Đạo Lữ Phản Diện Của Long Ngạo Thiên

Chương 50



Khi Thẩm Từ Thu nhận được truyền âm từ tông môn, bên phía Tạ Linh cũng vừa nhận được tin tức, một con hắc ưng lượn qua bầu trời rồi đáp xuống, mang theo thư báo.

 

“Điện hạ,” hắc ưng cúi đầu nói, “Khổng Tước tộc vừa gửi tin, năm nay Yêu tộc cũng muốn tham gia Kim Ngọc Yến, khả năng rất cao là sẽ được chấp thuận.”

 

Kim Ngọc Yến vốn là sự kiện tổ chức sau hiệp định đình chiến giữa Nhân tộc và Ma tộc, ban đầu không liên quan gì đến Yêu tộc. Nhưng theo thời gian, quy mô ngày một hoành tráng, đến cả tán tu cũng có thể tự đăng ký tham dự. Dù là tranh tài giữa Nhân – Ma, hay đấu ngầm giữa các thế lực trong nội bộ, Kim Ngọc Yến từ lâu đã trở thành nơi để vươn danh, giành tiếng.

 

Yêu tộc nhìn mà thèm nhỏ dãi đã lâu, giờ thì chính miệng Yêu hoàng đưa ra đề xuất, tính ra là chính thức gõ búa xác lập.

 

Tạ Linh nắm lấy ngọc bài, khẽ gật đầu:

“Khổng Tước tộc cũng đưa người tham dự, tám phần là muốn giúp Yêu hoàng giành thêm tài nguyên. Dù sao lâu lâu cũng phải lộ mặt, không thì quên mất mình còn tồn tại mất.”

 

Hắc ưng gật đầu: “Phải.”

 

Toàn bộ linh mạch, pháp khí, bảo địa trên thế gian đều có hạn. Đã thế còn phân phẩm cấp cao thấp. Ai mà chẳng muốn chiếm phần tốt? Kẻ có thiên tư cao, mà rơi vào vùng đất cạn linh khí thì có khác gì thiên tài bị phế. Tông môn, gia tộc bề ngoài là nâng đỡ nhau, thật chất là đang đấu đá từng tấc đất, từng miếng tài nguyên.

 

Tạ Linh thật ra ghét nhất tranh đấu. Nhưng ở thế giới này, không tranh thì chỉ có nước bị người khác nuốt chửng.

 

Nói ra thì buồn cười, trong nguyên tác, phần “Kim Ngọc Yến” này chỉ được lướt sơ vài dòng bởi vì lúc đó vai chính còn đang vất vả tu luyện ở một nơi hẻo lánh, thở hổn hển chuẩn bị khôi phục tu vi.

 

Nhưng giờ thì khác. Gặp được Thẩm Từ Thu, lại bám lấy tài nguyên của Ngọc Tiên Tông, tu vi của y khôi phục nhanh đến kinh người. Băng Hỏa Song Sinh Châu, Thiên Hỏa Quyết, phân hồn hóa thân tất cả đều gom đủ. So với kịch bản gốc, tốc độ còn dẫn đầu cả một đoạn dài.

 

Ban đầu y còn nghĩ dính vào đại phản diện thì chỉ có xui tận mạng. Giờ nhìn lại… không bàn đến chuyện khác, riêng về tu luyện thì toàn là vận may từ trên trời rơi xuống.

 

Là do hào quang vai chính của y quá mạnh, nên gặp phản diện cũng biến thành phúc tinh?

 

Hay là… Thẩm Từ Thu mới chính là người mang lại may mắn cho y?

 

Tạ Linh vừa nghĩ đến đây liền âm thầm gật gù: chắc chắn là do bản thân y lợi hại.

