Thẩm Từ Thu khẽ khép hàng mi, vẫn không nói gì.
Hắn cầm lấy ly rượu đầy, chuẩn bị uống tiếp, nhưng lúc ly vừa nâng lên, một chiếc ly khác đã nhanh hơn chạm vào mép ly của hắn.
Chạm một cái, khẽ khàng nhưng rõ ràng, vang lên tiếng “keng” thanh thúy.
Tạ Linh đôi mắt long lanh, cười đến kiêu ngạo và giảo hoạt:
“Cụng ly.”
Y nói, rồi ngửa đầu, dứt khoát uống cạn.
Thẩm Từ Thu nhìn y, vẻ mặt vẫn lãnh đạm như cũ.
Không biểu cảm, không lời nói, chỉ yên lặng đưa rượu vào miệng, uống một hơi cạn sạch.
Rượu cay nồng, trượt qua cổ họng tựa như lửa đốt, cũng như d.a.o nhỏ cắt qua, sắc bén đến bỏng rát.
Thẩm Từ Thu không hiểu vì sao có người lại thích thứ này. Hắn cũng chẳng rõ, cơn say thì có gì đáng để mong cầu.
Tạ Linh hình như đang nói gì đó, nhưng hắn không nghe rõ.
Đối mặt với bàn đồ ăn cũng chẳng buồn động đũa, chỉ một chén rồi lại một chén, dứt khoát, không chút do dự mà uống.
Đến một thời khắc nào đó, Thẩm Từ Thu cảm thấy thân thể mình bắt đầu nóng lên.
Theo bản năng, hắn muốn vận linh lực để tiêu bớt men say.
Ý niệm vừa lóe lên trong đầu, hắn lại nhịn xuống.
Tư duy dường như cũng chậm đi đôi chút, thế này là say rồi sao?
Nếu chỉ thế thôi thì cũng chẳng có gì ghê gớm cả. Nhưng mà… hình như cơn nôn nóng vẫn chưa tan, chỉ là hắn không còn rảnh để để tâm đến nó nữa.
Thẩm Từ Thu lại uống một chén.
Khi chẳng còn tâm trí mà nghĩ đến cảm xúc, dường như chúng thật sự biến mất.
Cảm giác nhẹ nhõm hơn.
Nhưng những chuyện đã xảy ra sao có thể vì rượu mà biến mất?
Hắn bị người thân phản bội, đã c.h.ế.t một lần, toàn thân thương tích đầy mình…
Một vò rượu có thể xóa đi hết thảy những điều ấy sao?
Không thể.
Thẩm Từ Thu lại ngửa đầu uống cạn.
Trong căn phòng, ánh đèn dầu bập bùng lay động.
Chẳng biết là ánh sáng yếu đi, hay do mắt hắn bắt đầu lóa. Dưới ánh nến lờ mờ, hàng mi dày của hắn khẽ run.
Bên tai vang lên tiếng rượu tí tách rót vào chén, ai đó đang rót rượu cho hắn.
Ai nhỉ?
À, phải rồi, là Tạ Linh.
Thất điện hạ của yêu tộc, tương lai sẽ là thiên tài kiêu hùng mà Tu chân giới phải khuất phục.
Hiện tại… cũng là vị hôn phu của hắn.
Vị hôn phu. Nghe thôi đã thấy phiền phức.
Một Ôn Lan c.h.ế.t tiệt thì thôi đi, giờ lại thêm một Tạ Linh… Vậy y muốn gì nữa đây?
Rượu lại một chén xuống bụng. Hơi men nồng đậm dần xâm chiếm lấy hô hấp.
Toàn thân như đang phát nhiệt.
Chọn Tạ Linh làm vị hôn phu, vốn chỉ là kế sách tạm thời.
Hắn cần ở lại Ngọc Tiên Tông, cần lợi dụng tài nguyên của tông môn để mạnh lên, để g.i.ế.c người.
Trên bàn thượng, mấy người kia đề ra danh sách cầu hôn, cân nhắc tới lui, cuối cùng chỉ có Tạ Linh là hợp nhất.
Lúc đó là hợp nhất.
Hiện tại thì sao?
Hiện tại, hình như lại càng hợp hơn.
Thông minh, có thủ đoạn, tu vi khôi phục, vận khí cực thịnh, cơ duyên bám theo không dứt.
Chưa cần mở miệng đã hiểu ý nhau, phối hợp đến mức hoàn hảo, ăn ý như thể quen biết từ kiếp trước.
Tính cả ba năm trong Thủy Kính nữa, cũng đâu có ngắn ngủi.
Thẩm Từ Thu lại uống thêm một ngụm.
