệt đối sẽ không hại ngươi hay dùng mệnh chú gì với ngươi.

Thẩm Từ Thu, ngươi dám cùng ta say một trận không?”

 

Tên của mình vang lên trong miệng người kia, khiến đôi mắt yên lặng của Thẩm Từ Thu khẽ run lên.

 

Tạ Linh trước giờ toàn gọi hắn là “Thẩm sư huynh”, hay “A Từ”, lúc gay gắt mắng mỏ còn gọi một tiếng “Hảo ca ca” đầy cắn răng.

 

Thế mà giờ đây, y lại trầm giọng, thẳng thắn mà gọi hắn là “Thẩm Từ Thu”.

Một tiếng gọi đó như bóp chặt lấy cơn bức bối đang chực vỡ ra trong lòng Thẩm Từ Thu.

 

Ấn xuống không được, cũng nâng lên chẳng nổi, giống như một sợi dây mờ mịt, vừa hư vô vừa thật thật giả giả, trói chặt lấy hắn, khiến hắn tiến cũng không được, lui cũng không xong.

 

Ly rượu bằng sứ trong suốt phản chiếu ánh sáng lặng lẽ chao nghiêng.

 

Rượu của tu sĩ là linh tửu, dùng linh thực chế luyện, men rượu có thể khiến cả người tu hành cũng phải ngà ngà nếu không cẩn thận.

Còn phàm nhân tửu thì chẳng khác gì nước lã với tu sĩ, có uống bao nhiêu cũng vô dụng, trừ phi người đó cố ý không dùng linh lực để hóa giải men say.

 

Tạ Linh hỏi hắn có dám không?

 

Thẩm Từ Thu không phải kiểu người dễ bị khích tướng. Hắn cũng chẳng phải kẻ mê rượu.

Lẽ ra chỉ cần lạnh nhạt nói một tiếng “Không”, hoặc đơn giản im lặng không đáp, mặc kệ sự khiêu khích trẻ con vô nghĩa này là được.

 

Hắn hẳn là nên từ chối, cứng rắn như mọi khi.

 

Nhưng có lẽ chính vì sự bóp nghẹt nơi trái tim kia, có lẽ vì cơn nôn nóng mãi không tan trong đáy lòng.

 

Hắn biết mình tuyệt đối không thể bước ra khỏi vùng băng tuyết ấy.

 

Nhưng ngoài điều đó ra, còn điều gì đáng sợ nữa đâu?

 

Trong căn phòng yên lặng không một tiếng động, Thẩm Từ Thu rốt cuộc cũng vươn tay, cầm lấy chén rượu.

 

Không nói lời nào, hắn nâng ly lên môi, ngửa đầu, dứt khoát uống cạn.

 

Chiếc cổ ngọc trắng hơi ngửa ra, vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp.

 

Chớp mắt sau, trong chén đã không còn một giọt.

 

Hắn đặt chén rỗng xuống bàn, nhẹ nhàng đẩy về phía Tạ Linh, ánh mắt thản nhiên lạnh nhạt, không chút do dự.

 

Ý tứ rõ ràng: Rót tiếp.

 

Tạ Linh trông như thản nhiên, nhưng thật ra hai vai đã căng cứng từ lâu. Lúc này cuối cùng mới được buông lỏng, y quăng quạt xếp lên góc bàn, cười vang một tiếng:

 

“Được lắm!”

 

Y tự rót rượu cho mình, lại rót đầy ly cho cả hai, rồi vung tay xé miếng giấy niêm trên vò rượu, ném lên mặt bàn:

 

“Tối nay ta bồi ngươi, xem ai uống giỏi hơn ai!”