 

Dù vậy, cánh chim của y cũng hơi… phản chủ, chỉ cần đứng gần ba chữ “Thẩm Từ Thu” là cả người đều vui rạo rực, từng cọng lông chim cũng như muốn duỗi ra đón gió. Cái đuôi vểnh vểnh, thỉnh thoảng lại vô thức lộ ra vài lần. Khóe môi khẽ cong, cười đến chẳng thể kìm.

 

Tạ Linh vội giương quạt che mặt để giấu đi nụ cười dở khóc dở cười đó.

 

Thẩm Từ Thu vừa thu hồi ngọc bài, ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt lấp lánh ý cười của Tạ Linh.

 

Thẩm Từ Thu: “…”

 

Cười nữa rồi. Lại cười cái gì chứ?

 

Trước kia hắn còn có thể thuận miệng hỏi, nhưng giờ không dám.

 

Vì Tạ Linh càng ngày càng gan to.

 

Hắn sợ nếu lỡ hỏi ra, thì rất có thể sẽ nghe được mấy lời kinh hãi thế tục mà tám phần là còn dính đến mình.

 

Thẩm Từ Thu nghiêng mặt đi, coi như không thấy gì, không hỏi, cũng chẳng thèm để tâm.

 

Hắn im lặng, nhưng Tạ Linh lại tinh thần phấn chấn, thu quạt xuống, lộ nụ cười cong cong nơi khóe môi:

“Sao thế? Hôm nay không hỏi ta cười cái gì à?”

 

“Ta nhớ ra một chuyện vui thôi. Thật đấy. Nếu ngươi thực sự tò mò, ta cũng không phải không thể kể.”

 

Thẩm Từ Thu: “…”

 

Giữa việc bảo Tạ Linh im miệng và giả vờ không nghe thấy, Thẩm Từ Thu quyết đoán chọn… cái sau.

 

Tốt nhất coi như không có gì xảy ra.

 

Đến khi các đệ tử Ngọc Tiên Tông xem xong lễ tế vũ, Thẩm Từ Thu liền triệu tập mọi người trở về tông môn. Còn Tạ Linh cũng gọi hắc ưng quay từ khách điếm về.

 

Tạ Linh lập tức lấy lại tinh thần.

 

Lúc trước còn nói rõ ràng trên đường về y sẽ được cưỡi kiếm của Thẩm Từ Thu!

 

Nhưng mà Thẩm Từ Thu từ trong pháp khí trữ vật gọi ra một chiếc tàu bay.

 

Tạ Linh: “…”

 

Tạ Linh: ???

 

Khoan đã, đã nói là ngự kiếm mà?! Tàu bay là cái quỷ gì?!

 

Ngọc Tiên Tông đại đệ tử, không gian trữ vật lớn đến mức có thể nhét cả núi vào, lấy ra một chiếc tàu bay cỡ nhỏ cũng chẳng có gì lạ. Chiếc thuyền này chứa được khoảng hai mươi người, chuyên dùng để ra ngoài nhiệm vụ. Các đệ tử xung quanh đã lần lượt lên tàu, Tạ Linh vội vàng túm lấy tay áo Thẩm Từ Thu.

 

Thẩm Từ Thu giơ tay né tránh, nhưng không tránh ra được. Trước mặt đệ tử nhà người ta, động tác cũng không tiện quá lỗ mãng, đành nhíu mày nhắc nhở: “Buông tay.”

 

“Ngươi nói rồi là lúc về sẽ cho ta ngự kiếm!” Tạ Linh cắn răng, nhỏ giọng chất vấn, “Ngự kiếm cơ mà? Không phải còn bảo là vội về sao? Thế quái nào giờ lại thong thả lấy tàu bay?!”

 

“Về thì không vội nữa rồi.”

Thẩm Từ Thu vẻ mặt thản nhiên, cảm thấy mấy việc bàn lại danh sách đệ tử cũng chẳng cấp thiết gì lắm. Chờ tất cả đệ tử đều đã lên tàu, hắn thu tay về, cúi đầu liếc mắt nhìn người đang níu lấy mình.