Chỉ là đôi lúc có hơi ồn ào, dễ khiến hắn phiền.
Chỉ là khi Tạ Linh ồn ào lên, hình như cũng không khó nghe lắm.
Thật ra hắn chưa từng thực sự muốn Tạ Linh câm miệng, hoàn toàn im lặng.
Bàn tay cầm ly rượu chậm rãi buông xuống.
Ánh nến cháy đến nửa ngọn, vò rượu đã cạn hơn phân nửa.
Tạ Linh vẫn đang uống, ánh mắt lại luôn dừng trên người Thẩm Từ Thu không rời.
Thẩm Từ Thu, lần này thật sự không vận linh lực kháng rượu.
Một ly rồi một ly tiếp nối, dứt khoát, tuyệt không chùn tay.
Nhìn là biết hắn uống không ít, nhưng sắc mặt vẫn không thay đổi, mãi đến khi trên gò má trắng như tuyết rốt cuộc cũng hiện lên chút hồng nhạt.
Không rõ lắm, nhưng lại mê người đến lạ, từng vệt đỏ điểm nơi đuôi mắt và má, như một nét vẽ mảnh khảnh cắm sâu vào tâm trí kẻ khác.
Tạ Linh rất chắc chắn mình không dễ say, y cũng không dùng linh lực kháng rượu, nhưng dù sao cũng mang trong mình huyết mạch thần điểu, trời sinh đã chiếm tiện nghi. Bất kể loại rượu nào cũng đều chẳng làm y chếnh choáng, thế nhưng, nhìn mỹ nhân trước mặt nhấp từng ngụm rượu say… y lại lần đầu hiểu được thế nào gọi là “rượu không say người, người tự say”.
Từ cái nhìn đầu tiên, y đã biết Thẩm Từ Thu rất đẹp.
Vẻ đẹp không nằm ở làn da, mà nằm ở khí cốt. Có những người vừa nhìn thì thấy xinh, nhưng chỉ cần sống cùng một thời gian là sẽ thấy nét đẹp đó mờ nhạt dần, bị tâm tính làm méo mó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng Thẩm Từ Thu thì khác. Hắn là kiểu càng nhìn càng không thể rời mắt, vẻ đẹp dường như khắc vào xương tủy, càng thân quen lại càng say mê.
Tạ Linh dõi theo ánh mắt Thẩm Từ Thu dần trở nên mơ hồ giữa hơi rượu lờn vờn. Trông hắn vẫn như bình thường, mặt không biểu cảm, ngồi đoan chính, nhưng thật ra ánh mắt đã không còn điểm dừng, đuôi mắt hồng lên càng rõ rệt như được phủ một lớp phấn nhẹ, tay cầm ly cũng dần chậm lại… rồi ngừng hẳn.
Thẩm Từ Thu không đưa ly rượu về phía y nữa.
Có người say sẽ lảm nhảm, có người thì la hét, khóc lóc, nhưng Thẩm Từ Thu từ đầu đến cuối vẫn trầm tĩnh.
Tạ Linh không khỏi mấy lần nghi ngờ hắn đã say chưa, nhưng không dám khẳng định.
Lúc này, Thẩm Từ Thu rũ mắt nhìn ly rỗng, lặng lẽ chớp mắt, rất lâu sau vẫn không hề nhúc nhích.
Tạ Linh đặt ly xuống, thử gọi khẽ: “Thẩm Từ Thu?”
Không có phản ứng.
“…A Từ?”
Lần này, cuối cùng Thẩm Từ Thu cũng ngẩng đầu lên, trong mắt vẩn đục ánh thủy tinh, dường như đang cố bắt lấy điều gì đó giữa không trung, mãi mới chậm rãi dời ánh nhìn lên mặt Tạ Linh.
Nam Cung Tư Uyển
Hắn say rồi sao? Tạ Linh vẫn hơi nghi ngờ: “A Từ, ngươi hình như say rồi.”
Không có tiếng đáp lại.
Tạ Linh vươn tay lấy ly trong tay hắn, vốn định thu lại, không ngờ vừa động đậy, Thẩm Từ Thu cũng cử động.
Sau một hồi im lặng như tượng đá, người tuyết kia đột nhiên đứng dậy, cúi người nắm lấy cổ áo Tạ Linh, kéo cả người hắn về phía mình. Bát đũa trên bàn va chạm rung lên loảng xoảng, động tác đột ngột khiến người ta phải giật mình.
Tạ Linh nhướng mày: Thẩm Từ Thu say rồi sẽ đánh người?
Nếu thế, chờ hắn tỉnh lại, mình tuyệt đối sẽ nhắc lại chuyện này. Cùng lắm là… trêu chọc trong vòng một hai năm là được.