 

Còn cái vụ quỵt lời hứa gì đó? Xin lỗi, người lừa hắn trước là ai? Còn nhớ vụ Tạ Linh lừa hắn ở Hướng An trấn phát hiện nguy cơ lớn gì gì đó? Kết quả là chẳng có gì cả!

 

“Ngươi nếu thật sự muốn ngự kiếm,” Thẩm Từ Thu nhẹ nhàng lướt cổ tay áo qua lòng bàn tay Tạ Linh, bước lên tàu, “Ta cho ngươi mượn Ngàn Cơ Kiếm, để Hắc Ưng chở ngươi bay.”

 

Không phải cũng xem như là “ta cho ngươi cưỡi kiếm một đoạn” đấy à?

 

Tạ Linh: “……”

 

Ta ghét mấy trò chơi chơi chữ!!!

 

Thẩm Từ Thu mồm miệng vẫn không tính là nhiều, nhưng sao giờ cảm giác càng ngày càng độc miệng? Mấy chiêu này học ở đâu ra? Học hư rồi đúng không?!

 

Phía sau, Hắc Ưng im lặng một lúc, đột nhiên nhẹ giọng lên tiếng:

“Điện hạ Thẩm Từ Thu nói chuyện hình như đang học cách dùng từ của ngài?”

 

Tạ Linh nghiêng đầu, lặng lẽ liếc hắn một cái.

 

Hắc Ưng: “Điện——”

 

Tạ Linh: “Im.”

 

Hắc Ưng lập tức câm nín.

 

Tạ Linh mặt không biểu cảm, nghiêm túc đến mức như muốn viết chữ “nghiêm túc” lên trán, trong lòng lại đang phản bác kịch liệt, không thể nào, tuyệt đối không thể nào! Sao Thẩm Từ Thu có thể học cái xấu từ ta chứ?

 

Không có khả năng!

 

Chủ tớ hai người cũng leo lên phi thuyền. Tạ Linh vốn còn định lại gần Thẩm Từ Thu, nhưng Hắc Ưng sau một hồi im lặng ngoan ngoãn cuối cùng cũng đành cúi đầu, nhìn truyền âm ngọc bài mới nhất, bất đắc dĩ phải mở miệng gọi chủ tử nhà mình.

 

Thật sự có chuyện quan trọng.

 

Tạ Linh ánh mắt vẫn dõi theo Thẩm Từ Thu, tay phe phẩy cây quạt gấp, lười nhác mở miệng:

“Nói.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Mới vừa rồi xác nhận xong,” Hắc Ưng nói, “Yêu tộc lần này tham dự Kim Ngọc Yến có Ngũ hoàng tử còn có...” hắn liếc mắt về phía Thẩm Từ Thu, ngừng một chút rồi tiếp, “…tiền vị hôn phu của ngài, Yến Mị.”

 

Tạ Linh khựng lại, cây quạt trong tay dừng giữa không trung.

 

Không nhanh không chậm trở về Ngọc Tiên Tông, Thẩm Từ Thu và Biện Vân liền vào thẳng đại điện. Yêu tộc xác nhận tham dự đã là chuyện chắc chắn, mà hiện tại, bọn họ đang đọc danh sách các tu sĩ tham gia.

 

Tất nhiên chỉ là một phần danh sách. Tán tu vẫn có thể tự do đăng ký tham dự, nên danh sách này chưa bao gồm họ. Dù vậy, tất cả những cái tên được gửi đến đều là nhân vật có danh tiếng không nhỏ ở các thế lực lớn nhỏ khắp nơi.

 

Kim Ngọc Yến không hạn chế số người tham chiến, nhưng muốn vào được vòng thi đấu thì tu vi tối thiểu phải đạt Kim Đan, tối đa không vượt quá Hợp Thể. Ngoài ra còn có cả luyện khí sư và luyện đan sư cùng tham gia.

 

Ở kiếp trước, Thẩm Từ Thu từng giành quán quân tổ Kim Đan tại Kim Ngọc Yến, được thưởng một viên đan dược lục phẩm quý hiếm. Cũng nhờ thành tích đó mà Ngọc Tiên Tông khi ấy nổi bật giữa cuộc chiến loạn, danh tiếng tăng vọt.

 

Kim Ngọc Yến tuy người nhiều phức tạp, dễ bị các thế lực dòm ngó, nhưng đồng thời cũng là thời cơ tốt để “thừa nước đục thả câu”. Chỉ cần nắm đúng thời điểm, có thể mượn thế xoay chuyển cục diện.

 

Thẩm Từ Thu vừa xem danh sách vừa suy tính. Mộ Tử Thần có Tà Hồn ở bên, nhất thời chưa dễ ra tay. Nhưng nếu vào đến bí cảnh loạn chiến, liệu có thể nhân cơ hội này trừ khử Ôn Lan?

 

Đang suy nghĩ, ánh mắt hắn bỗng dừng lại trên một cái tên.

 

Yến Mị.

Thiếu tộc trưởng Mị yêu tộc.

 

Dù không chủ động đi tìm hiểu về vị hôn phu cũ của Tạ Linh, nhưng cái tên này hắn đã nghe đến quá nhiều lần rồi.

 

Dù sao thì, chuyện Tạ Linh bị từ hôn năm đó, từng làm chấn động cả tu chân giới.

 

Một kẻ bị từ hôn, vốn nên là chuyện mất mặt, nhục nhã, vậy mà yêu hoàng còn không lên tiếng. Tạ Linh một “phế nhân” không ai thèm ngó lại dám giữa đám đông xé nát hôn thư, giẫm nát thể diện người ta ngay trước mắt bao người.

 

“Lúc trước ngươi ngày nào cũng tìm cách lấy lòng ta, lời ngon tiếng ngọt nói mãi không dứt. Ta nói muốn hủy hôn, ngươi lại khóc đến nước mắt ròng ròng, hôm qua còn thề không gả cho ai ngoài ta, hôm nay lại chạy đi yêu đương với hoàng huynh ta?” Tạ Linh cong môi cười nhạt, tiện tay xé nát hôn thư:

“Giờ thì ta chính thức thoát khỏi cái hôn ước rác rưởi này. Chúc mừng ta đi. Còn ngươi? Miễn.”

 

“Sau này ta sẽ trở thành kẻ mạnh nhất. Đến cả cơ hội làm thuộc hạ của ta, ngươi cũng không có.” Nói rồi, y ném luôn mảnh giấy vụn bay tán loạn, thản nhiên bồi thêm, “Ngay từ đầu là ta không ưa ngươi, ngươi đừng tự tưởng bở.”

 

Nghe nói lúc ấy Yến Mị giận đến phát run. Tạ Linh thì chỉ ho nhẹ một tiếng, bung quạt ra, thong thả nói:

“À mà quên, còn một câu thoại nữa. ‘Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo.’ Nhớ lấy, sau này chờ mà hối hận. Xong rồi nha. Gì? Ngươi định g.i.ế.c ta thật à?”

 

Luyện khí tầng hai, vậy mà khí thế ngông cuồng đến tận trời, không hề biết sợ:

“Muốn g.i.ế.c thì cứ tới!”

 

Dáng vẻ kiêu ngạo hôm ấy của Tạ Linh bị người ta thêm mắm dặm muối, truyền đi khắp nơi, gần như thành giai thoại. Quan trọng nhất là sau khi làm mất mặt cả Mị yêu tộc như vậy, y vẫn sống khỏe, sống tốt, sống đến mức khiến ai nghe chuyện cũng phải nghiêng ngả vì sốc.

 

Nam Cung Tư Uyển

Người ngoài đồn đoán nhiều điều về mối quan hệ giữa Tạ Linh và Yến Mị. Có kẻ nói y vốn chẳng hề thích Yến Mị, cũng có người đoán rằng y là vì yêu sinh hận, thẹn quá hóa giận, trong lòng sợ rằng đã mắng chửi bao phen.