Nhưng Thẩm Từ Thu chỉ kéo cổ áo Tạ Linh, nâng y đến sát trước mặt mình.
Ý cười trong mắt Tạ Linh lập tức tắt ngấm.
Khoảnh khắc đó, gương mặt xinh đẹp của Thẩm Từ Thu đột ngột phóng đại trong tầm nhìn y.
Gần quá.
Ngay cả lần đầu tiên Băng Hỏa Song Sinh Châu phát tác, họ cũng chưa từng nhìn nhau gần đến thế.
Gần đến mức đuôi mắt đỏ ửng kia như rơi vào đáy mắt y, hơi thở của nhau phả lên gò má, gần đến mức y thấy rõ từng sợi mi cong nhỏ của Thẩm Từ Thu, mềm mại run rẩy, như cây cọ bé xíu cào nhẹ lên tim y từng cái.
Tạ Linh khẽ nuốt một ngụm nước bọt: “Thẩm—”
“Tạ… Linh.”
Thẩm Từ Thu đuôi mắt đỏ ửng, khẽ gọi tên y, từng chữ rõ ràng mà chậm rãi.
“Ta có phải… không nên chọn ngươi?”
Câu nói đến quá đột ngột, khiến câu nói của Tạ Linh nghẹn nơi cổ họng. Y không cầm quạt, lòng bàn tay trống rỗng siết chặt, khẽ nheo mắt lại:
“Vậy ngươi muốn chọn ai?”
Khi say, gương mặt của Thẩm Từ Thu dường như sinh động hơn bình thường. Không phải vì ngũ quan có thay đổi, mà vì hắn không còn kìm nén ánh mắt nữa.
Ngày thường, hắn giấu cảm xúc rất sâu, khắc chế bản thân đến như điêu khắc bằng băng tuyết, nhưng giờ đây, mọi cảm xúc đều rõ ràng trong ánh nhìn ấy, có bối rối, có trầm ngâm, có cả sự mệt mỏi không che giấu.
Thẩm Từ Thu hơi nhíu mày, như đang nghiêm túc suy nghĩ, nhưng ánh mắt chẳng tụ lại được, rất nhanh liền tan đi. Hắn lẩm bẩm như ngơ ngác:
“Hình như cũng chẳng có ai khác.”
Câu này nghe thật dễ chịu.
Tạ Linh khẽ nâng cằm: “Tự nhiên là không ai hơn ta.”
Không phải ý đó, Thẩm Từ Thu cố gắng vận động suy nghĩ trì trệ của mình, nhưng chẳng nhớ rõ mình muốn nói gì nữa.
Mệt quá rồi… nghỉ một lát thôi.
Không được, không thể nghỉ…
Nhưng tại sao đã mệt đến vậy, lại không thể nghỉ ngơi?
Người đã mệt thì nên được nghỉ chứ.
Thẩm Từ Thu buông cổ áo Tạ Linh ra, lảo đảo lùi lại rồi ngồi phịch xuống ghế. Hắn chống trán, đầu choáng mắt hoa, mọi hình ảnh trước mắt đều mơ mơ hồ hồ, giống như có luồng ý chí vẫn đang cố níu lại, nhưng ngay chính hắn cũng không biết mình đang cố chấp điều gì.
Con người sẽ mệt, con người sẽ đau… Hắn không phải người sao?
Hắn chẳng phải cũng là một người sao?
Tạ Linh chỉnh lại áo, ánh mắt không chớp nhìn chằm chằm Thẩm Từ Thu.
Y vốn không trông chờ Thẩm Từ Thu sau khi uống rượu sẽ kể hết mọi nỗi lòng. Y biết người kia đã gánh quá nhiều, vác quá lâu, chỉ là… y chỉ muốn người được nhẹ lòng hơn.
Nhưng chỉ mỗi chuyện này, hình như cũng thật khó.
Làm gì có người nào say rồi mà còn không chịu tha cho chính mình?
Tạ Linh thở dài:
“Còn nghĩ gì nữa? Say rồi thì ngủ đi. Đừng nghĩ nữa, cần gì phải làm khó chính mình.”
Thẩm Từ Thu che trán, nghe thấy giọng nói ấy, bả vai khẽ run lên.
Như thể giọng nói đó giúp hắn kéo lại một chút ý thức.
Mang theo hơi rượu khàn khàn, Thẩm Từ Thu thì thầm:
“Tạ Linh…”
Tạ Linh khẽ nghiêng đầu, vừa định đáp lại, thì nghe thấy hắn hỏi:
“Đường… còn có không?”