 

Dù sao thì đoạn tình sử ấy cũng từng là chuyện được tu chân giới truyền tai rầm rộ một thời. Ngay cả Thẩm Từ Thu cũng từng nghe qua.

 

Còn rốt cuộc Tạ Linh có thật lòng thích Yến Mị hay không, thì ai mà biết được?

 

Chỉ biết, Tạ Linh từng lướt qua một lần khi nói chuyện với Thẩm Từ Thu, bảo là bản thân thực sự không thích Yến Mị.

 

Lúc này, ánh mắt Thẩm Từ Thu dừng lại trên hai chữ “Yến Mị”, rồi dửng dưng dời đi, bất kể sự thật thế nào, thì cũng chẳng còn liên quan gì đến hắn.

 

Hắn buông danh sách Yêu tộc, cầm lấy danh sách Nhân tộc để xem, đặc biệt chú ý đến Đỉnh Kiếm Tông. Đời trước, hắn không nhớ rõ từng người trong Đỉnh Kiếm Tông cuối cùng đi đâu, nhưng lần này họ cũng đưa đến tổng cộng ba mươi người, cộng thêm nhân thủ khác là vừa tròn trăm, về số lượng thì cũng không kém Ngọc Tiên Tông là bao.

 

Kim Ngọc Yến lần này, các tông phái cơ bản đều do trưởng lão dẫn đội, mỗi bên Nhân tộc và Ma tộc đều có một vị Chân Tiên tọa trấn. Lần này cộng thêm Yêu tộc, có ba vị Chân Tiên xuất hiện. Người của Nhân tộc đến từ Vấn Thiên Tông, là một vị tiền bối có tính tình không tệ.

 

Thẩm Từ Thu chăm chú xem qua cách Đỉnh Kiếm Tông sắp xếp người, trong lòng đã có tính toán.

 

Kết thúc nghị sự tại đại điện, hắn và Biện Vân còn phải nộp báo cáo biểu hiện của đệ tử sau lần rèn luyện này để xét cấp bậc, quyết định số lượng linh thạch và tài nguyên mà các đệ tử dòng chính sẽ được lĩnh hàng tháng.

 

Tất nhiên, đây chỉ là đánh giá cơ bản, về sau vẫn có thể điều chỉnh.

 

Vì có sự can thiệp của Thẩm Từ Thu, những người như Mộ Tử Thần và Địch Sơn đều không được đánh giá cao. Ngược lại, Diệp Khanh biểu hiện không tồi, tháng đầu tiên đã có thể giành được lượng tài nguyên dồi dào.

 

Với một số người, một tháng có thể chẳng đáng là bao. Nhưng với kẻ khác, chỉ cần hơn vài ngày thôi là đã có thể bỏ xa đám đông một đoạn dài rồi.

 

Thẩm Từ Thu chính là kiểu người như vậy.

 

Kiếp trước, hắn đột phá Nguyên Anh năm hai mươi tuổi, đã là thiên tài hiếm thấy. Dù sao thì ở tu chân giới, kẻ kẹt ở Kim Đan trăm năm cũng không ít. Kiếp này hắn trọng sinh trở về, tu hành càng thêm cẩn trọng, lại thêm vài cơ duyên, linh khí toàn thân giờ đã ngưng tụ tròn đầy, bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá lên tầng kế tiếp.

 

Nhưng càng đến ngưỡng đột phá, lại càng phải bình tĩnh chống đỡ. Bắt đầu từ cảnh giới Nguyên Anh, thiên kiếp sẽ giáng xuống.

 

Kiếp trước, lúc hắn đột phá đã sớm xa cách Úc Khôi và Ôn Lan, hắn lặng lẽ tìm một nơi ngoài tông môn để tự mình vượt qua. Sau khi thành công, sư đệ và vị hôn phu chẳng những không vui mừng, ngược lại còn sắc mặt ngưng trọng như lâm đại địch. Ngay cả sư phụ cũng chỉ nhàn nhạt đối đãi. Rõ ràng là chuyện nên mừng, nhưng không một ai cùng hắn chia vui.

 

Cũng may, Thẩm Từ Thu đã sớm quen với việc không ai chúc mừng mình.

 

Đời này, đợi Kim Ngọc Yến kết thúc, hắn định sẽ thử đột phá một lần. Giờ Ngọc Tiên Tông còn khá an toàn, có thể chọn một nơi yên ổn để đột phá, vẫn tốt hơn nhiều so với việc miễn cưỡng tìm chỗ lánh nạn.

 

Lo xong mọi việc, hắn quay về sân riêng trên đỉnh núi. Vừa đặt chân vào viện, đã thấy Tạ Linh đang đứng bên ao, giả vờ thưởng thức cá. Nhưng ngay khi Thẩm Từ Thu hạ xuống, đối phương liền lặng lẽ thẳng lưng, thong dong chào hỏi, dáng vẻ nghiêm chỉnh như chưa từng giả bộ.

 

Lại bày trò ngắm cảnh…

 

Thẩm Từ Thu: Thật lắm chiêu.

 

May mà lần này Tạ Linh cũng có chuyện đứng đắn:

“Kim Ngọc Yến lần này, ta muốn làm người đi theo với thân phận khách quý, vì ta nhận được tin, ngũ hoàng huynh của ta sẽ đến, ngươi hiểu chứ.”

 

Thẩm Từ Thu gật đầu: “Ta sẽ thay ngươi ngăn phiền phức từ phía Yêu tộc.”

 

Đây vốn là điều họ đã giao dịch từ trước Tạ Linh giao Vũ Thần Lệ, Thẩm Từ Thu giúp y gánh phiền phức từ Yêu tộc.

 

Tạ Linh một bên lặng lẽ quan sát sắc mặt hắn, một bên như thuận miệng nói thêm:

“Còn cả tên Mị yêu thiếu chủ Yến Mị kia nữa, hắn cũng rất muốn g.i.ế.c ta.”

 

Thẩm Từ Thu sắc mặt không đổi, gật đầu, ra hiệu đã biết, sẽ để mắt cùng lúc.

 

Thấy hắn chẳng có chút phản ứng nào, Tạ Linh thầm thở phào nhẹ nhõm, song cũng có chút tiếc nuối khó hiểu: Hắn thật sự là chẳng để tâm gì ư?

 

“Đúng rồi,” Tạ Linh nói tiếp, “Tuy ta đã nói rồi, nhưng sợ ngươi quên, nên nhắc lại lần nữa: ta thật sự chưa từng thích Yến Mị, một chút cũng không.”

 

Lông mi Thẩm Từ Thu khẽ động, ánh mắt hơi cụp xuống, giọng thản nhiên:

“Liên quan gì đến ta? Ngươi vốn không cần phải cố tình nhắc lại.”

 

Tạ Linh đôi mắt màu hổ phách im lặng nhìn lướt qua hắn, sau đó đột nhiên bật cười:

“Được rồi, là ta… chỉ đơn giản rất muốn nói ra thôi.”

 

Dứt lời, y xoay người, chậm rãi bước ra khỏi sân. Khi Thẩm Từ Thu thả lỏng bờ vai căng cứng, bỗng nghe thấy tiếng Tạ Linh bay theo gió vọng lại.

 

“A Từ, nếu ngươi thật sự không để bụng, thì đã chẳng nói cái câu ‘không liên quan đến ta’ đâu.”

 

Giọng điệu y mang theo ý cười, như gió xuân lướt qua vai áo, nhẹ nhàng khoan khoái.

 

Thẩm Từ Thu: “…”

 

Thật nghĩ y hiểu hắn lắm sao?